Người già cần gì? Câu trả lời từ bà mẹ 72 tuổi trốn khỏi Penthouse

Người già cần gì? Câu trả lời từ bà mẹ 72 tuổi trốn khỏi Penthouse

CA TRỰC ĐÊM Ở HẺM XÓM CHIẾU

Không có tiếng súng, nhưng có tiếng chai bia vỡ toang. Không có xe cấp cứu, nhưng máu đã bắt đầu chảy. Đêm Sài Gòn ở Quận 4, đặc quánh mùi nước cống và khói thuốc.

Bà Hạnh, 72 tuổi, đứng giữa cái quán Cơm Tấm lụp xụp, tay cầm điện thoại. Màn hình sáng rực tin nhắn báo động đỏ từ ứng dụng “iCare” mà con trai bà cài đặt: “CẢNH BÁO: Nhịp tim vượt ngưỡng 110. Vị trí không xác định. Đang gọi khẩn cấp cho Minh.”

Bà Hạnh tắt nguồn. Ném cái điện thoại 30 triệu vào thùng nước gạo. Đó là hành động “nổi loạn” đầu tiên sau 50 năm bà sống như một cỗ máy kỷ luật.


Minh – con trai bà, CEO một tập đoàn Fintech ở Quận 1 – luôn tự hào về quy trình chăm sóc mẹ. Căn hộ penthouse ở Thảo Điền. Camera AI giám sát 24/7. Thực đơn macrobiotic được ship tận giường. Minh yêu mẹ bằng nỗi sợ hãi. Anh sợ bà ngã. Sợ bà lẫn. Sợ bà chết. Anh biến những năm tháng cuối đời của “Hổ Cái khoa Cấp cứu Chợ Rẫy” – biệt danh một thời của bà Hạnh – thành một cuộc giam lỏng trong lồng kính dát vàng.

Nhưng Minh quên mất một điều: Mẹ anh chưa bao giờ là một bà già cần được bảo vệ. Bà là người đã từng cầm máu cho đại ca giang hồ lẫn cảnh sát hình sự trong những đêm trực kinh hoàng nhất thập niên 90.


Tối hôm đó, bà Hạnh trốn khỏi “lồng kính”. Bà bắt xe ôm công nghệ, tìm về quán “Cơm Tấm Thằng Nhóc” trong con hẻm sâu hút ở Xóm Chiếu. Đây là nơi chồng bà – ông Ba, lúc sinh thời từng mê mệt món sườn nướng mật ong ở đây. Nhưng đón bà không phải mùi sườn nướng. Mà là mùi sát khí.

Ba gã đàn ông xăm trổ kín tay đang đập phá bàn ghế. Thằng chủ quán tên Tuấn – mới hơn 20 tuổi, mặt mũi bầm tím – đang quỳ gối, run lẩy bẩy ôm lấy chân gã cầm đầu. “Cho em khất… mẹ em đang chạy thận… tiền thuốc tháng này…” “Tao không phải bác sĩ. Tao là chủ nợ.” Gã cầm đầu vung chai bia vỡ, nhắm thẳng vào vai thằng bé.

XOẢNG! Máu phun ra. Nhưng không phải từ vai Tuấn. Một bàn tay nhăn nheo nhưng cứng như thép đã chụp lấy cổ tay gã giang hồ, bẻ ngoặt ra sau. Chai bia rơi xuống.

Cả quán chết lặng. Bà Hạnh đứng đó. Tóc bạc trắng búi cao gọn gàng. Ánh mắt không có tuổi già, chỉ có sự lạnh lẽo của dao mổ. “Động mạch cảnh nằm cách mũi dao của cậu 3 xăng-ti-mét. Cậu muốn đòi nợ hay muốn đi tù mọt gông vì tội giết người?”

Giọng bà không lớn, nhưng uy lực như tiếng còi báo động trong phòng mổ. Gã giang hồ sững sờ, giật tay lại: “Bà già điên này là ai?”

Bà Hạnh không trả lời hắn. Bà quay sang Tuấn. “Cậu ta bị rách phần mềm ở trán. Máu chảy vào mắt làm giảm tầm nhìn. Đứng dậy! Lấy cho tôi chai rượu trắng và khăn sạch. Ngay!” Tuấn luống cuống làm theo như một cái máy. Bà sơ cứu cho Tuấn nhanh, gọn, tàn nhẫn và chính xác.

Rồi bà quay lại, rút từ trong túi xách ra cuốn sổ tiết kiệm và một tờ séc đã ký sẵn. “Tổng nợ bao nhiêu?” “Hai… hai trăm triệu.” – Gã giang hồ lắp bắp, bị khí thế của bà áp đảo. “Đây là ba trăm. Cầm lấy và biến khỏi hẻm này. Đừng để tôi thấy mặt các cậu ở phòng cấp cứu. Tôi sẽ không khâu đẹp đâu.”

Đám giang hồ rút lui. Tuấn gục xuống khóc. “Bà ơi… con không trả nổi đâu…” Bà Hạnh nhìn quanh cái quán hoang tàn. Bà hít một hơi thật sâu. Không phải mùi thuốc sát trùng bệnh viện, mà là mùi than hoa, mùi nước mắm, và mùi của sự sống đang thoi thóp. “Tôi không cho cậu vay. Tôi mua lại cổ phần. Từ mai, quán này mở bán xuyên đêm. Tôi làm quản lý.”


Một tháng sau. Quán “Cơm Tấm Đêm Bà Hạnh” trở thành huyền thoại rỉ tai nhau của giới cú đêm Sài Gòn. Không ai dám quậy phá. Vì nghe đồn “bà trùm” ở đó còn dữ hơn cả đại ca khu vực.

Minh tìm thấy mẹ vào lúc 2 giờ sáng, sau khi thuê thám tử tư lùng sục khắp nơi. Anh lao vào quán, veston phẳng phiu, mặt đỏ gay vì giận dữ và lo lắng. “Mẹ! Mẹ làm cái trò gì vậy? Về ngay! Ở đây toàn vi trùng, bụi bặm, và bọn đầu đường xó chợ!”

Minh định kéo tay bà đi. Nhưng anh khựng lại.

Ở góc bàn, một cô gái bán hoa đang ngồi, tay run rẩy cầm ly nước. Bà Hạnh đang bắt mạch cho cô. “Cháu không phải bị trúng gió. Cháu bị tụt đường huyết và có dấu hiệu viêm dạ dày cấp. Ăn hết dĩa cơm này, uống ly trà gừng này. Rồi về ngủ. Cấm uống rượu đêm nay.” Cô gái bật khóc, gục đầu lên vai bà.

Bàn bên kia, một anh GrabBike mệt mỏi gục xuống. Bà Hạnh đi qua, vỗ vai, đưa thêm chén canh khổ qua. “Đau lưng dưới phải không? Ngồi sai tư thế rồi. Lát rảnh tôi nắn lại cho. Ăn đi cho nóng.”

Minh nhìn thấy mẹ mình. Không phải bà già 72 tuổi lẩm cẩm hay quên uống thuốc bổ não. Anh thấy lại hình ảnh bà của 30 năm trước. Quyết đoán. Tinh anh. Và quan trọng nhất: Bà đang Hạnh Phúc. Đôi mắt bà sáng rực, đôi tay bà nhanh thoăn thoắt múc cơm, chan mỡ hành.

Bà Hạnh ngẩng lên, thấy con trai. Bà không sợ hãi. Bà chỉ chỉ tay vào cái ghế nhựa: “Ngồi xuống. Mặt con xanh lắm, thiếu ngủ, thừa cortisol. Ăn dĩa sườn bì chả đi. Mẹ khao.”

Minh đứng đó, giữa cái quán ồn ào, hỗn độn nhưng ấm sực tình người. Anh nhận ra chiếc lồng kính anh xây, dù tiện nghi đến đâu, cũng chỉ là một nhà xác cao cấp. Còn ở đây, giữa đám bụi bặm này, mẹ anh đang giành giật sự sống – không chỉ cho chính bà, mà cho cả những linh hồn rệu rã của Sài Gòn.

Minh cởi áo vest, vắt lên ghế. Anh ngồi xuống, cầm cái muỗng inox cong queo lên. “Cho con… nhiều mỡ hành nha mẹ.” “Biết rồi. Mày lúc nào chả thế.”

Đêm Sài Gòn vẫn ồn ào. Nhưng trong con hẻm nhỏ, nhịp tim của mọi người dường như đập chậm lại, bình yên hơn. Bà Hạnh không chữa bệnh bằng thuốc nữa. Bà chữa bằng những đĩa cơm tấm nóng hổi và một ánh nhìn thấu suốt tâm can.

Ca trực của bà chưa kết thúc. Nó chỉ mới bắt đầu.

==> Bạn đã bao giờ hỏi bố mẹ thực sự muốn gì chưa? Hãy chia sẻ câu chuyện của bạn ở phần bình luận nhé.

Chìa Khóa TMC

Xem thêm: Chiếc Lồng Son Giữa Mùa Xuân – Và Nỗi Cô Đơn Mang Tên “Hưởng Phước”

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *