Tờ Giấy Trắng Cứu Sống Người Đàn Ông 52 Tuổi Khỏi Lọ Thuốc Ngủ

Tờ Giấy Trắng Cứu Sống Người Đàn Ông 52 Tuổi Khỏi Lọ Thuốc Ngủ

TÀI SẢN VÔ GIÁ CỦA NGƯỜI ĐÀN ÔNG KHÁNH KIỆT

Cơn mưa chiều muộn xám xịt gõ những nhịp rả rích lên ô cửa kính phòng làm việc của tôi. Trái ngược với chút bình yên hiếm hoi bên ngoài, bầu không khí trong phòng đặc quánh lại bởi sự tuyệt vọng.

Ngồi sụp trên chiếc ghế sô-pha là một người đàn ông 52 tuổi. Bộ dạng ông rệu rã, đôi vai thõng xuống như thể đang gánh trên lưng toàn bộ bi kịch của nhân loại. Ông nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, đôi môi khô khốc liên tục lẩm bẩm: “Mất sạch rồi… Trắng tay thật rồi…” “Tất cả ư thưa ông?” – Tôi rót một ly nước ấm đẩy về phía ông, nhẹ nhàng hỏi.

“Tất cả!” – Ông gằn giọng, đôi mắt trũng sâu ánh lên sự uất ức tột cùng. “Cơ nghiệp nửa đời người, tiền bạc, danh vọng. Giờ tôi chỉ là một kẻ bỏ đi. Ở cái tuổi này, mọi cánh cửa đã đóng sập lại. Chẳng còn hy vọng, chẳng còn lý do gì để bấu víu nữa.”

Tôi lặng lẽ quan sát ông. Một người đàn ông tứ chi lành lặn, không mang bạo bệnh, nhưng tâm hồn lại đang thoi thóp trên giường bệnh của sự tuyệt vọng. Kẻ thù lớn nhất không phải là sự phá sản, mà là bóng tối đang nuốt chửng ý chí sinh tồn trong ông.

“Tôi hiểu cảm giác của ông lúc này,” tôi điềm tĩnh đáp, rút từ ngăn kéo ra một tờ giấy trắng và một cây bút. “Nhưng trước khi chúng ta tuyên bố phá sản toàn bộ cuộc đời ông, hãy làm một phép kiểm toán cuối cùng. Hãy thử liệt kê xem ông thực sự còn lại bao nhiêu vốn liếng.”

Ông khẽ nhếch mép, một nụ cười cay đắng: “Đừng mất công bác sĩ. Một tờ giấy trắng này là mô tả chính xác nhất về cuộc đời tôi lúc này.”

“Cứ thử xem sao, coi như một ân huệ nhỏ ông dành cho tôi,” tôi mỉm cười. “Đầu tiên, vợ ông… bà ấy có dọn đồ rời đi khi ông phá sản không?”

Ông khẽ nhíu mày, ánh mắt chùng xuống: “Không. Bà ấy vẫn ở đó. Chúng tôi cưới nhau 30 năm rồi. Sáng nay trước khi tôi đi, bà ấy vẫn pha cho tôi một tách cà phê và bảo: ‘Chỉ cần ông còn về nhà, bữa tối vẫn luôn ấm nóng’.

“Tuyệt vời.” Tôi cắm cúi viết. “Mục 1: Một người vợ tào khang, nguyện đồng cam cộng khổ.” Tôi ngước lên: “Thế còn những đứa con?”

Sống mũi người đàn ông bắt đầu cay, giọng ông chùng hẳn: “Tôi có ba đứa. Hôm qua, chúng gọi điện bảo: ‘Bố đừng lo, chúng con lớn cả rồi. Giờ là lúc chúng con gánh vác thay bố’. Tôi… tôi thật sự không xứng đáng với chúng.”

“Sao lại không chứ?” Tôi tiếp tục viết. “Mục 2: Ba đứa con hiếu thảo, luôn tự hào và yêu thương cha.”

“Bạn bè thì sao? Họ có quay lưng hết không?”

“Vài kẻ nịnh bợ đã biến mất. Nhưng… vẫn còn mấy gã bạn già. Tuần trước, họ hùn nhau một khoản tiền mang đến ép tôi cầm lấy, dẫu biết tôi chẳng có khả năng trả lại.”

“Mục 3: Những người bạn tri kỷ, dùng chân tình để đối đãi.” Tôi đọc to khi viết. “Vậy còn lương tâm của ông? Trong lúc cùng đường, ông có lừa gạt ai hay làm điều gì khuất tất để cứu vãn tình thế không?”

Người đàn ông ưỡn thẳng lưng lên một chút, ánh mắt lóe lên sự tự tôn: “Tuyệt đối không! Tôi thà mất tiền chứ không bán rẻ danh dự. Tôi chưa từng làm chuyện gì phải hổ thẹn với lương tâm.”

“Rất đáng nể! Mục 4: Một nhân cách trong sạch, không vướng bận tội lỗi. Vậy sức khỏe của ông hiện tại ra sao?”

“Ngoài việc mất ngủ mấy tháng nay vì lo nghĩ, tim tôi vẫn đập tốt, tay chân vẫn lành lặn.”

“Vậy là ông đang khỏe mạnh hơn hàng triệu người đang phải giành giật sự sống ngoài kia. Mục 5: Một cơ thể khỏe mạnh.” Tôi dừng lại một nhịp, nhìn sâu vào mắt ông: “Cuối cùng, ông có tin rằng Thượng Đế đã hoàn toàn bỏ rơi mình không?”

Ông ngập ngừng. Bàn tay thô ráp đan chặt vào nhau. “Dù trong những đêm đen tối nhất, tôi vẫn tin vào sự an bài của Ngài. Tôi chỉ xin Ngài tha thứ cho sự yếu đuối và tuyệt vọng của tôi lúc này.”

“Vậy là ông vẫn còn Đức Tin. Mục 6: Sự chở che của Thượng Đế.

Tôi xoay tờ giấy lại, đẩy về phía mép bàn. “Ông xem lại đi. Ban nãy ông nói với tôi rằng ông không còn lại gì. Nhưng nhìn vào bản kiểm toán này, tôi thấy trước mặt mình là một người đàn ông vô cùng giàu có.”

Người đàn ông run run cầm lấy tờ giấy. Ánh mắt ông lướt qua từng dòng chữ do chính tôi viết lại từ lời ông kể. Một phút… hai phút… không gian tĩnh lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng mưa gõ ngoài cửa sổ.

Rồi đột nhiên, bờ vai ông rung lên bần bật. Từ khóe mắt cạn khô vì những đêm thức trắng, hai hàng nước mắt trào ra. Ông gục đầu xuống bàn, hai tay ôm lấy mặt, khóc nức nở như một đứa trẻ vừa tìm thấy đường về nhà sau khi đi lạc.

Ông thò tay vào túi áo khoác, lấy ra một lọ thuốc ngủ nhỏ xíu, đặt mạnh lên bàn.

“Tôi thật ngu ngốc… thật tồi tệ,” ông nấc lên. “Chỉ một chút nữa thôi, tôi đã cướp đi người chồng, người cha của gia đình mình. Tôi cứ mải nhìn vào những thứ đã mất mà quên mất mình đang nắm giữ những tài sản vô giá. Bác sĩ… tôi hiểu rồi. Thượng Đế vẫn chừa cho tôi một con đường sống.”

Ông không chờ tôi nói thêm lời nào, đột ngột đứng dậy vươn tay siết chặt lấy tay tôi. Ánh mắt nhòa lệ nhưng bừng sáng một thứ ánh sáng của sự tái sinh. Ông quay lưng, bước vội ra khỏi phòng.

Ngoài kia, trời vẫn đổ mưa. Nhưng nhìn dáng vẻ vững chãi của ông bước đi đầu trần dưới màn nước xám xịt, tôi biết, cơn mưa này không làm ông lạnh lẽo. Nó đang gột rửa đi mọi muộn phiền. Điều duy nhất ông muốn làm lúc này không phải là trốn chạy nữa, mà là chạy thật nhanh về nhà, ôm chặt lấy vợ và ba đứa con, để nói với họ rằng: Ông đã trở về, và ông là người đàn ông giàu có nhất thế giới.

NGẪM LẼ SỐNG

Có một nghịch lý thường thấy ở đời: Khi giông bão ập đến và cuốn đi những cành lá xanh tươi của sự nghiệp, tiền tài hay danh vọng, chúng ta thường gục ngã và oán thán rằng mình đã “mất trắng”. Ta để sự tuyệt vọng che mờ đôi mắt, tự dán nhãn “phá sản” cho toàn bộ cuộc đời mình.

Nhưng bạn biết không, tài khoản ngân hàng cạn kiệt không có nghĩa là sinh mệnh cạn kiệt.

Hãy thử một lần làm phép “kiểm toán cuộc đời” như người đàn ông trong câu chuyện trên. Khi tước bỏ hết những lớp vỏ bọc vật chất bên ngoài, bạn sẽ nhận ra “vốn liếng” cốt lõi của một con người kỳ thực rất kiên cố. Đó là một gia đình để trở về, những người tri kỷ không màng lợi danh, một lương tâm thanh thản không gợn đục, và một cơ thể dẫu hằn vết thời gian nhưng vẫn còn nhịp đập.

Nếu bạn vẫn đang giữ được lòng thiện lương, không làm điều khuất tất để mưu cầu tư lợi, thì con đường phía trước dẫu có gập ghềnh cũng tuyệt đối không bao giờ là ngõ cụt. Đấng Tạo Hóa khi nhào nặn ra con người không hứa hẹn một chặng đường trải đầy hoa hồng, nhưng Ngài luôn gieo vào hạt giống tâm hồn chúng ta sức mạnh của sự kiên cường và Đức Tin vô diệt. Ngài đóng một cánh cửa, ắt sẽ hé mở một ô cửa sổ ngập tràn ánh sáng.

Đừng dễ dàng từ bỏ sinh mệnh mà cha mẹ đã trút cạn tâm can để mang đến thế giới này. Đừng ruồng rẫy hơi thở mà Thượng Đế đã nhân từ ban tặng. Chỉ cần còn sống, còn trân quý bản thân và mến yêu cuộc đời, mọi mất mát ngày hôm nay đều chỉ là bài học chuẩn bị cho một chương rực rỡ hơn vào ngày mai.

Sóng gió ở đời dẫu có lớn đến đâu, tận cùng rồi cũng sẽ êm xuôi. Còn nếu chưa êm xuôi, thì chắc chắn đó chưa phải là tận cùng!


Chìa Khóa TMC

  • Bạn nghĩ tài sản lớn nhất của mình lúc này là gì? Hãy để lại bình luận chia sẻ cùng chúng mình nhé!
  • Nếu câu chuyện này chạm đến trái tim bạn, đừng ngần ngại chia sẻ (Share) để gửi một cái ôm chữa lành đến những ai đang chông chênh ngoài kia.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *