Có những phép màu mang tên sự lặng im – Câu chuyện thức tỉnh hàng triệu trái tim kiêu hãnh

Có những phép màu mang tên sự lặng im – Câu chuyện thức tỉnh hàng triệu trái tim kiêu hãnh

Lời Cầu Nguyện Yêu Thương

Sau một trận bão lớn ngoài khơi xa, một con tàu du hành bị đánh tan tành giữa đại dương. May mắn thay, có hai người đàn ông đã sống sót và trôi dạt vào một hòn đảo hoang vắng, biệt lập với thế giới xung quanh.

Nhận ra bản thân hoàn toàn bất lực giữa thiên nhiên bao la, họ hiểu rằng chỗ dựa duy nhất lúc này là đức tin. Cả hai đồng ý sẽ cùng hướng lòng về Thượng Đế để cầu xin sự giải thoát. Tuy nhiên, để xem lời khẩn cầu của ai có năng quyền và được nhậm lời trước, họ đồng ý chia đôi hòn đảo thành hai phần riêng biệt, mỗi người sống và cầu nguyện ở một bên phần đất của mình.

Những lời cầu xin được nhậm ban

Mối bận tâm đầu tiên của họ là sự sinh tồn. Cả hai cùng cầu xin Thượng Đế ban cho thức ăn. Sáng hôm sau, người đàn ông thứ nhất ngỡ ngàng nhìn thấy một cây ăn trái trĩu quả mọc lên ngay trên phần đất của mình. Anh ta thỏa thuê hái trái để ăn. Trong khi đó, mảnh đất của người thứ hai vẫn hoàn toàn khô cằn, không một ngọn cỏ.

Sau một tuần sống trong cô độc, người đàn ông thứ nhất cảm thấy tâm hồn trống trải. Anh quyết định cầu xin Thượng Đế ban cho mình một người bạn đời để cùng chia sẻ vui buồn trong cảnh ngộ này. Ngày hôm sau, một chiếc tàu khác gặp nạn ở khơi xa, và một người phụ nữ may mắn sống sót đã trôi dạt đúng vào bờ biển thuộc phần đất của người thứ nhất. Họ gặp nhau, nên duyên vợ chồng. Còn phía phần đất của người đàn ông thứ hai, không gian vẫn hoàn toàn tĩnh lặng và hoang vu.

Tiếp tục những ngày sau đó, người đàn ông thứ nhất cầu xin có nhà cửa ổn định, quần áo ấm áp và nguồn lương thực dồi dào hơn. Như một phép mầu, tất cả những thứ anh ta cầu xin đều lần lượt xuất hiện qua những mảnh gỗ trôi dạt và các thùng hàng từ những vụ đắm tàu khác đưa vào bờ. Anh ta có một mái nhà ấm cúng, trang phục tươm tất. Người đàn ông thứ hai ở phía bên kia hòn đảo vẫn kiệt quệ, trần trụi và không có bất cứ thứ gì.

Chuyến tàu cứu hộ và tiếng phán từ trời

Cuối cùng, người đàn ông thứ nhất dâng lên lời cầu nguyện quan trọng nhất: Xin Thượng Đế cho một chiếc tàu đến cứu ông và vợ rời khỏi hòn đảo hoang này. Sáng sớm hôm sau, một chiếc tàu cứu hộ xuất hiện và thả neo ngay bên phần đất của anh ta.

Người đàn ông thứ nhất cùng vợ vui mừng khôn xiết bước lên tàu. Thuyền chuẩn bị nhổ neo, anh ta nhìn về phía nửa kia hòn đảo và quyết định giữ im lặng, để mặc người đàn ông thứ hai lại một mình. Trong lòng anh ta thầm nghĩ: “Những ơn phước này là do lời cầu nguyện của mình mà có. Còn anh ta, chẳng có lời cầu xin nào được nhậm cả, chứng tỏ anh ta không xứng đáng để nhận lãnh ơn huệ của Thượng Đế.”

Khi con tàu bắt đầu rẽ sóng rời bến, một tiếng phán uy nghiêm từ trời cao bỗng vang vọng xuống tai người đàn ông thứ nhất:

– “Sao con lại nỡ lòng bỏ mặc người bạn đồng hành của mình lại trên hoang đảo như thế?”

Người đàn ông thứ nhất cung kính nhưng không giấu nổi sự tự mãn, trả lời:

– “Lạy Thượng Đế, những ơn phước này hoàn toàn là của riêng con, vì chính con đã thành tâm cầu xin và được Ngài nhậm lời. Còn người kia, những lời cầu nguyện của anh ta đều vô hiệu, Ngài đâu có ban cho anh ta thứ gì. Anh ta không xứng đáng được hưởng những điều này cùng con.”

Tiếng phán từ trời cao lại vang lên, đầy nghiêm nghị và khiển trách:

– “Con đã sai lầm lớn rồi! Anh ta thực chất chỉ cầu xin Ta duy nhất một điều, và Ta đã nhậm lời anh ta ngay lập tức. Nếu không có lời cầu xin của anh ta, thì con đã chẳng bao giờ nhận được bất kỳ một ơn phước nào từ Ta cả.”

Người đàn ông thứ nhất bàng hoàng, lòng run rẩy hỏi:

– “Xin Ngài cho con biết, anh ta đã cầu xin điều gì mà con lại mắc nợ anh ta lớn đến như vậy?”

Thượng Đế ôn tồn phán:

– “Anh ta đã khẩn cầu Ta: ‘Xin Ngài nhậm lời cho tất cả những gì bạn con cầu xin’.

Lúc này, người đàn ông thứ nhất lặng người, những giọt nước mắt ân hận rơi xuống. Anh hiểu rằng sự giàu có, hạnh phúc và cả sự sống bấy lâu nay anh có được, không phải vì anh tài giỏi hay thánh thiện hơn, mà hoàn toàn nhờ vào tình yêu thương và lời cầu nguyện vị tha của người bạn mà anh vừa định bỏ rơi.

(Nguồn: The Two Men Praying on a Deserted Island)

Ngẫm Lẽ Sống

Cuộc đời chúng ta, đôi khi cũng giống hệt như người đàn ông thứ nhất trên hòn đảo hoang kia. Khi đứng trên đỉnh cao của sự thuận lợi, khi có được mái nhà êm ấm, công việc hanh thông hay một gia đình trọn vẹn, chúng ta rất dễ nảy sinh lòng kiêu hãnh. Ta tự nhủ rằng tất cả những thứ tốt đẹp ấy đều đến từ sự nỗ lực không ngừng nghỉ, từ sự khôn ngoan hay từ chính đôi bàn tay của mình. Và trong giây phút tự mãn ấy, ta vô tình phán xét những người kém may mắn hơn, cho rằng họ thiếu cố gắng, thiếu tài năng hay không xứng đáng nhận được hồng ân.

Nhưng bạn biết không, có những phép màu trong đời không mang tên sự tài giỏi của chúng ta, mà mang tên “Sự hy sinh lặng thầm của người khác”.

Đằng sau một người trưởng thành vững vàng, là biết bao đêm dài cha mẹ thức trắng âu lo. Đằng sau một sự nghiệp rạng rỡ, là sự vun vén âm thầm, chịu đựng bao thiệt thòi của người bạn đời. Đằng sau một chặng đường bình an bạn đi qua, có thể là lời khẩn cầu tha thiết của một ai đó luôn hướng về bạn, mong Thượng Đế chở che cho bạn trước những giông bão cuộc đời.

Họ giống như người đàn ông thứ hai trên hòn đảo: trần trụi, âm thầm, không mưu cầu gì cho bản thân, chỉ một lòng mong cầu điều tốt đẹp nhất sẽ đến với người mình yêu thương.

Chữa lành đích thực không bắt đầu từ việc chúng ta có được bao nhiêu, mà từ việc chúng ta nhận ra mình đã được yêu thương nhiều như thế nào. Trái tim kiêu hãnh sẽ làm tâm hồn khô cằn đi, còn lòng biết ơn lại là dòng suối mát tưới tắm cho những vết thương bấy lâu nay ta giấu kín. Khi biết cúi đầu tạ ơn những điều nhỏ bé, tạ ơn những người đã hy sinh thầm lặng vì mình, ta sẽ thấy tâm hồn trở nên nhẹ nhàng, bình an và tràn ngập ánh sáng.

Đừng vội vàng nhổ neo rời bến mà bỏ lại những người đã từng đồng hành cùng bạn. Đừng để sự vô tâm che mờ đi đôi mắt vốn dĩ sinh ra để nhìn thấy tình yêu. Bởi suy cho cùng, hạnh phúc lớn nhất của đời người không phải là nhận được bao nhiêu đặc ân, mà là biết chia sẻ những ơn lành ấy với những người xung quanh, bằng một trái tim bao dung và ấm áp.


  • Tham khảo thêm các bài viết về lẽ sống và chữa lành tại chiakhoa.net.
  • Hãy để lại suy nghĩ của bạn ở mục bình luận bên dưới nhé!

Chìa Khóa TMC

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *