Khi Chúa Im Lặng, Đừng Bỏ Cuộc! Suy tư Chúa Nhật XX Thường Niên – A

Khi Chúa Im Lặng, Đừng Bỏ Cuộc! Suy tư Chúa Nhật XX Thường Niên – A

Đức tin biết quỳ xuống và ở lại

Suy tư Lời Chúa – Chúa Nhật XX Thường Niên – Năm A
Is 56,1.6-7; Tv 66; Rm 11,13-15.29-32; Mt 15,21-28

“Này bà, lòng tin của bà mạnh thật! Bà muốn sao thì được vậy.”
(Mt 15,28)

Có những lúc trong đời, điều làm người ta đau nhất không phải là một lời từ chối. Mà là sự im lặng.

Bạn nhắn một tin quan trọng, nhưng không ai trả lời. Bạn cầu nguyện suốt nhiều tháng cho một người thân, nhưng bệnh tình vẫn không thuyên giảm. Bạn xin Chúa mở một cánh cửa, nhưng hết cánh cửa này đến cánh cửa khác đóng lại. Bạn cố gắng sống tử tế, nhưng người khác vẫn hiểu lầm. Bạn cố gắng học hành, làm việc, yêu thương, phục vụ… nhưng dường như cuộc đời chẳng hề dễ dàng hơn. Và rồi một đêm, khi chỉ còn mình bạn với Chúa, trong căn phòng rất yên, bạn có thể đã hỏi:

“Lạy Chúa, Ngài có nghe con không?”

Tin Mừng Chúa Nhật XX Thường Niên Năm A đưa chúng ta đến trước một cảnh tượng rất lạ.

Một người phụ nữ ngoại giáo chạy đến kêu xin Đức Giêsu vì con gái bà đang đau khổ. Bà không xin cho mình. Bà chỉ xin cho con.

Nhưng điều đáng sợ là: Chúa Giêsu im lặng.


1. Có những lời cầu nguyện chỉ nhận được… sự im lặng

Tin Mừng kể rằng người phụ nữ Canaan kêu lên:

“Lạy Ngài, xin cứu giúp tôi!”

Nhưng Đức Giêsu không đáp lại một lời. Các môn đệ còn muốn Người đuổi bà đi vì bà cứ kêu mãi. Rồi khi bà tiếp tục van xin, câu trả lời của Đức Giêsu lại càng khiến chúng ta khó hiểu hơn.

Người nói về “con cái”, về “bánh của con cái”, và ví bà như những “con chó” ở dưới bàn. Nếu đọc nhanh, chúng ta rất dễ cảm thấy Đức Giêsu quá lạnh lùng.

Nhưng Tin Mừng không kể câu chuyện này để dạy chúng ta rằng Chúa vô cảm. Trái lại. Đây là một trong những câu chuyện đẹp nhất về đức tin được thanh luyện qua thử thách.

Người phụ nữ ấy không bỏ đi. Bà vẫn quỳ. Vẫn xin. Vẫn tin. Vẫn bám lấy Chúa.

Và cuối cùng, Đức Giêsu công bố một điều rất mạnh:

“Này bà, lòng tin của bà mạnh thật!”

Chúa không chỉ nhìn thấy nước mắt của bà. Chúa nhìn thấy một trái tim không chịu buông tay khỏi Thiên Chúa.


2. Đức tin thật không phải là tin khi mọi chuyện thuận lợi

Có một kiểu đức tin rất dễ. Khi thi đậu, ta tạ ơn Chúa. Khi tìm được việc, ta tạ ơn Chúa. Khi người mình yêu đáp lại tình cảm, ta tạ ơn Chúa. Khi gia đình bình an, sức khỏe tốt, tài chính ổn định, tương lai rộng mở…

Ta nói: “Tạ ơn Chúa.”

Điều đó rất đẹp.

Nhưng đức tin sâu hơn bắt đầu xuất hiện khi: Chúa không làm điều ta xin.

Khi ấy, ta vẫn có thể nói: “Lạy Chúa, con không hiểu. Nhưng con vẫn tin.”

Đó mới là một bước trưởng thành rất lớn của đời sống thiêng liêng. Bởi vì nếu tôi chỉ tin Chúa khi Chúa làm đúng điều tôi muốn, thì đôi khi tôi không thật sự yêu Chúa. Tôi chỉ đang yêu những gì Chúa ban.

Có một khác biệt rất lớn giữa: “Con tin Chúa vì Chúa cho con điều con muốn.”“Con tin Chúa ngay cả khi con chưa hiểu điều Ngài đang làm.”

Đức tin trưởng thành không phải là:

“Chúa ơi, xin Ngài làm theo ý con.”

Mà dần dần trở thành:

“Chúa ơi, xin cho con đủ lòng tin để đón nhận ý Ngài.”


3. Người phụ nữ Canaan có một điều mà nhiều người trẻ hôm nay đang đánh mất

Đó là: Khả năng ở lại.

Chúng ta đang sống trong một thời đại của tốc độ. Không thích → bỏ. Không vừa ý → block. Không được phản hồi → unfollow. Mạng chậm vài giây → khó chịu. Một video không hấp dẫn → lướt. Một mối quan hệ gặp khó khăn → chia tay. Một lời cầu nguyện chưa được đáp → nghi ngờ Chúa.

Chúng ta quen với việc mọi thứ phải có kết quả thật nhanh. Nhưng Thiên Chúa không phải là một ứng dụng đặt hàng.

Cầu nguyện không phải là: “Con gửi yêu cầu – Chúa xử lý – con nhận kết quả.”

Đời sống đức tin không vận hành như vậy. Có những lời cầu nguyện cần thời gian. Có những biến cố chỉ hiểu được nhiều năm sau. Có những cánh cửa Chúa đóng lại không phải vì Ngài bỏ rơi ta, mà vì Ngài đang dẫn ta sang một con đường mà lúc ấy ta chưa thể nhìn thấy.

Và có những lúc Chúa dường như im lặng… không phải vì Ngài vắng mặt, mà vì Ngài đang làm việc ở một tầng sâu hơn điều chúng ta có thể nhìn thấy.


4. Một cô gái 18 tuổi và câu trả lời khiến cả thế giới phải suy nghĩ

Có một câu chuyện có thật rất đẹp về một cô gái trẻ người Ý tên là Chiara Badano, sau này được Giáo Hội tuyên phong Chân phước, thường được gọi là Chiara Luce – “Chiara Ánh Sáng”.

Chiara sinh năm 1971 tại Sassello, Ý. Cô là một thiếu nữ rất bình thường. Cô thích thể thao, âm nhạc, bạn bè, đi biển, leo núi và chơi tennis. Cô cũng có những ước mơ rất trẻ trung.

Nhưng năm 17 tuổi, trong khi đang chơi tennis, Chiara bắt đầu cảm thấy một cơn đau dữ dội ở vai. Các bác sĩ phát hiện cô mắc một dạng ung thư xương rất đau đớn.

Một cô gái trẻ đang đứng trước cả tương lai… bỗng phải đối diện với câu hỏi: “Nếu ngày mai không còn như mình tưởng tượng thì sao?”

Bệnh tật tiến triển. Đau đớn gia tăng. Những điều cô yêu thích dần phải từ bỏ. Nhưng Chiara không để căn bệnh định nghĩa toàn bộ con người mình.

Cô tiếp tục sống tình yêu. Tiếp tục cầu nguyện. Tiếp tục quan tâm đến người khác.

Và trong những thời khắc đau đớn nhất, cô thưa với Chúa một câu rất đơn sơ:

“Nếu Chúa muốn như thế, thì con cũng muốn như thế.”

Đó không phải là lời của một người không biết đau. Đó là lời của một người đang đau nhưng vẫn chọn tin.

Theo nguồn tư liệu của Focolare, Chiara từng cầu xin Chúa Thánh Thần không chỉ cho mình mà còn cho những người trẻ khác. Trong một lá thư gửi Chiara Lubich ngày 20/12/1989, cô diễn tả rằng thân xác chịu đau đớn nhưng tâm hồn vẫn có thể “ca hát”. (Focolare Media)

Ngày 7/10/1990, Chiara qua đời khi mới 18 tuổi.

Ngày 25/9/2010, cô được tuyên phong Chân phước tại Rôma.

(Focolare)

Điều đặc biệt không phải là Chiara đã có một cuộc đời không đau khổ.

Mà chính là: cô đã không để đau khổ lấy mất tình yêu của mình.

Đức Giáo Hoàng Bênêđictô XVI từng giới thiệu Chiara như một chứng nhân cho người trẻ và nhấn mạnh rằng cô đã trải nghiệm cách đau khổ có thể được biến đổi bởi tình yêu và trở thành nơi của niềm vui. (Vatican)

Đó chính là điều người phụ nữ Canaan trong Tin Mừng cũng đang làm.

Bà không phủ nhận đau khổ.

Bà chỉ không cho phép đau khổ khiến mình rời xa Chúa.


5. “Lạy Chúa, xin giúp con!”

Có một điều rất đẹp trong lời cầu nguyện của người phụ nữ Canaan.

Ban đầu bà kêu: “Xin thương xót tôi!”

Nhưng sau tất cả những thử thách, bà chỉ còn một câu:

“Lạy Chúa, xin giúp tôi!”

Thật ngắn. Nhưng sâu. Có lẽ đây cũng là một trong những lời cầu nguyện đẹp nhất dành cho những ngày chúng ta không còn biết phải cầu nguyện thế nào.

Bạn không cần phải nói với Chúa những câu thật hay. Bạn không cần phải tìm những lời thần học cao siêu.

Có những đêm chỉ cần: “Lạy Chúa, xin giúp con.”

Khi bạn thất bại: “Lạy Chúa, xin giúp con.”

Khi bạn bị tổn thương: “Lạy Chúa, xin giúp con.”

Khi bạn không biết phải chọn con đường nào: “Lạy Chúa, xin giúp con.”

Khi gia đình có chuyện: “Lạy Chúa, xin giúp con.”

Khi bạn cảm thấy mình đang mất đức tin: “Lạy Chúa, xin giúp con tin lại.”

Đôi khi một lời cầu nguyện ngắn như thế lại là chiếc cầu cuối cùng nối chúng ta với Thiên Chúa.


6. Khoa học hiện đại cũng giúp chúng ta hiểu một điều: con người cần hy vọng

Khoa học không thể chứng minh Thiên Chúa bằng một phương trình. Và đức tin Công giáo cũng không yêu cầu chúng ta biến Thiên Chúa thành một công thức toán học.

Nhưng khoa học về não bộ và tâm lý học hiện đại cho chúng ta thấy một điều quan trọng: Con người không sống chỉ bằng những gì đang xảy ra trước mắt.

Con người còn sống bằng ý nghĩa mà mình trao cho điều đang xảy ra. Hai người có thể cùng trải qua một biến cố đau khổ.

Một người nhìn nó như:

“Cuộc đời tôi chấm hết rồi.”

Người kia có thể nói:

“Tôi chưa hiểu tại sao điều này xảy ra, nhưng tôi vẫn còn một lý do để bước tiếp.”

Hoàn cảnh có thể giống nhau. Nhưng cách con người diễn giải hoàn cảnh có thể hoàn toàn khác. Đức tin Kitô giáo đi xa hơn một “kỹ thuật suy nghĩ tích cực”.

Đức tin không bảo: “Mọi chuyện rồi sẽ tốt đẹp.”

Đức tin nói: “Ngay cả khi tôi chưa biết chuyện này sẽ kết thúc thế nào, tôi vẫn biết mình không cô độc.”

Đó là khác biệt rất lớn. Kitô giáo không hứa rằng người tin Chúa sẽ không gặp thập giá.

Kitô giáo loan báo rằng: trong chính thập giá, Thiên Chúa có thể hiện diện và biến đổi đau khổ thành con đường của tình yêu.


7. Bài đọc I mở rộng trái tim của chúng ta

Ngôn sứ Isaia công bố một lời rất mạnh:

“Nhà Ta sẽ được gọi là nhà cầu nguyện cho muôn dân.”

Không chỉ cho một nhóm. Không chỉ cho người “đúng chuẩn”. Không chỉ cho người giống chúng ta. Cho muôn dân.

(Cửa Ngõ Công Giáo)

Người phụ nữ Canaan trong Tin Mừng chính là hình ảnh sống động của điều đó. Bà là người ngoại. Bà không thuộc dân Israel. Bà không có “lý lịch tôn giáo” hoàn hảo.

Nhưng bà có một điều khiến Đức Giêsu phải ngạc nhiên: một lòng tin khiêm nhường và kiên trì.

Điều này đặt ra cho chúng ta một câu hỏi rất khó: Tôi có đang giới hạn tình yêu của Thiên Chúa không?

Có khi tôi nghĩ: “Người đó không xứng đáng.” “Người đó không giống mình.” “Người đó sống khác mình.” “Người đó không phải người Công giáo.” “Người đó từng làm điều xấu.” “Người đó không thuộc nhóm của tôi.”

Nhưng Thiên Chúa nhìn thấy điều mà chúng ta không thấy. Ngài nhìn vào trái tim.


8. Thánh Phaolô còn đi xa hơn: Thiên Chúa không bỏ ai

Bài đọc II nói một câu khiến chúng ta phải dừng lại:

“Quà tặng và lời Thiên Chúa kêu gọi thì Người không bao giờ rút lại.”

(x. Rm 11,29)

Thánh Phaolô đang suy tư về Israel và các dân ngoại, nhưng đằng sau đó là một chân lý rất đẹp: Thiên Chúa trung thành.

Con người có thể bỏ cuộc. Con người có thể thay đổi. Con người có thể thất hứa.

Nhưng Thiên Chúa không phải như thế.

Có thể hôm nay bạn cảm thấy mình đã đi quá xa. Có thể bạn đã phạm những lỗi mà bạn không muốn ai biết. Có thể bạn đã bỏ cầu nguyện lâu rồi.

Có thể bạn đã từng nói: “Con không muốn tin nữa.”

Nhưng nếu hôm nay bạn vẫn còn một chút khao khát muốn quay về… hãy nhớ: Cánh cửa của Chúa chưa bao giờ đóng.


9. Người trẻ hôm nay cần một đức tin có chiều sâu

Chúng ta không cần những người trẻ chỉ biết đọc kinh. Chúng ta cần những người trẻ biết sống Tin Mừng giữa một thế giới thật.

Một người trẻ Công giáo là người:

  • Có thể học giữa áp lực nhưng không đánh mất lương tâm.
  • Có thể làm việc giữa cạnh tranh nhưng không chà đạp người khác.
  • Có thể yêu nhưng không biến tình yêu thành sở hữu.
  • Có thể sử dụng mạng xã hội nhưng không biến mình thành sản phẩm của những lượt thích.
  • Có thể thất bại nhưng không tuyệt vọng.
  • Có thể bị tổn thương nhưng không trở thành người gây tổn thương.
  • Có thể đặt câu hỏi về đức tin nhưng không ngừng tìm kiếm sự thật.
  • Có thể bước qua những ngày Chúa im lặng mà vẫn nói:
    “Lạy Chúa, con vẫn ở đây.”

Đó là đức tin trưởng thành.


10. Có thể Chúa đang hỏi bạn một câu khác

Chúng ta thường đến với Chúa và hỏi: “Chúa sẽ làm gì cho con?”

Nhưng có lẽ hôm nay Chúa đang hỏi: “Con sẽ làm gì với điều Ta đã trao cho con?”

Bạn xin Chúa cho một công việc. Nhưng Chúa có thể đang chờ bạn sử dụng những khả năng Ngài đã ban.

Bạn xin Chúa chữa lành một mối quan hệ. Nhưng có thể Ngài đang chờ bạn là người đầu tiên nói: “Xin lỗi.”

Bạn xin Chúa cho gia đình bình an. Nhưng có thể Ngài đang chờ bạn bớt một lời nóng giận.

Bạn xin Chúa thay đổi người khác. Nhưng có thể Ngài đang bắt đầu bằng: chính bạn.

Đức tin không chỉ là chờ phép lạ.

Đức tin còn là: trở thành một phần của phép lạ.


11. Và đây là điều đẹp nhất của người phụ nữ Canaan

Bà đến với Chúa vì một người khác. Con gái bà.

Bà không cầu xin cho danh tiếng. Không cầu xin tiền bạc. Không cầu xin địa vị. Không cầu xin thành công. Bà chỉ muốn người mình yêu được cứu.

Đây là một bài học rất lớn cho đời sống cầu nguyện.

Có lẽ một trong những lời cầu nguyện đẹp nhất không bắt đầu bằng: “Lạy Chúa, xin cho con…” mà bắt đầu bằng: “Lạy Chúa, xin thương người ấy…”

Xin Chúa thương mẹ con. Xin Chúa thương cha con. Xin Chúa thương người bạn đang tuyệt vọng. Xin Chúa thương người đang mắc nghiện. Xin Chúa thương người đang muốn tự kết liễu cuộc đời. Xin Chúa thương người đang xa Giáo Hội. Xin Chúa thương người đã làm con tổn thương.

Và cuối cùng: “Lạy Chúa, xin thương cả người con chưa thể tha thứ.”

Khi lời cầu nguyện chuyển từ “con” sang “người khác”, trái tim chúng ta bắt đầu giống trái tim Đức Kitô hơn.


12. Nếu hôm nay Chúa vẫn im lặng thì sao?

Đừng vội kết luận rằng Chúa bỏ bạn.

Có những hạt giống nằm rất lâu dưới lòng đất trước khi bật mầm. Có những điều phải trải qua mùa đông trước khi mùa xuân đến. Có những lời cầu nguyện chỉ được hiểu khi chúng ta nhìn lại sau nhiều năm.

Và có những lời cầu nguyện không được đáp theo cách chúng ta mong muốn… nhưng lại làm chúng ta trở thành một con người khác.

Người phụ nữ Canaan bước vào câu chuyện với một nỗi đau.

Nhưng bà bước ra với một lời chứng: “Đức tin của bà mạnh thật.”

Có thể điều lớn nhất Chúa muốn làm trong đời bạn không phải chỉ là thay đổi hoàn cảnh.

Mà là: thay đổi chính trái tim bạn trong hoàn cảnh ấy.


13. Một ngày nào đó, bạn sẽ hiểu

Có thể hôm nay bạn đang đứng trước một cánh cửa đóng. Bạn chưa hiểu. Hãy cứ cầu nguyện. Có thể bạn đang chờ một câu trả lời. Hãy cứ kiên trì. Có thể bạn đang đau vì một điều không thể thay đổi. Hãy đem nó đến trước Thánh Giá. Có thể bạn đang cảm thấy Chúa rất xa. Hãy cứ ở lại. Đừng bỏ Chúa chỉ vì Chúa đang im lặng.

Bởi vì có những lúc: sự im lặng của Chúa không phải là sự vắng mặt của Ngài.

Nó có thể là khoảng lặng để đức tin của chúng ta lớn lên.

Người phụ nữ Canaan không biết câu chuyện sẽ kết thúc thế nào.

Chiara Luce cũng không biết bệnh tật sẽ đưa mình đến đâu.

Nhưng cả hai đều có một điểm chung: Họ không buông tay khỏi Thiên Chúa.

Và đó chính là điều Thiên Chúa đang mời gọi mỗi người chúng ta hôm nay.


14. Gửi một người trẻ đang mệt mỏi

Nếu hôm nay bạn đang đọc những dòng này và trong lòng đang có một điều rất đau… Tôi muốn bạn dừng lại một chút.

Đừng lướt tiếp. Hãy hít một hơi thật sâu. Và trong lòng hãy nói:

“Lạy Chúa Giêsu, con không hiểu.”

Rồi:

“Nhưng con vẫn tin.”

Nếu bạn chưa thể nói “con vẫn tin”, cũng không sao. Hãy nói:

“Lạy Chúa, con muốn tin. Xin giúp lòng tin yếu kém của con.”

Nếu bạn không còn đủ sức cầu nguyện, chỉ cần:

“Lạy Chúa, xin giúp con.”

Thế là đủ. Có những ngày chúng ta không cần một bài giảng dài. Chỉ cần một bàn tay để bám.

Và đức tin chính là bàn tay chúng ta đặt vào bàn tay Thiên Chúa khi chưa nhìn thấy con đường phía trước.


15. Lời nguyện cuối

Lạy Chúa Giêsu,

Có những ngày con cầu nguyện mà Chúa dường như im lặng. Con xin một điều, nhưng điều ấy không xảy ra. Con xin một cánh cửa, nhưng cánh cửa vẫn đóng. Con xin Chúa chữa lành, nhưng vết thương vẫn còn. Con xin Chúa thay đổi một người, nhưng người ấy vẫn như cũ.

Và nhiều lần, con đã mệt mỏi. Con muốn bỏ cuộc.

Con muốn nói: “Có lẽ Chúa không nghe con.”

Nhưng hôm nay, nhìn người phụ nữ Canaan, Chúa dạy con một điều: Đừng bỏ đi chỉ vì Chúa chưa trả lời.

Xin cho con một đức tin biết chờ đợi. Một trái tim biết khiêm nhường. Một tâm hồn biết quỳ xuống. Một tình yêu biết cầu nguyện cho người khác.

Và nhất là, xin cho con đủ can đảm để nói như người phụ nữ năm xưa:

“Lạy Chúa, xin giúp con.”

Khi con thành công, xin đừng để con quên Chúa. Khi con thất bại, xin đừng để con bỏ Chúa. Khi con được yêu thương, xin cho con biết tạ ơn. Khi con bị tổn thương, xin cho con biết tha thứ. Khi con không hiểu, xin cho con biết tin.

Và khi con không còn nhìn thấy đường đi, xin cho con vẫn nhìn thấy Chúa.

Amen.


Một câu để mang theo suốt tuần

“Khi Chúa dường như im lặng, đừng vội nghĩ rằng Ngài vắng mặt. Hãy cứ ở lại, cứ cầu nguyện, cứ tin – vì đôi khi chính trong sự im lặng ấy, đức tin của chúng ta đang được lớn lên.”

Nguồn tham khảo câu chuyện Chiara Luce Badano

Câu chuyện về Chân phước Chiara Luce Badano được đối chiếu từ tư liệu của Phong trào Focolare, hồ sơ giới thiệu cuộc đời Chiara và thông điệp của Đức Giáo Hoàng Bênêđictô XVI về người trẻ; đây là một nhân vật có thật, được Giáo Hội tuyên phong Chân phước năm 2010. (Focolare)


Chìa Khóa Paul TMC

🙏 Nếu bài suy niệm này chạm đến trái tim bạn, hãy chia sẻ cho một người đang mệt mỏi trong đức tin.

Có thể bạn không biết… nhưng một bài viết bạn chia sẻ hôm nay có thể trở thành một lời an ủi mà một người đang tuyệt vọng rất cần.

💬 Hãy để lại một câu dưới phần bình luận: “Lạy Chúa, con vẫn tin.”

Và nếu bạn đang có một ý nguyện riêng, bạn có thể viết: “Xin Chúa cầu cùng con cho…”

Chúng ta cùng cầu nguyện cho nhau.

❤️ Đừng bỏ cuộc. Đừng bỏ cầu nguyện. Và đừng bỏ Chúa chỉ vì Ngài đang im lặng.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *