Ánh Trăng Của Lương Tâm
ÁNH TRĂNG CỦA LƯƠNG TÂM VÀ PHÉP MÀU TỪ SỰ THẤU CẢM
(Nguồn sưu tầm: Giai thoại “Ánh trăng nhìn ta đó”)
Mùa đông năm ấy, cái rét cắt da cắt thịt dường như càng làm cho cái nghèo thêm cùng cực. Trong ngôi làng nhỏ xơ xác, có một người đàn ông góa vợ đang phải chật vật từng ngày để nuôi cậu con trai nhỏ. Cái đói dồn ép con người ta vào chân tường. Cả ngày không có gì bỏ bụng, nhìn đứa con gầy gò đang thóp má lại vì rét và đói, trái tim người cha như bị ai bóp nghẹt. Cuối cùng, bóng tối của sự túng quẫn đã che mờ lý trí.
Đêm hôm đó, chờ cho xóm làng chìm vào giấc ngủ say, người cha khẽ đánh thức con trai, dắt tay cậu bé lẻn vào vườn rau của một gia đình khá giả ở cuối thôn. Gió rít từng cơn. Người cha run rẩy, đôi tay lấm lem bùn đất vội vã nhổ một cây củ cải. Ông tự nhủ, chỉ một lần này thôi, cốt để đứa con có cái lót dạ qua đêm nay.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc củ cải vừa bật gốc khỏi mặt đất, một tiếng thì thầm ngây thơ chợt vang lên sau lưng: – “Cha ơi… cha… có người đang nhìn cha kìa!”
Tiếng nói rất nhỏ, nhưng giữa đêm khuya thanh vắng lại vang lên như một tiếng sấm rền. Người cha kinh hãi, buông thõng tay làm rơi củ cải xuống đất. Ông dáo dác nhìn quanh, mồ hôi lạnh toát ra, giọng hoảng hốt: – “Người đó ở đâu? Ai nhìn thấy cha con mình?”
Cậu bé không hề sợ hãi, đôi mắt trong veo ngước lên bầu trời lấp lánh, ngón tay nhỏ xíu chỉ về phía xa: – “Cha xem, là mặt trăng đang nhìn cha đó!”
Người cha sững sờ. Đứng lặng yên dưới ánh sáng vằng vặc của vầng trăng rằm, ông nhìn lên cao. Trăng rất sáng, soi rõ khuôn mặt gầy guộc, đôi tay nhem nhuốc và cả sự hổ thẹn đang dâng trào trong cõi lòng ông. Một thứ cảm giác ấm áp xen lẫn xót xa len lỏi vào tâm trí. Ông nhận ra rằng, dẫu không có bóng dáng con người nào quanh đây, nhưng ánh sáng của lương tri, sự hiện diện vô hình của Thượng Đế vẫn luôn ở đó, dõi theo từng việc làm của ông.
Một chút hụt hẫng vì không mang được thức ăn về, nhưng đổi lại là một sự nhẹ nhõm to lớn bao trùm tâm hồn. Ông nắm chặt bàn tay bé nhỏ đang lạnh cóng của con, nghẹn ngào: “Chúng ta về thôi con. Từ nay, cha sẽ không bao giờ làm điều khuất tất nữa.” Hai bóng người, một lớn một nhỏ, đổ dài trên mặt đất, lặng lẽ bước ra khỏi khu vườn.
Nhưng câu chuyện diệu kỳ ấy chưa dừng lại ở đó.
Gia đình chủ vườn dạo gần đây thường xuyên bị mất trộm. Đêm hôm đó, ông chủ đã mặc áo ấm, thủ sẵn một cây gậy, núp kín sau đống rơm từ chập tối. Ông quyết tâm phải tóm cổ tên trộm đáng ghét để trút cơn giận. Khi thấy hai cha con lén lút bước vào, máu nóng dồn lên não, ông đã định lao ra la hét và bắt trói họ lại.
Thế nhưng, câu nói của đứa trẻ bất ngờ vang lên khiến ông khựng lại. Đứng khuất trong bóng tối, ông nhìn rõ khuôn mặt khắc khổ của người cha. Đó là người đàn ông nghèo khổ nhất làng mà ông từng biết. Ông chứng kiến sự giật mình trăn trở của người cha, thấy cái nắm tay quay về đầy quyết đoán từ bỏ cái ác của một con người đang đứng giữa ranh giới đói khát và lòng tự trọng.
Khi hai bóng dáng khốn khổ khuất sau rặng tre, vị chủ vườn bất giác thả rơi cây gậy trên tay. Ông ngước lên nhìn vầng trăng. Ánh trăng soi rọi vào khoảng sân, và dường như soi rọi cả vào những góc khuất trong lòng ông. Đêm ấy, ông trở về phòng ngủ, thao thức không yên. Ông kể lại sự tình cho vợ nghe, bà vợ nhẹ nhàng nói: “Mặt trăng kia chẳng phải cũng đang nhìn mình đó sao ông?”
Đến trưa hôm sau, ông chủ vườn tìm đến túp lều rách nát của người cha. Không có lời quát tháo, không có sự buộc tội. Ông nhẹ nhàng cất tiếng: “Này anh, nhà tôi đang tới mùa vụ, cần thêm một người phụ giúp. Anh có muốn sang làm cùng không? Tiền công tôi trả sòng phẳng, và mỗi ngày tôi sẽ cho anh thêm một ít thức ăn mang về cho cháu bé.”
Người cha rưng rưng nước mắt, cúi đầu nhận lấy ân tình cứu mạng.
Đêm hôm đó, người cha nghèo ôm con trai vào lòng, cả hai ngồi trước hiên nhà ngắm trăng. Đứa trẻ reo lên vui sướng: – “Ôi, cha nhìn xem! Hôm nay mặt trăng đang cười kìa!”
Cùng lúc ấy, tại ngôi nhà ngói khang trang ở cuối thôn, ông chủ vườn cũng đang cùng vợ thưởng trà ngoài sân. Ông nhìn lên bầu trời, khóe môi khẽ nở một nụ cười bình an: – “Bà xem… từ thuở cha sinh mẹ đẻ tới giờ, hôm nay tôi mới thấy mặt trăng đang mỉm cười.”
Ngẫm Lẽ Sống
Trong cuộc sống nhiều bộn bề và cám dỗ, đôi khi sự túng quẫn hoặc lòng tham đẩy con người đến bờ vực của những quyết định sai trái. Người ta thường nghĩ rằng, chỉ cần hành động trong bóng tối, khi không ai hay biết, thì tội lỗi sẽ được che giấu. Nhưng sâu thẳm trong mỗi con người luôn tồn tại một “vầng trăng” rực sáng – đó là tòa án của lương tâm. Dù bạn ở đâu, Thượng Đế vẫn luôn đặt để ánh sáng ấy trong tâm hồn để dẫn lối, để nhắc nhở chúng ta về sự thánh thiện nguyên sơ của con người. Người cha trong câu chuyện đã may mắn nhận ra ánh sáng ấy qua lời nói ngây thơ của con trẻ. Ông đã chọn quay đầu, thà chịu đói lạnh chứ không để tâm hồn mình nhuốm bẩn.
Và bài học vĩ đại hơn cả đến từ vị chủ vườn. Ông có quyền tức giận, có quyền trừng phạt người đã xâm phạm tài sản của mình. Nhưng ông đã chọn lòng trắc ẩn. Sự tha thứ và bao dung của ông không chỉ cứu vớt một gia đình khỏi cảnh chết đói, mà còn gieo một hạt mầm của tình yêu thương vĩ đại vào cuộc đời. Khi chúng ta chọn cách nâng đỡ một con người đang vấp ngã thay vì đạp họ xuống bùn sâu, chính chúng ta đang tự giải phóng mình khỏi sự thù hằn và ích kỷ.
Mặt trăng trên cao vốn vô tri vô giác, làm sao biết cười? Sự thật là, vầng trăng ấy chỉ đang phản chiếu nụ cười của một lương tâm thanh thản, của sự hối cải chân thành và của lòng vị tha bao la. Khi sống trọn vẹn với sự tử tế, chính bạn sẽ thấy cả vũ trụ này đang mỉm cười với mình.
Nếu câu chuyện này chạm đến trái tim bạn, xin hãy nhấn Like và Share để lan tỏa sự tử tế này đến thế giới ngoài kia. Bạn đã từng được nhận (hoặc trao đi) một sự bao dung nào như thế chưa? Hãy kể cho chúng tôi nghe dưới phần bình luận nhé!
Chìa Khóa TMC
#HatGiongTamHon #ChuaLanh #SongDep #LeSong #TruyenCamHung #Chiakhoa_net #TinhYeuThuong #BaiHocCuocSong #LongBaoDung
