Tokyo, đêm 31 tháng 12 năm 2011. Đó là một đêm Giao Thừa khác lạ. Không khí lễ hội vẫn còn đó, nhưng đâu đó trong từng hơi thở của
Thẻ: Chìa Khóa Tri Thức
Đã bao giờ bạn tự hỏi: “Tại sao mình lại đang làm công việc này?” trong khi lê những bước chân nặng trĩu đến văn phòng vào một buổi sáng
Những tờ lịch cuối cùng đang mỏng dần đi. Ngoài kia, phố xá dường như hối hả hơn, dòng người vội vã hơn. Ai cũng đang cố chạy đua nước
Những ngày cuối năm, phố phường hối hả ngược xuôi. Những chiếc xe chở đào, chở quất lướt qua, mang theo cái không khí rộn ràng của Tết. Trong căn
Lương Thiện Không Cần Sát Hạch Chiều hôm ấy, nhà ga ngoại ô ồn ã tiếng còi tàu và bước chân vội vã. Đạo diễn Walter đứng đó, lạc lõng
New York, một buổi chiều đông xám xịt năm 1869. Đại lộ số 5 hào nhoáng và lạnh lùng. Dòng người hối hả lướt qua nhau, ai cũng bận rộn
Đêm Giao thừa, thời khắc mà vũ trụ dường như nín thở để chuyển mình. Đó cũng là lúc những khoảng trống trong lòng người trở nên mênh mông nhất.
(Câu chuyện có thật làm nên Ngày Giáng Sinh cho trẻ mồ côi – Chicago, 1910) Chicago mùa đông năm 1910 lạnh cắt da. Những cơn gió từ hồ Michigan
Cuộc sống chưa bao giờ là một bức tranh toàn màu hồng. Đôi khi, chúng ta cần những “gáo nước lạnh” của hiện thực để tỉnh táo, để trưởng thành
Người đời thường mải miết đi tìm hạnh phúc như đi tìm một kho báu bị giấu kín, mà quên mất rằng hạnh phúc không nằm ở đích đến, nó
