Đen Đá Không Đường & Bạc Xỉu Nóng
Đan luôn bước vào quán với phong thái của một nữ chiến binh: gót giày gõ nhịp dứt khoát, ánh mắt sắc lẹm và một câu order chưa bao giờ thay đổi trong suốt 3 năm: “Đen đá không đường. Nhấn mạnh: Không-một-giọt-đường.”
Khang thì ngược lại. Anh xuất hiện như một cơn gió mùa thu êm đềm, nụ cười hiền khô, áo sơ mi ủi phẳng phiu và chất giọng trầm ấm: “Bạc xỉu nóng, nhiều sữa đặc giúp anh nhé.”
Họ là một đôi bạn kỳ lạ. Đúng hơn là một cặp “oan gia ngõ hẹp”.
Tuấn – anh chàng bồi bàn quen mặt của quán – đã quá quen với cảnh hai con người này ngồi đối diện nhau, cãi nhau chí chóe từ chuyện thời sự thế giới cho đến việc con mèo nhà hàng xóm đẻ mấy lứa.
Lần nào bưng nước ra, Tuấn cũng cố tình trêu chọc bằng cách đặt ly đen đá ngầu lòi trước mặt Khang, và ly bạc xỉu béo ngậy trước mặt Đan.
Đan luôn nhanh tay giật lấy ly đen đá, lườm Tuấn cháy mặt rồi quay sang Khang: “Anh là đàn ông con trai, uống cái thứ ngọt lịm thế kia không thấy mất khí chất à?”
Khang ung dung khuấy đều lớp sữa đặc dưới đáy ly, hít hà làn khói mỏng: “Đời đã đủ đắng rồi em gái ạ. Anh chỉ muốn mỗi ngày tự thưởng cho mình một chút ngọt ngào. Còn em, con gái con lứa lúc nào cũng gồng mình lên uống cái thứ đắng nghét này, để chứng tỏ điều gì chứ?”
“Để tỉnh táo!” Đan hất cằm. “Đắng nhưng nó là bản chất thật của café. Thêm sữa vào là đánh mất chính mình rồi. Chẳng có ai che chở mình mãi được, chi bằng tự làm quen với sự khắc nghiệt đi.”
Họ khác nhau đến mức, hội bạn chung đều cá cược rằng nếu hai người này mà yêu nhau thì Trái Đất chắc chắn ngừng quay. Bản thân họ cũng thấy vậy. Đan chê Khang quá sướt mướt, thiếu độ “sát thủ”. Khang lắc đầu bảo Đan là “cây xương rồng”, ai chạm vào cũng xước xát cả tay.
Rồi họ đều có người yêu.
Bạn trai của Đan là một trưởng phòng marketing thành đạt, lịch lãm và cực kỳ gia trưởng. Anh ta thích kiểm soát. Đi uống nước chung, anh ta luôn tự ý gọi cho Đan một ly Caramel Macchiato: “Em gai góc quá, uống chút đồ ngọt cho mềm mỏng lại đi. Phụ nữ thì nên ngoan ngoãn một chút.” Đan nhìn ly café đầy kem tươi sữa béo, bỗng thấy ngực mình tức anh ách.
Bạn gái của Khang là một cô nàng xinh xắn, sành điệu và tham vọng. Cô nàng luôn cằn nhằn về sự bình thản, an phận của anh. Lần nào hẹn hò, cô cũng ép Khang gọi Espresso dẫu anh nhăn nhó vì đắng: “Anh phải uống cái này mới có phong thái doanh nhân, mới sắc sảo lên được! Cứ bạc xỉu êm đềm mãi, bao giờ mới thăng tiến?” Khang nuốt ngụm café đắng chát, thấy lòng mình mệt mỏi rã rời.
Thỉnh thoảng, Khang và Đan vẫn gặp nhau ở quán cũ. Họ dẫn theo “nửa kia” của mình. Nhìn Đan cau mày uống ly nước ngọt lịm mà gã bạn trai ép buộc, Khang bất giác nhíu mày. Nhìn Khang gượng gạo nuốt trôi tách Espresso bé xíu cạnh cô bạn gái đang thao thao bất tuyệt về dự án tiền tỷ, Đan khẽ thở dài.
Cao trào là một buổi chiều Sài Gòn đổ mưa tầm tã. Trận mưa dai dẳng, lạnh buốt và xám xịt.
Đan đẩy cửa bước vào quán café quen thuộc, người ướt sũng. Cô vừa kết thúc một cuộc cãi vã nảy lửa và tuyên bố chia tay gã trưởng phòng thích kiểm soát kia. Cô mệt mỏi rã rời vì luôn phải khoác lên mình lớp áo giáp mạnh mẽ, nhưng lại chẳng ai chịu hiểu bên trong cô cũng cần được thấu hiểu chứ không phải bị uốn nắn.
Năm phút sau, tiếng chuông cửa lại leng keng. Khang bước vào, mái tóc bết nước mưa, ánh mắt vô hồn. Anh cũng vừa bị đá, với lý do “quá nhạt nhẽo và không có chí tiến thủ”.
Họ sững người nhìn nhau. Hai kẻ thất tình, hai kẻ cứng đầu, thảm hại và ướt chìm trong cơn mưa chiều.
Không ai nói với ai lời nào. Họ lặng lẽ ngồi xuống chiếc bàn góc cửa sổ quen thuộc. Anh bồi bàn Tuấn tinh ý, không hỏi han, lẳng lặng bưng ra hai ly nước: Một Đen đá không đường. Một Bạc xỉu nóng.
Nhưng lần này, Tuấn đặt đúng vị trí. Đen cho Đan. Bạc xỉu cho Khang.
Đan vươn tay định cầm ly đen đá lên. Bất chợt, một bàn tay lớn hơn, ấm nóng, chặn tay cô lại. Khang kéo ly đen đá lạnh buốt về phía mình, và đẩy ly bạc xỉu nóng hổi đang bốc khói sang trước mặt Đan.
“Hôm nay, cho anh mượn chút đắng ngắt của em,” Khang nhìn thẳng vào mắt Đan, giọng trầm xuống. Anh nâng ly đen đá lên, tu một ngụm lớn. Vị đắng gắt xộc thẳng lên não, buốt lạnh nhưng khiến người ta bừng tỉnh. “Thì ra thế giới của em luôn đắng thế này. Vậy mà em vẫn luôn một mình gồng gánh chịu đựng.”
Đan sững sờ. Đáy mắt cô bỗng dưng nóng ran. Cô run run ôm lấy ly bạc xỉu nóng. Hơi ấm truyền qua lớp thủy tinh dường như xua đi cái lạnh thấu xương của cơn mưa ngoài kia. Cô nhấp một ngụm. Vị ngọt ngào, beo béo của sữa lan tỏa, xoa dịu đi cái chát đắng nơi cuống họng.
Hóa ra, được che chở, được thả lỏng lại dễ chịu đến thế này. Giọt nước mắt đầu tiên của “nữ chiến binh” lăn dài, rơi tõm vào ly café sữa.
“Ngọt quá…” Đan thì thầm, nấc lên khe khẽ. “Em mệt rồi Khang ạ.”
Khang đưa tay sang, nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt trên gò má cô, khẽ cười: “Anh biết. Từ giờ, khi nào mệt, cứ sang đây uống bạc xỉu với anh.”
Đêm hôm đó, mưa tạnh, trời quang mây. Tin nhắn điện thoại của Đan báo sáng: “Đen đá thật sự rất hay. Vị đắng làm anh tỉnh táo để nhận ra, anh cần bờ vai đủ vững chãi để che chở cho một cây xương rồng.”
Đan mỉm cười, gõ phím cạch cạch: “Bạc xỉu cũng không tệ. Em quyết định rồi, từ nay em sẽ ghiền thêm vị ngọt của anh.”
Thế giới này không thiếu những người hoàn hảo, nhưng lại rất hiếm người bằng lòng uống thử vị café của đời bạn. Tình yêu đắng hay tình yêu ngọt đều là tình yêu. Quan trọng là, sau tất cả, ta tìm được người sẵn sàng vì ta mà nếm trải cả đắng cay lẫn ngọt ngào.
Chìa Khóa TMC
Nếu câu chuyện này chạm đến trái tim bạn, đừng quên Like, Share để lan tỏa những thông điệp sống đẹp đến mọi người. Nhấn Đăng ký (Subscribe) kênh Youtube và ghé thăm chiakhoa.net mỗi ngày để cùng nhau gieo thêm nhiều hạt giống tâm hồn tích cực nhé!
