Lá Thư Từ Đức GIÊ-SU

Ruth đi tới hộp thư và cô thấy chỉ có một bức thư ở đó. Cô cầm lên xem trước khi mở ra, nhưng bỗng cô nhìn lại cái phong bì lần nữa. Trên phong bì không có dán tem, không có dấu đóng của bưu điện, chỉ có tên và địa chỉ của cô. Ruth đọc bức thư.
Ruth thân mến,
Ta sẽ đến làng của con vào chiều thứ bảy, và Ta muốn ghé qua nhà để thăm con.
Thân chào. Giê-su
Tay cô run run khi đặt bức thư xuống bàn và tự hỏi “Tại sao Ngài lại muốn đến thăm nhà mình nhỉ? Mình không phải là người đặc biệt. Mình không có thứ gì để tiếp Ngài cả”. Với suy nghĩ như thế, Ruth nhớ đến các tủ bếp trống rỗng. “Ôi, Lạy Chúa, mình thật sự không có bất cứ thứ gì để tiếp đãi. Mình phải đi chợ và mua một vài thứ cho bữa tối”. Cô lục ví tiền và đếm, chỉ có 5 đola và 40 xu. “Vậy là mình có thể mua một ổ bánh mì Pháp, hai lạng thịt gà tây thái mỏng và một hộp sữa…”. Ruth chỉ còn lại tổng cộng 12 xu, đủ cho cô ta dùng tới thứ hai. Tuy nhiên cô cảm thấy hài lòng khi trở về nhà với những túi đồ trên tay.
“Cô ơi, cô có thể giúp chúng tôi không?”. Ruth đang mải mê với kế hoạch buổi tối đến nỗi không để ý tới người đang nằm co ro trong hẻm. Một người đàn ông và một người đàn bà, họ ăn mặc còn thua giẻ rách. “Nhìn đây thưa cô, tôi không có nghề nghiệp, cô biết không… tôi và vợ tôi đã ở ngoài đường lâu lắm rồi, và bây giờ… trời đang trở lạnh, còn chúng tôi đang rất đói, và nếu cô có thể giúp chúng tôi, thưa cô, chúng tôi sẽ rất biết ơn cô.
Ruth nhìn cả hai người. Họ ăn mặc dơ bẩn, người bốc mùi hôi hám, cô ta cho rằng họ có thể xin được một việc nào đó nếu thật sự muốn. “. “Thưa ông, tôi rất muốn giúp ông nhưng chính tôi cũng là một người nghèo. Tất cả những gì tôi có là dăm miếng thịt và vài ổ bánh mì, tôi có một vị khách quan trọng trong bữa tối hôm nay và tôi định mời Người dùng những thứ này”. Vâng, tôi hiểu thưa cô, dù sao cũng xin cám ơn cô.
Người đàn ông choàng tay quanh đôi vai của người phụ nữ, quay lại và hướng vào con hẻm nhỏ. Khi họ bỏ đi, Ruth cảm thấy đau nhói trong tim. “Ông gì ơi, khoan đã”. Đôi vợ chồng dừng bước và quay lại khi thấy cô chạy vào con hẻm. “Nhìn này, tai sao ông không lấy những thứ này. Tôi sẽ tìm thứ khác để đãi khách”. Cô ta đưa cho người đàn ông giỏ thức ăn. “Cảm ơn cô, cảm ơn cô rất nhiều”. “Vâng xin cảm ơn cô” – vợ của người đàn ông nói. Lúc này Ruth nhận ra bà ta đang run. “Bà biết không, tôi còn một cái áo khoác ở nhà. Đây bà hãy lấy cái này đi”. Ruth cởi áo khoác ra và choàng nó lên vai người đàn bà. Sau đó mỉm cười và quay bước đi… mà không có áo khoác và không có gì để đãi khách. “Cảm ơn cô, cảm ơn cô rất nhiều” – Giọng nói của hai người nghèo khổ còn vọng lại sau lưng.
Ruth về đến trước cửa nhà, cô cảm thấy lạnh và lo lắng. Giê-su sắp tới và cô chẳng còn gì để đãi Ngài. Cô lần mò cái ví để lấy chìa khoá cổng. Nhưng khi tìm chìa khoá, cô lại bất ngờ thấy một bức thư khác trong hộp thư. Cô tự nhủ “thật kỳ lạ, người đưa thư thường không đến hai lần trong một ngày”. Cô lấy bức thư và mở ra đọc.
Ruth thân mến,
Thật vui khi gặp lại con. Cảm ơn con rất nhiều về bữa ăn ngon miệng và chiếc áo choàng xinh đẹp của con.
Thân chào. Giê-su
Ngoài trời vẫn lạnh, nhưng dù không có áo choàng, Ruth vẫn thấy trong lòng ấm áp lạ thường.
Sưu tầm (nguồn: https://www.facebook.com/notes/416707119490131/)