Chiếc Đồng Hồ Bố Bán Máu Mua Cho Tôi Và Tiếng Gọi Lương Tâm Cả Đời Không Quên | chiakhoa.net

Chiếc Đồng Hồ Bố Bán Máu Mua Cho Tôi Và Tiếng Gọi Lương Tâm Cả Đời Không Quên | chiakhoa.net

CHIẾC ĐỒNG HỒ VÀ TIẾNG GỌI LƯƠNG TÂM

Cách đây hơn hai mươi năm, khi tôi còn là một học sinh cấp III, chiếc đồng hồ đeo tay là một thứ xa xỉ phẩm vô cùng khan hiếm. Ngày ấy, chỉ cần một người bạn trong lớp sắm được chiếc đồng hồ mới, xắn tay áo lên lộ ra mặt kính sáng loáng là cả lớp đã trầm trồ, thán phục. Sự đua đòi của tuổi trẻ khiến ước muốn có một chiếc đồng hồ để “bằng bạn bằng bè” nhen nhóm trong tôi từng ngày, thậm chí đi vào cả trong những giấc mơ.

Một ngày chủ nhật trở về nhà, tôi lấy hết can đảm nói với mẹ: – Mẹ ơi, con muốn mua một cái đồng hồ đeo tay!

Mẹ thở dài xót xa: – Con ơi, nhà mình đến cháo cũng sắp sửa chẳng có mà ăn, lấy đâu ra tiền mà sắm đồng hồ.

Nghe vậy, sự thất vọng trào dâng. Tôi húp vội hai bát cháo loãng rồi chuẩn bị quay lại trường. Đúng lúc ấy, bố tôi bỗng lên tiếng: – Con cần đồng hồ làm gì thế hả?

Tia hy vọng vụt sáng, tôi liền bịa ra một lý do thật thuyết phục: – Lớp con đang ôn thi đại học ngày đêm, giờ giấc không theo thời khóa biểu nữa. Ai cũng cần đồng hồ để biết giờ lên lớp bố ạ.

Bố không nói gì, chỉ im lặng ngồi xổm ngoài cửa nhìn ra khoảng không xám xịt.

Tôi trở lại ký túc xá, gác lại giấc mơ nông nổi. Nhưng chỉ vài ngày sau, mẹ đột ngột lên thăm. Rút từ túi áo ra một túi vải hoa nhỏ xíu, mẹ trao cho tôi chiếc đồng hồ mác Thượng Hải mới toanh, sáng loáng. Tôi sung sướng đến nghẹt thở, đeo ngay vào tay và xắn tay áo lên để khoe với mọi người.

Thấy vậy, mẹ vội kéo tay áo tôi xuống, dặn dò tỉ mỉ: – Đồng hồ là thứ quý giá, phải che đi để giữ khỏi xước. Con tuyệt đối không được làm hỏng, càng không được đánh mất đấy!

Khi tiễn mẹ ra cổng, tôi tò mò hỏi: – Sao nhà mình bỗng dưng lại có tiền thế mẹ?

Mẹ nhìn tôi, giọng chùng xuống: – Bố mày đi bán máu lấy tiền đấy!

Bốn chữ “bố đi bán máu” rơi xuống như một tảng đá đè nặng lên ngực tôi. Đầu óc tôi quay cuồng, trái tim đau nhói vì hối hận. Lời nói dối vô tư của tôi đã đổi bằng chính giọt máu của cha!

Ngay hôm đó, tôi tháo chiếc đồng hồ, bọc kỹ vào túi vải hoa rồi tìm cách bán lại. Nhưng các bạn chẳng ai tin chiếc đồng hồ mới lại bị đem bán nếu không hư hỏng. Trong sự tuyệt vọng và dằn xước, tôi tìm đến thầy chủ nhiệm, vừa khóc vừa kể lại toàn bộ sự thật. Thầy vỗ nhẹ lên vai tôi, dịu dàng bảo: – Đừng buồn em ạ. May quá, thầy đang cần mua đồng hồ. Thầy sẽ mua lại đúng nguyên giá cho em.

Nhờ số tiền ấy, tôi đóng được hai tháng tiền ăn tập thể. Nhưng kỳ lạ thay, suốt những năm tháng sau đó, tôi chưa từng thấy thầy đeo chiếc đồng hồ ấy một lần nào. Mỗi khi tôi hỏi, thầy chỉ mỉm cười lặng lẽ.

Thời gian trôi qua, tôi thi đỗ đại học, ra trường và đi làm ở một tỉnh xa. Ký ức về chiếc đồng hồ năm xưa vẫn là một vết sẹo êm đềm nhưng nhức nhối trong tim. Một dịp về thăm quê, tôi đến tìm lại người thầy cũ – lúc này tóc đã bạc phơ.

Tôi ngập ngừng hỏi về chiếc đồng hồ năm nào. Thầy từ tốn mở tủ, lấy ra đúng chiếc túi vải hoa nhỏ xíu năm xưa. Giở từng lớp vải bọc, chiếc đồng hồ Thượng Hải hiện ra, vẫn còn mới nguyên!

Tôi ngỡ ngàng: – Thưa thầy, tại sao suốt từng ấy năm thầy lại không đeo nó?

Thầy chủ nhiệm nhìn tôi bằng ánh mắt bao dung: – Thầy đợi em đến chuộc lại đấy!

Vì sao thầy biết chắc em sẽ quay lại chuộc nó ạ?

Thầy nhẹ nhàng đáp: – Bởi vì nó không đơn giản chỉ là chiếc đồng hồ. Điều quan trọng hơn, nó chính là lương tâm của một con người.

(Theo câu chuyện truyền cảm hứng – Nguồn: chiakhoa.net)


Ngẫm Lẽ Sống – Chìa Khóa Chữa Lành

Có những bài học trong đời không được viết bằng mực, mà được khắc bằng máu của đấng sinh thành và được bao bọc bởi lòng bao dung của những người thầy.

Trong hành trình trưởng thành, ai trong chúng ta cũng từng có những phút giây nông nổi, từng tráo đổi sự chân thành lấy những phù hoa hư ảo bên ngoài. Sự dại khờ của tuổi trẻ có thể khiến ta vô tình làm tổn thương những người yêu thương ta nhất. Nhưng kỳ diệu thay, Thượng Đế không dùng sự trừng phạt để dạy ta làm người, Ngài dùng tình yêu thương và lòng trắc ẩn để thức tỉnh chúng ta.

Giọt máu của người bố chắt chiu cho chiếc đồng hồ không chỉ là sự hy sinh, mà là hiện thân của một Tình Yêu Vô Điều Kiện – thứ tình yêu sẵn sàng dốc cạn chính mình để lấp đầy những mong ước thơ dại của con cái. Và lòng tốt của người thầy giáo chính là một sự che chở tinh tế. Thầy không giáo huấn, không lên án lời nói dối của cậu học trò nghèo; thầy chọn cách mua lại chiếc đồng hồ để giữ lại lòng tự trọng cho em, và lặng lẽ cất giữ nó như cất giữ một “mầm sống lương tâm”.

Lương tâm – đó chính là ngôi đền thiêng liêng mà Thượng Đế đã đặt vào sâu thẳm tâm hồn mỗi con người (x. Rô-ma 2:15). Đó là tiếng nói thầm lặng nhưng vang dội, nhắc nhở chúng ta về sự thật, về tình thương và trách nhiệm. Chiếc đồng hồ Thượng Hải năm ấy không hoạt động bằng bộ máy cơ học, mà chạy bằng nhịp đập của sự ăn ăn, của tình phụ tử và lòng biết ơn.

Nếu hôm nay bạn đang mang trong mình một vết thương của sự hối hận hay lỗi lầm trong quá khứ, hãy nhớ rằng: Lỗi lầm không định danh con người bạn, chính cách bạn lắng nghe tiếng gọi lương tâm và quay trở về mới định hình nên nhân cách của bạn. Thượng Đế vẫn luôn kiên nhẫn đợi chờ chúng ta quay về để “chuộc lại” bình an cho tâm hồn, như người thầy già năm xưa vẫn lặng lẽ giữ chiếc túi vải hoa chờ người học trò trở lại.

Sống chân thật với lương tâm chính là chìa khóa mở ra sự chữa lành sâu sắc nhất cho tâm hồn.


Chìa Khóa TMC

Nếu câu chuyện này chạm đến trái tim bạn, hãy nhấn LIKE, SHARE và để lại suy nghĩ của bạn ở phần bình luận nhé!

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *