Mở Mắt Để Nhận Ra Ngài
Hành Trình Emmaus Của Người Trẻ Thế Kỷ 21: Mở Mắt Để Nhận Ra Ngài
(Suy tư Chúa Nhật thứ 3 Phục Sinh – A)
Chào các bạn trẻ thân mến,
Hôm nay, chúng ta cùng ngồi lại với nhau, giữa những bộn bề của deadline, của học hành, của những áp lực vô hình mà thế hệ của các bạn đang phải gánh vác. Thử nhắm mắt lại một chút, và cùng bước vào cuộc hành trình của hai môn đệ trên đường Emmaus trong Chúa Nhật thứ 3 Phục Sinh.
Hai người thanh niên ấy đang lê bước khỏi Jerusalem. Họ buồn bã, vỡ mộng, và mất phương hướng. Chúa Giêsu Phục Sinh tiến đến, bước đi ngay bên cạnh họ, lắng nghe họ than thở. Nhưng Kinh Thánh ghi lại một chi tiết đầy xót xa: “Mắt họ bị che khuất, không nhận ra Người” (Lc 24,16).
Các bạn thân mến, đó không chỉ là câu chuyện của 2000 năm trước. Đó là câu chuyện của chính chúng ta giữa lòng Sài Gòn, Hà Nội, hay bất cứ đô thị nhộn nhịp nào của thế kỷ 21 này. Đức Kitô vẫn đang đi dạo trên những con phố của chúng ta, nhưng đôi mắt của ta đã bị “che khuất” bởi màn hình điện thoại, bởi sự hối hả của nhịp sống, và bởi sự vô cảm dần leo thang.
Hãy cùng suy ngẫm về những khoảnh khắc Chúa đã lướt qua đời ta, mà ta vô tình bỏ lỡ:
(Cảm hứng từ nhạc phẩm “TRÊN ĐƯỜNG EMMAU” sáng tác: Lm. Thành Tâm)
1. Giữa nhịp sống thường nhật: Chúa là kẻ nghèo đói ta quay lưng
“Biết mấy lúc chúng ta đi trong cuộc sống mọi ngày, đã gặp Ngài, nhưng chẳng biết Ngài. Ấy những lúc mắt ta không trông không thấy được Ngài trong những kẻ nghèo đói.”
Mỗi buổi sáng, bạn hòa vào dòng xe cộ kẹt cứng để kịp giờ quẹt thẻ chấm công hay điểm danh ở giảng đường. Bạn bực dọc vì tiếng còi xe, mệt mỏi vì khói bụi. Ngay ngã tư đèn đỏ, có một người phụ nữ lam lũ bế đứa con nhỏ gầy gò chìa chiếc nón rách ra xin một chút lòng thương xót. Bạn vội vã kéo kính mũ bảo hiểm xuống, đánh mắt sang hướng khác vì sợ trễ giờ.
Bạn không biết rằng, Đức Kitô vừa đứng đó. Ngài không hiện diện trong vinh quang rực rỡ, mà Ngài đang ẩn mình trong sự khốn cùng của người mẹ nghèo ấy. Trong cuộc sống mọi ngày, chúng ta dễ dàng thờ ơ với những thân phận kém may mắn, vì nghĩ rằng “đó không phải là việc của mình”, mà quên mất lời Chúa phán: “Mỗi lần các ngươi làm như thế cho một trong những anh em bé nhỏ nhất của Ta đây, là các ngươi đã làm cho chính Ta” (Mt 25,40).
2. Trong những phút thảnh thơi: Chúa là người ăn xin bị bỏ quên
“Có những phút thảnh thơi rong chơi ta đã gặp Ngài trên vỉa hè nhưng chẳng biết Ngài. Ấy những lúc chúng ta vô tâm không để ý Ngài, người ăn xin hèn yếu.”
Cuối tuần đến, bạn diện những bộ quần áo đẹp nhất, ngồi ở một quán cà phê sang trọng, máy lạnh mát rượi, tay lướt TikTok hay check-in Instagram cùng bạn bè. Bỗng một ông lão ăn xin rách rưới, tay run rẩy đưa xấp vé số qua lớp kính trong suốt của quán. Bạn khó chịu xua tay, nhân viên bảo vệ vội vàng bước ra đuổi ông lão đi chỗ khác để không làm phiền “không gian sang trọng” của khách.
Bạn đã gặp Ngài trên vỉa hè ấy, nhưng chẳng biết Ngài. Đức Kitô không ở trong ly cà phê đắt tiền, Ngài ở ngoài kia, trong cái dáng vẻ hèn yếu, co ro và bị xua đuổi. Sự vô tâm của chúng ta đôi khi được bao bọc bởi những cái mác “thư giãn”, “quyền cá nhân”, để rồi ta nhẫn tâm gạt bỏ sự hiện diện của Chúa ngay trước mắt mình.
3. Trên đường về mệt mỏi: Chúa là người lao công sát vai
“Có những buổi sát vai nhanh chân ta bước bên Ngài, trên đường về, nhưng chẳng biết Ngài. Ấy những lúc chúng ta vô tâm không để ý Ngài, người lao công cùng đi.”
Sau một ngày dài kiệt sức, bạn rảo bước nhanh về nhà, chỉ mong được ngả lưng xuống chiếc giường êm ái. Bạn bước vội qua con hẻm nhỏ, sát vai với một cô lao công đang oằn mình đẩy chiếc xe rác hôi hám, nặng trĩu trong đêm muộn. Tiếng chổi tre xào xạc giữa tiếng ồn ào của phố thị, một giọt mồ hôi rơi xuống. Bạn bịt mũi, rảo bước nhanh hơn để tránh mùi hôi.
Có những buổi sát vai nhanh chân như thế, ta bước bên Ngài mà không hay biết. Đôi vai gánh vác rác rưởi của đô thị kia chính là hình ảnh Đức Kitô đang gánh lấy tội lỗi và sự ô uế của trần gian. Ngài đang dọn dẹp cho cuộc đời này sạch hơn, nhưng chúng ta lại coi thường và xa lánh Ngài.
4. Dưới bóng hoàng hôn: Chúa là người phu xe gầy gò
“Có những buổi nắng phai rong chơi ta đã gặp Ngài, khắp phố phường, nhưng chẳng biết Ngài. Ấy những lúc chúng ta vô tâm không để ý Ngài, người phu xe gầy vai.”
Buổi chiều tà, nắng phai dần, bạn dạo phố phường, hít hà không khí của giờ tan tầm. Chợt bạn lướt qua một chú “xe ôm” truyền thống hay một người phu xe chở hàng, dáng người gầy gò, chiếc áo bạc màu vì sương gió, ánh mắt thất thần nhìn vào dòng người qua lại, mong mỏi một cuốc xe cuối ngày để có tiền mua hộp cơm tối cho gia đình. Bạn lướt qua, không một cái nhìn nán lại.
Bạn đã gặp Ngài khắp phố phường. Bờ vai gầy gò của người phu xe ấy chính là bờ vai đã vác Thập Giá lên đồi Can-vê năm xưa. Ngài mệt mỏi, Ngài chờ đợi một sự đồng cảm, một cái nhìn nhân tính, nhưng tất cả chỉ là sự lướt qua vô tình của chúng ta.
Câu Chuyện: “Tôi Làm Điều Đó Vì Chúa Giêsu”
Để minh chứng cho việc nhận ra Chúa nơi người nghèo không phải là lý thuyết suông, tôi muốn kể cho các bạn nghe một câu chuyện rất thật về Mẹ Têrêsa Calcutta (nay là Thánh Têrêsa Calcutta).
Vào những năm 1960, nhà báo nổi tiếng người Anh Malcolm Muggeridge đã đến Ấn Độ để làm một bộ phim tài liệu về Mẹ Têrêsa. Một ngày nọ, ông chứng kiến Mẹ Têrêsa đang quỳ dưới đất, dùng tay trần để rửa ráy và nhặt từng con giòi trên vết thương lở loét, hôi thối của một người đàn ông sắp chết được nhặt về từ cống rãnh.
Malcolm Muggeridge rùng mình, tiến lại gần và nói: “Thưa Mẹ, dù có trả cho con một triệu đô la, con cũng không làm công việc này.”
Mẹ Têrêsa ngừng tay, ngước lên nhìn nhà báo, mỉm cười nhẹ nhàng và đáp: “Cả tôi cũng vậy. Dù có một triệu đô la tôi cũng không làm. Nhưng tôi làm điều này vì Chúa Giêsu.” (Nguồn: Sách “Something Beautiful for God” – Malcolm Muggeridge, 1971).
Mẹ Têrêsa đã không mù lòa như hai môn đệ ban đầu trên đường Emmaus. Mẹ đã để cho Lời Chúa làm tim mình “bừng cháy”, để rồi mắt Mẹ mở ra, nhận thấy Đức Kitô đang đau đớn nơi người đàn ông hôi thối kia.
Lời Mời Gọi
Các bạn trẻ mến thương,
Làm sao để mắt chúng ta sáng ra như hai môn đệ thành Emmaus? Kinh Thánh chép: “Khi đồng bàn với họ, Người cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng, và bẻ ra trao cho họ. Mắt họ liền mở ra và họ nhận ra Người” (Lc 24, 30-31).
Chỉ khi chúng ta gắn kết với Bí Tích Thánh Thể và Lời Chúa, đôi mắt thiêng liêng của chúng ta mới được chữa lành. Sự bận rộn và chủ nghĩa cá nhân đang làm chúng ta “mù lòa” trước anh chị em mình.
Ngày mai, khi bước ra đường:
- Hãy bớt một phút nhìn vào màn hình điện thoại, để trao một nụ cười cho chú bảo vệ chỗ bạn làm.
- Hãy mua một chai nước suối gửi cho cô lao công giữa trưa nắng gắt.
- Hãy gật đầu chào lại ông cụ bán vé số, dù bạn không mua.
Đó chính là lúc bạn mời Chúa Giêsu “ở lại với con, vì trời đã xế chiều”. Lời Chúa không nằm chết trên những trang giấy mỏng manh trong nhà thờ. Lời Chúa đang sống động lăn bánh ngoài kia, trên những vỉa hè bụi bặm, trong tiếng chổi tre, và trên đôi vai gầy của người lao động.
Xin Chúa Kitô Phục Sinh làm bừng cháy lại trái tim đang nguội lạnh của tuổi trẻ chúng ta, để ta không bao giờ lướt qua Ngài thêm một lần nào nữa!
Bạn đã bao giờ trải qua khoảnh khắc “nhận ra Chúa” giữa đời thường chưa? Hãy chia sẻ câu chuyện của bạn dưới phần bình luận nhé!
Chìa Khóa Paul TMC
