Thượng Đế Đã Trao Tấm Vé Hạng Nhất, Tại Sao Bạn Lại Chọn Khổ Đau?

Thượng Đế Đã Trao Tấm Vé Hạng Nhất, Tại Sao Bạn Lại Chọn Khổ Đau?

Ông bà Lâm đã đi qua hơn nửa thế kỷ cùng nhau. Đôi bàn tay chai sần của ông và những nếp nhăn in hằn trên khóe mắt bà là minh chứng cho những tháng ngày chắt chiu, tằn tiện để nuôi bốn người con khôn lớn thành tài. Nhân dịp kỷ niệm đám cưới vàng, những người con quyết định dành tặng đấng sinh thành một bất ngờ: Chuyến hải trình 7 ngày 6 đêm trên một siêu du thuyền xa hoa bậc nhất đại dương.

Cầm trên tay tấm vé hạng nhất, bước lên con tàu lộng lẫy như một tòa lâu đài rực rỡ, hai ông bà ngộp thở trước ánh đèn pha lê và tiếng nhạc du dương. Trên tàu có đủ mọi thứ trên đời: hồ bơi vô cực, rạp hát tráng lệ, chuỗi nhà hàng thượng hạng với những món ăn tỏa hương ngào ngạt.

Thế nhưng, thói quen của cả một đời kham khổ đâu dễ gì gỡ bỏ. Nhìn sự xa hoa xung quanh, ông Lâm nhíu mày, còn bà Lâm thì chép miệng xót xa. “Tiền của các con kiếm cũng đổ mồ hôi sôi nước mắt, mình già rồi, ở trên con tàu này mua thứ gì chắc cũng đắt cắt cổ, hưởng thụ chi cho hoang phí,” ông nói thầm với vợ.

Vậy là, trong suốt hải trình tuyệt đẹp ấy, trong khi những hành khách khác đắm mình trong tiệc tùng, massage thư giãn, và thưởng thức những sơn hào hải vị, thì đôi vợ chồng già lại chọn cách ngồi trên boong tàu ngắm biển khơi. Và khi đói, họ rụt rè trở về phòng, lôi thùng mì tôm mang theo từ nhà ra úp với nước sôi. Vài ổ bánh mì và hộp sữa tươi mua ở siêu thị mini trên tàu là món “đổi bữa” duy nhất. Họ thấy thế là an tâm, không tốn kém. Sự tiện nghi lướt qua trước mắt, còn họ chỉ đứng bên lề để ngắm nhìn.

Đêm cuối cùng của chuyến đi, ông Lâm chột dạ. Tàu sắp cập bến, về nhà lỡ hàng xóm láng giềng sang chơi hỏi thăm: “Đồ ăn Tây trên đó ra sao? Rượu vang có ngon không?”, ông bà biết lấy gì mà kể? Bụng bảo dạ, ông nắm tay bà: “Bà nó ạ, tối nay mình sang một bữa. Dù sao ngày mai cũng về đất liền rồi, coi như tự thưởng cho 50 năm vợ chồng mình, không sợ dễ dãi với bản thân quá đâu!”

Cả hai run run bước vào nhà hàng sang trọng nhất nhì con tàu. Dưới ánh nến lung linh, điệu valse êm ái như xoa dịu đi những gánh nặng cuộc đời, ông bà dùng bữa trong sự hồi hộp và niềm vui xen lẫn. Khi tiệc tàn, ông Lâm gọi người phục vụ, tay rụt rè móc chiếc ví da cũ kỹ để chuẩn bị trả một hóa đơn mà ông đoán là “trên trời”.

Người bồi bàn lịch sự mỉm cười: “Dạ thưa bác, bác cho cháu xem qua tấm vé tàu của hai bác ạ.”

Ông Lâm hơi sững lại, một chút tự ái của người già nổi lên: “Tôi đàng hoàng đi cửa chính, đâu có trốn vé lên tàu mà ăn một bữa cơm cậu cũng đòi kiểm tra?” Dẫu lầm bầm bực dọc, ông vẫn rút hai tấm vé cứng cáp ra đưa cho cậu thanh niên.

Nhận lấy tấm vé, người bồi bàn lật mặt sau, dùng bút dạ tích một đường dài qua hàng loạt ô trống, rồi khẽ nhíu mày, kinh ngạc nhìn ông bà: “Bác ơi… từ lúc lên tàu tới giờ, hai bác chưa từng sử dụng một dịch vụ nào sao ạ?”

Sự bực dọc dâng cao, ông Lâm gắt nhẹ: “Tôi dùng hay không thì liên quan gì đến cậu?”

Người phục vụ vội vàng cúi đầu, kiên nhẫn giải thích bằng một giọng trầm ấm, đầy xót xa: “Dạ không thưa bác. Hai bác đang cầm trên tay hạng vé cao cấp nhất. Tất cả mọi dịch vụ trên con tàu này: từ ăn uống ở nhà hàng 5 sao, chăm sóc sức khỏe, đến các buổi hòa nhạc… đều đã bao gồm trọn gói trong tấm vé này rồi. Bất cứ khi nào hai bác muốn, chỉ cần đưa vé ra, chúng cháu sẽ phục vụ hoàn toàn miễn phí ạ.”

Không gian như tĩnh lặng. Tiếng nhạc valse vẫn dìu dặt, nhưng tai ông bà ù đi. Hai vợ chồng già nhìn nhau, ánh mắt chất chứa một nỗi buồn khó tả. Họ nhớ về mùi vị của những hộp mì tôm ăn liền ròng rã mấy ngày qua, nghĩ về những trải nghiệm tuyệt vời mà họ đã tự tước đoạt chỉ vì sự dè dặt và thói quen khắc khổ hằn sâu trong tiềm thức. Ngày mai tàu đã cập bến. Mọi thứ… đã không kịp để bắt đầu lại nữa rồi.


Ngẫm Lẽ Sống

Kỳ thực, mỗi chúng ta đều đang đứng trên con tàu xa hoa lộng lẫy mang tên “Cuộc Đời”. Và ngay từ khoảnh khắc cất tiếng khóc chào đời, Thượng Đế đã trao tận tay mỗi người một tấm vé hạng nhất vô giá: đó chính là Sinh Mệnh.

Thượng Đế tạo ra một thế giới rực rỡ với muôn vàn sắc màu của tình yêu thương, sự gắn kết, những kỳ quan thiên nhiên và vô số cơ hội để trái tim rung động. Ngài đã thanh toán trước cho chúng ta mọi đặc quyền để trải nghiệm hạnh phúc. Thế nhưng, bao nhiêu người trong chúng ta đang sống như đôi vợ chồng già kia? Chúng ta cầm trên tay tấm vé của sự tự do, của tình yêu và sự đủ đầy, nhưng lại tự nhốt mình trong căn buồng chật hẹp của những lo âu, sợ hãi và những tổn thương tự gặm nhấm.

Chúng ta cắn răng ăn những “gói mì tôm” của sự tạm bợ: một công việc làm mòn mỏi tâm hồn, một mối quan hệ độc hại không dám buông bỏ, hay việc chối từ những niềm vui nhỏ bé chỉ vì nghĩ rằng “mình không xứng đáng” hoặc “phải chắt chiu cho ngày mai”. Chúng ta sống quá dè dặt, từ chối việc dang rộng vòng tay đón nhận những món quà mà Thượng Đế đã an bài.

Đời người là một chuyến đi có vé một chiều, không thể quay đầu lại. Việc của bạn không phải là khắc khổ cất giấu sinh mệnh ấy đi cho mới. Việc của bạn là trân trọng, nâng niu và sống trọn vẹn từng khoảnh khắc. Hãy mạnh dạn thưởng thức bữa tiệc của cuộc đời, dũng cảm yêu thương, tha thứ cho chính mình, thỉnh thoảng đi đến một vùng đất mới, và đối xử thật tử tế với bản thân.

Đừng để đến lúc con tàu cuộc đời chuẩn bị cập bến ở sân ga cuối cùng, bạn mới giật mình nhận ra mình đã lãng phí tấm vé hạng nhất không bao giờ có lại lần hai.


Chìa Khóa TMC

  • Bạn đã sử dụng tấm vé hạng nhất của cuộc đời mình như thế nào? Hãy để lại bình luận bên dưới chia sẻ cùng chúng mình nhé.
  • Đừng quên nhấn Like, Chia sẻ (Share) câu chuyện này đến những người bạn yêu thương để nhắc nhở họ trân trọng từng khoảnh khắc sống.
  • Hãy Đăng ký (Subscribe) kênh và theo dõi bài viết mới nhất trên chiakhoa.net mỗi ngày để đón nhận thêm nhiều Hạt Giống Tâm Hồn lan tỏa lẽ sống và tình yêu!

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *