Chiếc Lồng Son Giữa Mùa Xuân – Và Nỗi Cô Đơn Mang Tên “Hưởng Phước”

Chiếc Lồng Son Giữa Mùa Xuân – Và Nỗi Cô Đơn Mang Tên “Hưởng Phước”

Những ngày cuối năm, phố phường hối hả ngược xuôi. Những chiếc xe chở đào, chở quất lướt qua, mang theo cái không khí rộn ràng của Tết. Trong căn hộ cao cấp khép kín ở tầng 20, chú Hùng đứng áp mặt vào cửa kính, nhìn xuống dòng người nhỏ xíu như kiến phía dưới. Sài Gòn lộng lẫy quá, ấm áp quá. Nhưng sao lòng chú rét mướt lạ lùng.

Cả đời chú Hùng là những chuỗi ngày “bán mặt cho đất, bán lưng cho trời”. Đôi bàn tay ấy, ngày xưa từng chai sần nứt nẻ vì lội ruộng giữa đồng chiêm trũng mùa đông, từng bỏng rát vì vác gạch thuê giữa trưa hè đổ lửa. Tất cả sự vất vả, lam lũ ấy, chú gói ghém lại thành những đồng tiền lẻ, chắt chiu từng chút một để nuôi hai đứa con vào đại học. Ngày đó khổ, nhưng chú thấy mình mạnh mẽ. Chú là cây tùng, cây bách che chở cho đàn con thơ.

Giờ con thành đạt, đón chú lên thành phố “hưởng phước”. Cái từ “hưởng phước” nghe sao mà sang trọng, nhưng với chú, nó giống một bản án treo giò vĩnh viễn.

Sáng 28 Tết, thấy con dâu tất bật đặt hàng online, chú rụt rè bảo: “Hay để ba đi chợ, mua ít thịt mỡ, lá dong về gói bánh chưng. Tết mà không có nồi bánh, thấy thiếu thiếu con à.”

Con trai chú đang ngồi sofa xem báo cáo, cười xòa: “Ôi dào, bố ơi! Thời 4.0 rồi, ai còn lúi húi nhóm bếp than tổ ong nữa. Siêu thị họ bán đầy, vừa đẹp vừa vệ sinh. Bố cứ nghỉ ngơi, bật tivi mà xem, để chân tay đó cho sướng, khổ cả đời rồi.”

Chú cười gượng, rụt tay lại. Bàn tay thô ráp thừa thãi buông thõng xuống. Chú muốn lau cái nhà, người giúp việc đã giành lấy. Chú muốn sửa cái bóng đèn, con trai đã gọi thợ. Chú muốn dạy cháu nội chơi ô ăn quan, cháu đã có iPad.

Trong căn nhà tiện nghi đến tận răng này, chú Hùng nhận ra mình giống như một chiếc bình cổ được đặt trang trọng trên kệ. Đẹp. Sang. Được lau chùi sạch sẽ mỗi ngày. Nhưng trống rỗng.

Đêm đó, chú nằm mơ. Không phải mơ thấy nhà lầu xe hơi. Chú mơ thấy cái chạp bếp ám khói đen sì ở quê. Chú mơ thấy mình đang mồ hôi nhễ nhại chẻ củi, tiếng con trai reo lên: “Ba ơi, ba giỏi quá!”. Tỉnh dậy, gối ướt đẫm.


🧠 Góc Nhìn Chìa Khóa Tri Thức:

Bạn thân mến, Chúng ta thường nghĩ hiếu thảo là “làm tất cả MỌI THỨ cho cha mẹ”. Chúng ta tước đi cái cuốc, cái chổi, tước đi sự bận rộn của họ vì sợ họ mệt, sợ họ khổ. Ta bù đắp cho những tháng ngày dầm mưa dãi nắng của cha mẹ bằng máy lạnh, đệm êm.

Nhưng ta quên mất một nhu cầu tâm lý cốt lõi của con người, đặc biệt là người già: Nhu cầu được cảm thấy mình CÓ ÍCH (Self-Worth).

Cha mẹ chúng ta, những người đã quen với tư thế của “người cho đi”, “người che chở”, nay bỗng nhiên bị đẩy vào thế “kẻ nhận lãnh”, “người được nuôi”. Sự chuyển đổi đột ngột này tạo ra một cú sốc tâm lý ngầm.

  • Khi bạn bảo: “Bố mẹ đừng làm gì cả”, thông điệp ngầm hiểu là: “Bố mẹ già rồi, yếu rồi, không làm được gì đâu”.
  • Sự “nhàn rỗi” cưỡng bức chính là liều thuốc độc bào mòn lòng tự trọng của người già nhanh nhất.

🌿 Ngẫm Lẽ Sống (Lời nhắn gửi cuối năm)

Những ngày giáp Tết này, nếu bạn đang đón cha mẹ lên ở cùng, hay may mắn được trở về nhà… xin đừng chỉ mang tiền về, đừng chỉ bắt cha mẹ “ngồi chơi xơi nước”.

Hãy nhìn vào đôi bàn tay nhăn nheo, lốm đốm đồi mồi ấy. Đôi bàn tay đã từng mạnh mẽ nhường nào để nâng cả bầu trời tuổi thơ của bạn. Đừng bắt đôi bàn tay ấy phải “nghỉ hưu” trong sự thừa thãi.

Hiếu thảo thời 4.0 là sự tinh tế của lòng trắc ẩn.

  • Hãy nhờ mẹ kho một nồi thịt, dù bạn biết thừa ngoài hàng bán ngon hơn.
  • Hãy nhờ cha sửa lại cái cành mai, dù bạn có thể thuê người làm đẹp hơn.
  • Hãy giả vờ “khờ khạo” một chút, để hỏi cha mẹ cách muối dưa, cách chọn gà.

Để cha mẹ thấy: “À, tụi nó lớn thế này rồi mà vẫn cần mình chỉ bảo. Mình vẫn còn giá trị lắm!”

Đừng giam lỏng cha mẹ trong chiếc lồng kính của sự tiện nghi vô hồn. Hãy để cha mẹ được vất vả một chút trong niềm vui sum vầy. Bởi vì hạnh phúc của người già, đôi khi chỉ đơn giản là thấy mình vẫn còn là Cây Cao Bóng Cả che chở cho đàn con, chứ không phải là một nhánh củi khô nằm lay lắt bên lề cuộc đời.

Tết này, hãy để cha mẹ được “Làm Cha Mẹ” thêm một lần nữa, bạn nhé!

Nếu bạn thấy bóng dáng cha mẹ mình trong câu chuyện của chú Hùng, hãy share bài viết này như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng đến chính mình và anh chị em.

#TamLyHoc #GiaDinh #TetVeNha #HatGiongTamHon #ChaMeVaConCai #ChuyenNgayTet #BaiHocCuocSong

Chìa Khóa TMC

Đọc thêm các bài viết cùng chủ đề

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *