Lòng Biết Ơn Tinh Tuyền Và Bàn Tay Quan Phòng Của Thượng Đế

Lòng Biết Ơn Tinh Tuyền Và Bàn Tay Quan Phòng Của Thượng Đế

Có một câu chuyện ngụ ngôn cảm động kể rằng:

Trích nguồn: Kho tàng Truyện Ngụ Ngôn & Bài Học Nhân Văn (Chiakhoa.net)

Ngày xưa, có hai người ăn mày—mỗi ngày đều đi qua trước cửa một dinh thự giàu có. Người chủ nhà hằng ngày đều ném ra cửa sổ hai đồng tiền.

Người ăn mày cao lớn mỗi khi nhận tiền đều tung hô xỏ xiên: “Đa tạ chủ nhân! Ngài thật là có tấm lòng nhân ái, chúc ngài sống lâu trăm tuổi!”. Trong khi đó, người ăn mày nhỏ bé, gầy gò chỉ khẽ khàng cúi đầu: “Tạ ơn Chúa!”.

Sau một thời gian, người chủ nhà cảm thấy tự ái và tự hỏi: “Rõ ràng là tiền của ta, sao hắn lại đi cảm ơn Chúa?”. Nhằm dạy cho người ăn mày nhỏ bé một bài học, ông nướng hai chiếc bánh mì to bằng nhau. Một chiếc ông rạch ra và giấu đầy vàng bên trong rồi gắn lại khéo léo.

Khi hai người ăn mày đến, ông trao chiếc bánh mì bình thường cho người nhỏ bé (kẻ chỉ biết tạ ơn Chúa) và trao chiếc bánh mì chứa vàng cho người cao lớn (kẻ luôn tâng bốc mình).

Nhận chiếc bánh mì nặng tay, người ăn mày cao lớn nghi ngờ bánh bị hỏng hoặc lên men, liền đề nghị đổi lấy chiếc bánh bình thường của người ăn mày nhỏ bé. Người ăn mày nhỏ bé nhẹ nhàng đồng ý và thầm nghĩ: “Đây chắc cũng là sự an bài của Thượng Đế dành cho mình”.

Ngày hôm sau, người ăn mày nhỏ bé không còn xuất hiện nữa vì ông đã dùng số vàng ấy để làm lại cuộc đời. Còn người ăn mày cao lớn vẫn tiếp tục đi xin ăn. Lúc này, người chủ nhà mới bừng tỉnh hiểu ra: Lời cảm ơn của người ăn mày cao lớn chỉ là sự tính toán, mưu cầu lợi ích cá nhân; còn lời tạ ơn của người ăn mày nhỏ bé lại đến từ một tâm hồn trong trẻo, biết ơn và trọn niềm phó thác.


Ngẫm Lẽ Sống – Chìa Khóa Chữa Lành

Trong hành trình nhân sinh, không ít lần chúng ta rơi vào cái bẫy của sự tính toán và bám chấp vào những giá trị bên ngoài. Chúng ta tưởng rằng bằng sự khôn khéo, tâng bốc hay nỗ lực chen chân, ta có thể tự tay thâu tóm mọi lợi ích cho riêng mình. Nhìn vào người ăn mày cao lớn, ta thấy bóng dáng của sự tham mưu: lời khen ngợi thốt ra không xuất phát từ niềm tri ân chân thành, mà từ mong muốn nhận được nhiều hơn thế nữa.

Ngược lại, thái độ của người ăn mày nhỏ bé mang đến một liều thuốc chữa lành dịu êm cho tâm hồn đang mệt mỏi vì ganh đua. Anh nhận đồng tiền nhỏ hay nhận chiếc bánh mì bình thường với một tâm thế bình an tuyệt đối. Lời “Tạ ơn Chúa” hay niềm tri ân Thượng Đế không phải là lời nói xã giao, mà là một lời tuyên khấn của sự buông bỏ: nhận biết rằng mọi ân sủng, dù nhỏ bé nhất trong đời, đều là quà tặng của sự Quan Phòng.

Khi tâm ta không còn chứa chấp sự tham niệm và tính toán hơn thua, ta mở ra một không gian thênh thang cho hồng ân ghé thăm. Chiếc bánh mì chứa vàng trao nhầm tay vẫn quay về với đúng người biết đón nhận nó bằng sự khiêm nhường. Thượng Đế không nhìn vào sự khôn khéo của lý trí con người, Người nhìn vào sự tinh tuyền của một trái tim biết an yên trong mọi hoàn cảnh.

Hãy chữa lành tổn thương của chính mình bằng cách học lại bài học biết ơn. Đừng sống trong sự lo âu, toan tính xem ai cho ta cái gì và làm sao để lấy lòng người đời. Hãy đón nhận từng biến cố, từng ân huệ mỗi ngày bằng thái độ phó thác. Bởi vì, khi bạn biết đủ và biết trân trọng những điều giản dị, sự Quan Phòng kỳ diệu của Thượng Đế sẽ luôn mở ra cho bạn một con đường mới đầy ánh sáng.


Chìa Khóa Paul TMC

Nếu bài viết chạm đến trái tim bạn, hãy nhấn Thích (Like), Chia sẻ (Share) để lan tỏa thông điệp chữa lành này đến những người thân yêu, và đừng quên Đăng ký (Subscribe) kênh/trang để đồng hành cùng chúng tôi mỗi ngày!

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *