Đằng Sau Chữ “Được” – Khoảng Lặng Khắc Kỷ Của Tình Cha

Đằng Sau Chữ “Được” – Khoảng Lặng Khắc Kỷ Của Tình Cha

Nếu có ai hỏi tôi về cha, tôi sẽ mỉm cười, nhưng khóe mắt hẳn sẽ cay cay. Tôi sẽ nói với họ rằng, dù có đi bao xa hay đứng trên đỉnh cao nào, tôi mãi mãi chỉ là cô con gái bé bỏng nép dưới bóng lưng còng của ông.

Cha tôi chưa từng là một người đàn ông lãng mạn. Ông không rành rẽ những lời yêu thương chót lưỡi đầu môi, cũng hiếm khi vỗ ngực tự hào về con gái trước đám đông. Thế nhưng, tận sâu trong tiềm thức, tôi luôn biết ông tin tưởng tôi tuyệt đối. Tình yêu của ông không nảy mầm từ những lời có cánh, mà bám rễ sâu vào sự vất vả nhọc nhằn. Với tôi, cha là bờ vai, là người “đứng mũi chịu sào”, là mùi cao su ngai ngái từ nhà máy sản xuất vỏ xe – nơi ông vắt kiệt tuổi thanh xuân để đổi lấy bình yên cho gia đình.

Rồi thế giới của tôi vỡ vụn vào cái đêm mẹ đột ngột rời xa trần thế. Đó là năm tôi vừa chập chững bước ra khỏi ngưỡng cửa trung học.

Sự ra đi của mẹ là một đợt sóng dữ quật ngã cả hai cha con. Ngôi nhà bỗng trở nên rộng lớn, lạnh lẽo và trống trải đến nghẹt thở. Cõi lòng cha tôi kiệt quệ, còn tôi thì chới với giữa đáy vực của nỗi đau. Nhưng thật kỳ diệu, ngay trong đêm tối của sự mất mát, hạt mầm của tình thân lại vươn mình đâm chồi. Chúng tôi xích lại gần nhau hơn, lấy hơi ấm của người này để lấp đầy khoảng trống người kia để lại. Hai cha con bắt đầu những bữa tối tĩnh lặng bên nhau, cùng nhau đến nhà thờ, cùng nhau chia sớt thời gian. Sợi dây gắn kết ấy cứ thế bền chặt, dìu dắt tôi bước qua những giông bão đầu đời.

Ngày tôi chọn trường đại học, cha chỉ nhìn tôi, ánh mắt bao dung hiếm hoi lộ vẻ chờ đợi: “Con cứ chọn nơi nào con thực sự muốn học.”

Và tôi đã chọn một ngôi trường tư thục danh giá, cách nhà tới 90 phút chạy xe, với mức học phí đắt đỏ đến choáng ngợp. Dù tôi đã giành được học bổng hỗ trợ một nửa, phần còn lại vẫn là một gánh nặng khổng lồ đối với một người công nhân nhà máy. Khi tôi rụt rè báo tin, tay vân vê vạt áo vì sợ hãi, cha chỉ im lặng giây lát. Ánh mắt ông lướt qua khoảng không vô định, rồi ông đáp gọn lỏn một từ:

“Được.”

Chỉ một từ “Được” ấy thôi, cha đã âm thầm gánh vác cả một bầu trời hy sinh giông bão.

Những năm tháng sinh viên, tôi mải mê với sách vở, với ánh đèn đô thị và những hoạt động ngoại khóa. Mỗi khi tôi cạn kiệt tài chính, cha lại lẳng lặng gửi đến một phong bao thư, bên ngoài nắn nót dòng chữ trêu đùa: “Túi tiền của ba”. Nhìn nét chữ thô kệch ấy, tôi bật cười, thấy mình thật may mắn.

Cho đến một đêm mùa đông năm hai đại học, mọi sự ngây thơ của tôi vỡ vụn.

Hôm ấy, tôi bắt xe buýt về thăm nhà không báo trước để tạo bất ngờ cho cha. Đẩy cánh cửa gỗ quen thuộc, đập vào mắt tôi không phải là mâm cơm tươm tất như những lần cha biết tôi về. Dưới ánh đèn vàng vọt, bóng lưng cha gầy guộc, mặc chiếc áo khoác sờn rách ở cùi chỏ. Ông đang lùa vội bát cơm nguội chan chút nước tương cùng mớ rau luộc ban trưa.

Trên chiếc bàn gỗ xước xát cạnh đó, chiếc phong bì “Túi tiền của ba” đã được nắn nót viết sẵn tên tôi, bên trong là một xấp tiền phẳng phiu. Và ngay sát xấp tiền ấy… là những vỉ thuốc giảm đau xương khớp đã bóc dở, cùng tờ đơn thuốc cha đã gạch chéo chữ “Từ chối mua” vì quá đắt.

Tôi đứng chết trân ở cửa, đưa tay bịt chặt miệng để ngăn tiếng nấc. Vết chai sần, nứt nẻ rướm máu trên đôi bàn tay đang bưng bát cơm của cha như từng nhát dao cứa vào tim tôi. Tờ giấy bạc phẳng phiu tôi cầm trên tay mỗi tháng được đổi bằng những bữa cơm nguội lạnh và những đêm dài cha cắn răng chịu đựng cơn đau nhức. Tôi đã hồn nhiên đi qua sự hy sinh tột cùng của cha mà không hề hay biết.

Cảm giác tội lỗi đè nặng lên ngực tôi suốt những tuần sau đó. Cho đến một buổi sáng Chúa Nhật đầy nắng, khi ngồi tĩnh lặng trong nhà thờ, vị linh mục giảng về hình ảnh người chăn chiên nhân lành. Lời giảng như một tia sáng đâm xuyên qua tâm trí tôi:

“Người chăn chiên hy sinh vì yêu thương đoàn chiên, sẵn sàng từ bỏ chính bản thân mình vì người khác.”

Nước mắt tôi giàn giụa. Cuối cùng tôi đã hiểu thấu tầng sâu nhất của tình yêu ấy. Tình yêu của cha vĩ đại đến mức ông sẵn sàng lột tấm áo ấm cuối cùng của mình để che chở cho tôi, bất chấp cái giá ông phải trả là bao nhiêu nhọc nhằn, đớn đau. Cha chấp nhận mọi thiệt thòi chỉ để giữ vẹn tròn lời hứa “Được” ngày nào với cô con gái nhỏ. Sự hy sinh đến tàn khốc nhưng tĩnh lặng ấy, chính là thứ ngôn ngữ tình yêu vĩ đại nhất trần đời.

Vài tuần sau buổi sáng thức tỉnh ấy, tôi tự hào đứng trên bục vinh quang, tay cầm hai tấm bằng cử nhân. Dưới khán đài, cha tôi vẫn vậy, mặc chiếc áo sơ mi phẳng phiu nhất mà ông có, trầm mặc nhưng ánh mắt rạng ngời một niềm kiêu hãnh câm lặng. Khoảnh khắc ôm tôi vào lòng sau buổi lễ, bằng chất giọng khàn đặc, ông đã thốt lên điều mà tôi khao khát được nghe nhất đời mình: “Ba tự hào về con.”

Giờ đây, mỗi ngày thức dậy, tôi đều chắp tay tạ ơn Thiên Chúa vì đã ban cho tôi một người cha tuyệt vời. Qua đôi bàn tay thô ráp và trái tim bao dung của cha, tôi nhìn thấy hình bóng của Chúa Cha trên thế gian này. Ngài che chở, Ngài dẫn lối, Ngài bao dung ngay cả khi ta nhiều lầm lỗi và bơ vơ nhất.

Trong cuốn sách Huấn Ca (Hc 3:1-16) đã từng dặn dò chúng ta rằng:

“Lòng hiếu nghĩa đối với cha sẽ không bị quên lãng, và sẽ đền bù tội lỗi cho con… Ai thờ cha thì bù đắp lỗi lầm, ai kính mẹ thì tích trữ kho báu.”

Tình phụ tử là một đặc ân thiêng liêng, là phúc lành làm bền vững nền móng của một đời người. Bao lâu người còn sống, xin đừng bao giờ làm buồn lòng đấng sinh thành. Bởi vinh quang lớn nhất của phận làm con, không phải là những tấm bằng danh giá, mà là được cúi đầu tôn kính và yêu thương trọn vẹn người cha của mình.


Chìa Khóa TMC

Kỷ niệm nào về cha khiến bạn nhớ nhất? Hãy để lại bình luận chia sẻ cùng chúng tôi nhé!

https://youtube.com/shorts/X89iorPCdzo?feature=share

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *