KHI CHÚA IM LẶNG, ĐỪNG BỎ CUỘC – Lòng Tin Của Người Phụ Nữ Ca-na-an | Chúa Nhật XX Thường Niên A
KHI BẠN CẢM THẤY MÌNH KHÔNG THUỘC VỀ ĐÂU CẢ… HÃY NHỚ: CHÚA KHÔNG BAO GIỜ ĐÓNG CỬA
Suy tư Chúa Nhật XX Thường Niên – Năm A
Is 56,1.6-7; Tv 67; Rm 11,13-15.29-32; Mt 15,21-28
“Này bà, lòng tin của bà mạnh thật! Bà muốn sao thì được vậy.”
(Mt 15,28)
Có những ngày người trẻ bước vào nhà thờ mà lòng chẳng còn biết cầu nguyện điều gì. Không phải vì không tin Chúa.
Mà bởi vì đã quá mệt. Mệt với những kỳ vọng. Mệt với những thất bại. Mệt với cảm giác mình không đủ tốt. Mệt vì đã cố gắng rất nhiều nhưng dường như chẳng ai nhìn thấy.
Có khi chúng ta còn mang một nỗi đau sâu hơn: “Chúa có thật sự nghe lời con không?”
Con đã cầu nguyện rồi mà. Con đã khóc rồi mà. Con đã cố sống tốt rồi mà. Tại sao Chúa vẫn im lặng?
Tin Mừng Chúa Nhật XX Thường Niên năm A đưa chúng ta đến trước một trong những cuộc gặp gỡ kỳ lạ nhất của Tin Mừng: một người phụ nữ ngoại giáo chạy đến với Đức Giêsu để xin Người cứu chữa cho con gái mình.
Bà không có địa vị. Không thuộc dân Israel. Không có “lý lịch tôn giáo” đẹp. Không có gì để chứng minh mình xứng đáng.
Bà chỉ có một thứ: một trái tim đang đau và một niềm tin không chịu bỏ cuộc.
Và chính người phụ nữ tưởng như “ở bên ngoài” ấy lại được Đức Giêsu nói một câu mà có lẽ hàng triệu người muốn nghe: “Lòng tin của bà mạnh thật!”
Phụng vụ hôm nay vì thế không chỉ nói về một phép lạ. Nó nói về cánh cửa của Thiên Chúa. Một cánh cửa mà con người thường muốn đóng lại, nhưng Thiên Chúa thì luôn mở ra.
1. Thiên Chúa không hỏi: “Con thuộc về nhóm nào?”
Bài đọc I trích sách Isaia mở ra một chân trời rất đẹp:
“Nhà Ta sẽ được gọi là nhà cầu nguyện của muôn dân.”
Đây là một câu Kinh Thánh có sức lay động rất mạnh. Bởi vì con người thường thích chia thế giới thành hai phía: người của tôi – người không phải của tôi.
Người cùng tôn giáo – người khác tôn giáo. Người cùng quan điểm – người khác quan điểm. Người thành công – người thất bại. Người đẹp – người xấu. Người đáng được yêu – người không đáng. Người “đàng hoàng” – người “có vấn đề”.
Ngay cả trong đời sống đức tin, đôi khi chúng ta cũng vô tình dựng lên những bức tường: “Người ấy có đạo mà sống như vậy sao?” “Người kia đâu phải người Công giáo.” “Người đó lâu rồi không đi lễ.” “Người ấy phạm nhiều lỗi quá.”
Nhưng Thiên Chúa nói: “Nhà Ta sẽ là nhà cầu nguyện của muôn dân.”
Không phải “một số người”. Không phải “những người hoàn hảo”. Không phải “những người có lý lịch đẹp”.
Muôn dân.
Sách Isaia được đọc trong bối cảnh dân Israel sau thời lưu đày, khi câu hỏi về việc ai thực sự thuộc về cộng đoàn Thiên Chúa trở nên rất quan trọng. Đoạn sách hôm nay mở rộng cánh cửa: người ngoại cũng có thể đến với Thiên Chúa nếu họ gắn bó với Người và sống điều công chính.
Điều ấy thật đẹp. Và cũng thật khó.
Bởi vì Thiên Chúa rộng lớn hơn những chiếc hộp mà chúng ta dùng để nhốt Người.
2. Người phụ nữ Ca-na-an: một người “ở ngoài” nhưng lại ở rất gần Chúa
Tin Mừng đưa chúng ta đến vùng Tia và Xi-đôn. Một người phụ nữ Ca-na-an xuất hiện.
Thánh Mát-thêu cố ý gọi bà là “người Ca-na-an” – một danh xưng gợi nhớ đến những dân ngoại từng là đối nghịch với Israel. Bà là một người ở ngoài cộng đoàn Do Thái về dân tộc và tôn giáo. Các nghiên cứu Kinh Thánh hiện đại cũng nhấn mạnh rằng câu chuyện này chứa đựng nhiều ranh giới xã hội: dân tộc, giới tính, địa vị, không gian và tôn giáo.
Nhưng bà vẫn chạy đến. Bà không đứng xa. Bà không nói: “Con không thuộc về dân Chúa, chắc Chúa không nghe con đâu.”
Bà kêu lên:
“Lạy Ngài, con vua Đavít, xin thương xót tôi!”
Đây là một lời cầu nguyện tuyệt đẹp. Bà không cầu xin cho chính mình. Bà cầu xin cho con gái. Đằng sau lời kêu ấy là một người mẹ đang đau. Có lẽ chúng ta không biết tên bà. Không biết bà bao nhiêu tuổi. Không biết gia đình bà thế nào.
Nhưng chúng ta biết một điều: bà yêu con mình đến mức dám vượt qua mọi rào cản để tìm Đức Giêsu. Và đó chính là đức tin.
Đức tin đôi khi không phải là hiểu hết về Thiên Chúa. Đức tin là vẫn chạy đến với Người khi mình chưa hiểu Người.
3. Điều khó nhất không phải là Chúa nói “không” – mà là Chúa im lặng
Có lẽ đây là phần khiến nhiều người trẻ hôm nay đồng cảm nhất.
Tin Mừng kể:
“Nhưng Người không đáp lại một lời.”
Không đáp. Không giải thích. Không an ủi. Không nói “đừng lo”. Im lặng.
Bạn đã bao giờ cầu nguyện như thế chưa? “Lạy Chúa, xin cứu gia đình con.” Im lặng.
“Lạy Chúa, xin cho con một cơ hội.” Im lặng.
“Lạy Chúa, con không chịu nổi nữa.” Im lặng.
Và rồi chúng ta bắt đầu nghĩ: “Có lẽ Chúa không nghe.”
Nhưng sự im lặng của Thiên Chúa không đồng nghĩa với sự vắng mặt của Thiên Chúa.
Một nghiên cứu thần học về đoạn Tin Mừng này nhận xét rằng chính sự im lặng của Đức Giêsu chạm đến kinh nghiệm rất con người: cảm giác đau khổ và dường như Thiên Chúa bịt tai trước lời cầu xin của mình. Nhưng câu chuyện cuối cùng lại mở ra một đáp trả đầy ân sủng. (Cambridge University Press)
Đây là điều người trẻ cần học. Không phải lời cầu nguyện nào cũng được trả lời theo tốc độ của chúng ta.
Không phải vì Chúa chậm. Mà vì Thiên Chúa nhìn thấy toàn bộ điều chúng ta chỉ nhìn thấy một đoạn nhỏ.
Khoa học hiện đại cho chúng ta biết con người chỉ tiếp nhận được một phần rất nhỏ của thực tại qua giác quan và nhận thức. Bộ não liên tục chọn lọc, diễn giải và dự đoán từ lượng thông tin khổng lồ chung quanh.
Nói cách khác: cái chúng ta nhìn thấy chưa bao giờ là toàn bộ thực tại. Đức tin đi xa hơn nữa.
Nó nói rằng: Điều tôi không nhìn thấy vẫn có thể đang được Thiên Chúa dẫn dắt.
4. Có những lời “không” chỉ là một đoạn đường, không phải điểm kết thúc
Người phụ nữ vẫn tiếp tục. Các môn đệ muốn đẩy bà đi:
“Xin Thầy bảo bà ấy về đi, vì bà ấy cứ theo chúng ta mà kêu mãi.”
Thật đau. Không chỉ Chúa im lặng. Những người chung quanh còn muốn bà biến mất.
Có lẽ đây là cảm giác rất quen thuộc với nhiều người trẻ. Bạn đang đau. Bạn tìm đến một người.
Nhưng thay vì được nâng đỡ, bạn nghe: “Có gì đâu mà buồn.” “Người ta còn khổ hơn bạn.” “Yếu đuối quá!” “Quên đi.” “Có thế mà cũng không chịu được.”
Đôi khi người đang đau không cần một bài giảng. Họ cần một người ngồi xuống bên cạnh.
Người phụ nữ Ca-na-an không có được điều ấy. Nhưng bà có một điều lớn hơn: bà không bỏ cuộc.
5. “Lạy Ngài, xin cứu giúp tôi!” – lời cầu nguyện của những người đã đi đến tận cùng
Cuối cùng bà đến gần Đức Giêsu hơn và sấp mình xuống:
“Lạy Ngài, xin cứu giúp tôi!”
Chỉ vài chữ. Nhưng có thể đó là toàn bộ tâm hồn bà. Có những lúc chúng ta cũng không cần những lời cầu nguyện dài.
Chỉ cần: “Lạy Chúa, xin cứu con.” “Lạy Chúa, con mệt.” “Lạy Chúa, con sợ.” “Lạy Chúa, con không biết phải làm gì.” “Lạy Chúa, xin đừng bỏ con.”
Đừng xấu hổ vì những lời cầu nguyện như thế. Bởi vì cầu nguyện không phải là cuộc thi xem ai nói hay hơn.
Cầu nguyện là khi một con người đặt trái tim thật của mình trước mặt Thiên Chúa.
6. Nhưng rồi Chúa nói một câu rất khó nghe
Đức Giêsu nói:
“Không nên lấy bánh dành cho con cái mà ném cho lũ chó con.”
Nếu đọc câu này bằng cảm xúc hiện đại, chúng ta có thể thấy rất khó chịu. Tại sao Đức Giêsu lại nói như thế?
Đây là một trong những đoạn Tin Mừng gây nhiều tranh luận trong lịch sử chú giải. Các học giả đã tìm nhiều cách để hiểu lời đối thoại này trong bối cảnh xã hội và sứ vụ của Đức Giêsu. Điều quan trọng là câu chuyện không kết thúc ở sự từ chối; nó đưa người phụ nữ ngoại giáo trở thành mẫu gương nổi bật của đức tin. (Sage Journals)
Và bà trả lời:
“Thưa Ngài, đúng thế, nhưng lũ chó con cũng được ăn những mảnh vụn từ bàn của chủ rơi xuống.”
Một câu trả lời quá thông minh. Nhưng không chỉ thông minh. Đó là lòng tin.
Bà không bỏ đi. Bà không nổi giận. Bà không nói: “Thôi được, nếu Chúa không muốn thì con đi.” Bà khiêm tốn nhưng không tuyệt vọng. Bà bị thử thách nhưng không bỏ cuộc.
Bà bị đẩy ra ngoài nhưng vẫn tin rằng lòng thương xót của Thiên Chúa lớn hơn mọi ranh giới. Và rồi Đức Giêsu nói:
“Này bà, lòng tin của bà mạnh thật!”
Đây chính là cao trào. Người bị coi là “ngoài cuộc” lại trở thành người có đức tin lớn.
7. Đức tin lớn không phải là không bao giờ nghi ngờ
Đây là điều tôi muốn nói với những người trẻ.
Có thể bạn đang nghĩ: “Tôi có đức tin yếu lắm.” “Tôi hay nghi ngờ.” “Tôi nhiều lúc không cảm thấy Chúa.” “Tôi cầu nguyện mà chẳng cảm thấy gì.” Đừng vội kết luận rằng bạn không có đức tin.
Người phụ nữ Ca-na-an cũng không có một con đường dễ dàng. Bà gặp sự im lặng. Bà gặp trở ngại. Bà gặp sự phản đối.
Nhưng bà vẫn tiến về phía Chúa. Đức tin không nhất thiết là: “Con không có câu hỏi nào.”
Đôi khi đức tin là: “Con có rất nhiều câu hỏi, nhưng con vẫn không bỏ Chúa.” Đó là một thứ đức tin trưởng thành.
8. Khoa học có thể giải thích rất nhiều điều – nhưng không thể thay thế câu hỏi về ý nghĩa
Người trẻ hôm nay lớn lên trong thời đại đặc biệt. Chúng ta có trí tuệ nhân tạo. Có Internet. Có công nghệ y khoa. Có khả năng chỉnh sửa gene. Có kính viễn vọng nhìn sâu vào vũ trụ. Có những thuật toán dự đoán hành vi.
Chúng ta có thể biết ngày mai thời tiết thế nào, một người đang ở đâu, một vật được sản xuất từ đâu.
Nhưng càng biết nhiều, con người càng gặp một câu hỏi mà máy móc không dễ trả lời: “Tôi sống để làm gì?”
Khoa học có thể giúp chúng ta biết một tế bào hoạt động thế nào.
Nhưng không tự nó trả lời được: “Tại sao sự sống của tôi đáng sống?”
Khoa học có thể mô tả não bộ khi con người yêu thương.
Nhưng câu hỏi: “Tôi có nên hy sinh cho người khác không?” lại thuộc về một tầng khác của con người: ý nghĩa, luân lý, tự do, tình yêu.
Và đây là nơi Tin Mừng hôm nay chạm vào chúng ta.
Người phụ nữ Ca-na-an không đến với Đức Giêsu vì bà có đủ dữ liệu.
Bà đến vì bà tin rằng cuộc đời con mình có giá trị và lòng thương xót của Thiên Chúa có thể chạm tới nỗi đau ấy.
9. Một câu chuyện có thật: người phụ nữ Đức bước vào “thế giới của những người bị bỏ rơi”
Có một câu chuyện rất đẹp trong thế kỷ XX. Tên bà là Ruth Pfau. Bà sinh tại Leipzig, Đức, năm 1929.
Chiến tranh thế giới thứ II để lại trong tuổi trẻ của bà những vết thương sâu sắc. Sau chiến tranh, bà học y khoa và sau đó gia nhập dòng Daughters of the Heart of Mary.
Năm 1960, trên đường đến Ấn Độ, vì vấn đề thị thực, bà phải dừng lại ở Karachi, Pakistan. Chính tại đây, cuộc đời bà rẽ sang một hướng khác. Bà gặp những người mắc bệnh phong – những con người bị xã hội kỳ thị, xa lánh và đẩy ra bên lề.
Bà có thể quay đi. Bà có thể nói: “Đây không phải nơi dành cho tôi.”
Bà có thể tiếp tục hành trình. Nhưng bà đã không làm thế. Cuộc gặp ấy trở thành bước ngoặt của đời bà.
Ruth Pfau quyết định dấn thân cho những người mắc bệnh phong tại Pakistan. Bà trở lại Karachi sau thời gian được đào tạo chuyên môn về bệnh phong, rồi dành hơn nửa thế kỷ phục vụ họ. Trung tâm Marie Adelaide Leprosy Centre do bà góp phần xây dựng đã trở thành một trung tâm quan trọng trong việc điều trị và phục hồi người bệnh. (Vatican Radio Archive)
Điều đáng chú ý là bà không chỉ chữa bệnh. Bà muốn trả lại phẩm giá cho con người.
Một nguồn Công giáo ghi lại rằng bà từng nhấn mạnh điều quan trọng không chỉ là chữa bệnh mà là giúp những người bệnh lấy lại phẩm giá của họ. (EWTN News)
Bà làm việc tại một đất nước mà người Kitô hữu là thiểu số. Bệnh nhân của bà phần lớn là người Hồi giáo.
Nhưng tình yêu không hỏi: “Anh thuộc tôn giáo nào?”
Tình yêu hỏi: “Anh đang đau ở đâu?”
Và thế là một nữ tu Công giáo người Đức đã trở thành một biểu tượng được chính Pakistan trân trọng.
Khi bà qua đời năm 2017, Pakistan tổ chức quốc tang cho bà với nghi thức trọng thể; bà được an táng tại Karachi. Chính Bộ Ngoại giao Pakistan ghi nhận những đóng góp của bà trong việc kiểm soát bệnh phong, với hơn 150 trung tâm điều trị được thiết lập trên cả nước và hàng ngàn bệnh nhân được chăm sóc. (Ministry of Foreign Affairs)
Đây không phải câu chuyện cổ tích. Đây là một cuộc đời có thật. Và nó làm tôi nghĩ đến người phụ nữ Ca-na-an.
Một người ở bên ngoài nhưng lại bước vào rất sâu trong trái tim Thiên Chúa.
10. Có thể bạn cũng đang đứng “bên ngoài”
Có một điều rất đau trong đời sống người trẻ: cảm giác mình không thuộc về đâu cả.
Bạn bước vào một nhóm bạn nhưng thấy mình lạc lõng. Bạn ở trong gia đình nhưng cảm thấy không ai hiểu mình. Bạn có hàng nghìn người theo dõi nhưng vẫn cô đơn. Bạn cười rất nhiều trên mạng xã hội nhưng đêm xuống lại không biết nói chuyện với ai.
Bạn đi lễ nhưng đôi khi cảm thấy mình chỉ là một người đứng ở cuối nhà thờ. Bạn phạm một lỗi.
Bạn nghĩ: “Chúa chắc không muốn mình nữa.” Bạn bỏ cầu nguyện. Bạn xa Giáo Hội.
Bạn nghĩ: “Có lẽ mình không còn xứng đáng.”
Nếu bạn đang như thế, hãy nghe thật kỹ Tin Mừng hôm nay: Người phụ nữ Ca-na-an cũng đứng ở bên ngoài.
Nhưng Chúa không để bà mãi ở ngoài. Bà đến gần. Bà kêu cầu. Bà kiên trì.
Và cuối cùng Đức Giêsu nói: “Lòng tin của bà mạnh thật!”
Vì thế: Đừng bao giờ dùng quá khứ của mình để định nghĩa tương lai của mình với Thiên Chúa.
Bạn có thể đã ngã. Nhưng bạn vẫn có thể đứng lên. Bạn có thể đã đi xa. Nhưng bạn vẫn có thể trở về.
Bạn có thể đã mất nhiều năm. Nhưng đối với Thiên Chúa, cánh cửa vẫn còn đó.
11. Thánh Phaolô đưa chúng ta đi xa hơn: đừng biến đức tin thành đặc quyền
Bài đọc II, thư gửi tín hữu Rôma, đưa chúng ta vào một mầu nhiệm rất sâu.
Thánh Phaolô đau đáu về dân Israel và về kế hoạch cứu độ của Thiên Chúa.
Ngài nói:
“Thiên Chúa đã giam hãm mọi người trong tội không vâng phục, để thương xót mọi người.”
Điểm cuối cùng không phải là sự kết án. Điểm cuối cùng là lòng thương xót.
Thánh Phaolô còn nhắc:
“Thiên Chúa không hề rút lại lời Người đã ban.”
Đây là một câu cực kỳ quan trọng cho người trẻ. Con người có thể thất hứa. Bạn bè có thể thay đổi. Một mối tình có thể kết thúc. Một công ty có thể cho bạn nghỉ việc. Một người từng nói “mãi mãi” có thể biến mất.
Nhưng: Thiên Chúa không rút lại tình yêu của Người chỉ vì bạn đã thất bại. Lòng thương xót không có nghĩa là Thiên Chúa gọi điều xấu thành điều tốt.
Lòng thương xót có nghĩa là: Thiên Chúa yêu con người đủ để không bỏ mặc họ trong điều xấu.
12. Người trẻ Công giáo cần một cuộc hoán cải rất đặc biệt
Có thể chúng ta không cần một thứ đạo đức “nhiều hơn”. Chúng ta cần một trái tim rộng hơn. Rộng hơn với người khác. Rộng hơn với những người suy nghĩ khác mình. Rộng hơn với người đã từng làm mình tổn thương. Rộng hơn với người chưa biết Chúa. Rộng hơn với người đang hoài nghi. Rộng hơn với người trở lại sau nhiều năm. Rộng hơn với người có một quá khứ mà chúng ta không hiểu.
Bởi vì nếu Thiên Chúa là Cha của mọi người, thì Giáo Hội không thể trở thành một câu lạc bộ của những người hoàn hảo.
Giáo Hội phải là nơi người tội lỗi dám trở về. Là nơi người đau khổ được chữa lành. Là nơi người lạc đường tìm được ánh sáng.
Là nơi người “ở bên ngoài” nghe được một lời: “Bạn vẫn có chỗ ở đây.”
13. Và đó chính là điều Đức Maria đã làm
Có một chi tiết rất đẹp trong đời sống Giáo Hội: Khi Giáo Hội nói về người mẹ, Giáo Hội luôn nói về một người mở cửa.
Đức Maria không giữ Đức Giêsu cho riêng mình. Mẹ đưa Người đến với nhân loại. Và dưới chân Thập Giá, Mẹ trở thành Mẹ của một gia đình rộng lớn hơn chính mình.
Người Kitô hữu đích thực cũng vậy. Đừng biến Chúa thành “tài sản riêng” của mình.
Đừng nói: “Chúa của tôi.” mà quên mất rằng Người cũng là: Chúa của người đang tìm kiếm. Chúa của người nghèo. Chúa của người lầm lỗi. Chúa của người chưa biết Người. Chúa của người đang hoài nghi. Chúa của người đang đứng ngoài cánh cửa nhà thờ.
14. “Nhà Ta sẽ là nhà cầu nguyện của muôn dân” – vậy nhà thờ của chúng ta đang nói điều gì?
Đây là một câu hỏi rất nghiêm túc. Khi một người trẻ bước vào nhà thờ, họ có cảm thấy: “Mình được chào đón không?”
Khi một người đã bỏ đạo nhiều năm quay trở lại, họ có cảm thấy: “Mình còn được yêu thương không?”
Khi một người nghèo bước vào, họ có cảm thấy: “Mình có giá trị không?”
Khi một người có quá khứ phức tạp đến gần, họ có cảm thấy: “Mình còn cơ hội không?”
Nếu câu trả lời là có, thì chúng ta đang sống đúng tinh thần bài đọc Isaia.
Nhưng nếu người ta chỉ nhìn thấy những ánh mắt xét đoán… Nếu họ chỉ nghe những lời kết án… Nếu họ bị nhắc lại mãi về quá khứ… thì có lẽ chúng ta cần trở về với Tin Mừng.
Bởi vì: Thiên Chúa không xây những bức tường mà lòng thương xót của Người không thể vượt qua.
15. Một bài học rất sâu cho thời đại mạng xã hội
Ngày nay chúng ta sống trong một thế giới của những “bộ lạc”. Facebook. TikTok. Instagram. Các cộng đồng trực tuyến. Các nhóm tư tưởng. Các “fan”. Các phe. Chúng ta dễ dàng tìm thấy những người giống mình. Và rồi thuật toán càng ngày càng cho chúng ta thấy những gì chúng ta thích.
Điều nguy hiểm là: chúng ta bắt đầu tưởng rằng thế giới chỉ có những người giống mình.
Tin Mừng hôm nay phá vỡ chiếc bong bóng ấy. Đức Giêsu bước vào vùng đất của người ngoại. Người phụ nữ Ca-na-an bước đến với Người. Và cuộc gặp gỡ ấy mở ra một chân trời: ơn cứu độ không bị nhốt trong biên giới của một nhóm người.
Đó cũng là lời mời gọi người trẻ Công giáo hôm nay: Đừng chỉ sống đạo trong vùng an toàn. Hãy bước ra. Hãy gặp những người khác mình. Hãy lắng nghe. Hãy phục vụ. Hãy làm chứng bằng đời sống.
Bởi vì đôi khi người ta chưa đọc Tin Mừng, nhưng họ đang đọc chúng ta.
16. Đức tin thật sự không chỉ là “xin Chúa làm cho con điều con muốn”
Người phụ nữ Ca-na-an xin Chúa chữa con. Chúa đã chữa.
Nhưng điều tuyệt vời hơn phép lạ ấy là: bà đã gặp được Đức Giêsu.
Đây là một khác biệt rất lớn.
Nếu chúng ta chỉ tìm Chúa để xin: “Cho con đậu.” “Cho con giàu.” “Cho con thành công.” “Cho con được yêu.” “Cho con hết bệnh.” thì khi không được như ý, đức tin rất dễ sụp đổ.
Nhưng nếu chúng ta tìm Chúa để nói: “Lạy Chúa, xin cho con được ở lại với Chúa, dù chuyện gì xảy ra.” thì đức tin bắt đầu trưởng thành.
Bởi vì lúc ấy: Chúa không còn là phương tiện để chúng ta đạt được điều mình muốn. Chúa trở thành chính điều chúng ta muốn.
17. Có những lúc phép lạ lớn nhất là bạn không bỏ cuộc
Chúng ta thường nghĩ phép lạ là: bệnh được khỏi, tiền bạc xuất hiện, một cánh cửa mở ra, một vấn đề được giải quyết.
Nhưng đôi khi phép lạ âm thầm hơn. Bạn vẫn đứng dậy sau một lần thất bại. Bạn vẫn cầu nguyện sau một thời gian Chúa im lặng. Bạn vẫn tha thứ dù lòng còn đau. Bạn vẫn tử tế trong một thế giới không phải lúc nào cũng tử tế với bạn. Bạn vẫn giữ lòng trong sạch khi mọi thứ xung quanh kéo bạn xuống. Bạn vẫn tin rằng mình có giá trị khi người khác làm bạn cảm thấy vô dụng. Đó cũng là những phép lạ.
Vì có những chiến thắng không diễn ra bên ngoài. Chúng diễn ra trong trái tim.
18. Nếu hôm nay bạn đang cầu xin mà Chúa vẫn im lặng…
Xin đừng vội bỏ đi. Hãy nhớ người phụ nữ Ca-na-an. Bà đã kêu. Chúa im lặng. Bà tiếp tục. Bà bị cản. Bà vẫn tiến lên. Bà bị thử thách. Bà vẫn tin.
Và cuối cùng: “Lòng tin của bà mạnh thật!”
Có thể Chúa chưa thay đổi hoàn cảnh của bạn. Nhưng Người đang thay đổi bạn bên trong hoàn cảnh ấy.
Có thể Người chưa mở cánh cửa bạn muốn. Nhưng Người đang dạy bạn kiên nhẫn.
Có thể Người chưa lấy khỏi bạn cây thập giá. Nhưng Người đang dạy bạn cách mang nó mà không đánh mất hy vọng.
Có thể bạn chưa hiểu. Nhưng: không hiểu không có nghĩa là không được yêu.
19. Và có lẽ hôm nay Chúa đang hỏi bạn một câu
Không phải: “Con đã thành công chưa?”
Không phải: “Con có bao nhiêu tiền?”
Không phải: “Con có bao nhiêu người theo dõi?”
Không phải: “Con có hoàn hảo không?”
Mà là: “Con còn tin Ta không?”
Khi mọi thứ thuận lợi – dễ tin. Nhưng khi mọi thứ sụp đổ – vẫn tin – đó mới là một đức tin trưởng thành.
Khi Chúa trả lời ngay – dễ cầu nguyện. Nhưng khi Chúa im lặng – vẫn quỳ xuống – đó là một tình yêu sâu.
Khi người khác yêu mình – dễ yêu lại. Nhưng khi người khác làm tổn thương – vẫn chọn tha thứ – đó là Tin Mừng sống động.
20. Lời cuối dành cho một người trẻ đang mỏi mệt
Nếu hôm nay bạn đang cảm thấy mình không thuộc về đâu cả… Nếu bạn nghĩ mình đã đi quá xa… Nếu bạn nghĩ Chúa không còn nghe mình… Nếu bạn đang đứng ngoài cánh cửa… hãy bước thêm một bước. Đừng quay về. Hãy tiến về phía Chúa.
Bạn không cần phải có một lời cầu nguyện thật đẹp.
Chỉ cần nói:
“Lạy Chúa, xin thương xót con.”
Rồi ở lại. Nếu chưa cảm thấy gì, vẫn ở lại. Nếu chưa hiểu, vẫn ở lại. Nếu còn nghi ngờ, vẫn ở lại. Nếu lòng còn đau, vẫn ở lại.
Bởi vì đôi khi đức tin không phải là một ngọn lửa cháy lớn. Có khi nó chỉ là một đốm than nhỏ không chịu tắt.
Và Thiên Chúa biết cách thổi vào đốm than ấy.
KẾT: ĐỪNG ĐÓNG CỬA NƠI THIÊN CHÚA ĐANG MỞ RA
Bài đọc Isaia nói:
“Nhà Ta sẽ được gọi là nhà cầu nguyện của muôn dân.”
Thánh Phaolô nói:
“Thiên Chúa đã thương xót mọi người.”
Và Đức Giêsu nói với người phụ nữ Ca-na-an:
“Lòng tin của bà mạnh thật!”
Ba bài đọc, một tiếng gọi:
Đừng dựng những bức tường mà Thiên Chúa không dựng.
Đừng tự đóng cửa với Thiên Chúa.
Đừng đóng cửa với người khác.
Đừng đóng cửa với chính mình.
Và nhất là: đừng nghĩ rằng vì bạn đang ở bên ngoài nên Thiên Chúa không còn chỗ cho bạn.
Có thể hôm nay bạn cảm thấy mình chỉ là một “mảnh vụn” rơi bên ngoài bàn tiệc.
Nhưng Tin Mừng cho chúng ta biết: một mảnh vụn nhỏ trong tay Thiên Chúa vẫn có thể trở thành bánh nuôi sống một đời người.
Người phụ nữ Ca-na-an bước đến với Đức Giêsu như một người ngoài cuộc.
Nhưng khi bà rời đi, bà không còn là người đứng ngoài nữa.
Bởi vì bà đã khám phá ra một điều: Cánh cửa của Thiên Chúa không mở cho những người hoàn hảo. Cánh cửa ấy mở cho những người biết tìm đến Người với một trái tim chân thành.
Và có lẽ hôm nay, Chúa cũng đang nói với bạn: “Con cứ đến đi.” “Đừng sợ.” “Đừng nghĩ mình không xứng đáng.” “Đừng nghĩ mình đã đi quá xa.” “Ta vẫn ở đây.”
Và nếu bạn chỉ còn đủ sức để nói một câu thôi, hãy nói:
“Lạy Chúa, xin thương xót con.”
Rồi cứ bước tiếp. Bởi vì một đức tin nhỏ nhưng không chịu bỏ cuộc có thể mở ra một cánh cửa rất lớn.
Và ở phía bên kia cánh cửa ấy… Thiên Chúa đang chờ bạn.
Chìa Khóa Paul TMC
