Đêm Giao Thừa Cuối Cùng Của Mẹ Teresa: Bài Học Về Tình Yêu Khiến Cả Thế Giới Rơi Lệ
GIAO THỪA KHÔNG PHÁO HOA VÀ NGỌN NẾN CUỐI CÙNG
(Kolkata, đêm 31/12/1996)
Đêm ấy, bầu trời Kolkata không được thắp sáng bởi những chùm pháo hoa rực rỡ. Không gian đặc quánh mùi bụi đường, mùi khói than và hơi thở nặng nhọc của một thành phố nghèo khó đang oằn mình trong đêm lạnh.
Trong căn phòng nhỏ của tu viện, thời gian dường như trôi chậm lại. Trên chiếc giường đơn sơ, Mẹ Teresa nằm đó, thân xác gầy guộc và mỏng manh tựa như một chiếc lá khô cuối thu, chỉ chực chờ một cơn gió nhẹ cuốn về cõi vĩnh hằng. Đôi bàn tay Mẹ run rẩy, hơi thở ngắn và yếu ớt. Xung quanh Mẹ, các nữ tu trẻ đứng lặng im, ánh mắt trĩu nặng âu lo, cố nén những tiếng nấc nghẹn ngào.
“Mẹ ơi, mẹ cần nghỉ ngơi…” “Mẹ đã quá mệt rồi…”
Những lời khuyên ngăn vang lên đầy xót xa. Nhưng rồi, Mẹ từ từ mở mắt. Trong đôi mắt trũng sâu ấy không còn ánh sáng của sinh lực, nhưng lại rực lên một ngọn lửa khác – ngọn lửa của một trái tim chưa bao giờ biết ngừng yêu thương.
Bằng giọng nói khe khẽ nhưng kiên định đến lạ lùng, Mẹ thì thầm: “Đưa mẹ đến… Ngôi Nhà cho Người Sắp Qua Đời.”
Cả căn phòng sững sờ. Đêm nay là đêm Giao thừa. Đó là khoảnh khắc thiêng liêng để người ta quây quần, để cầu nguyện cho sự bình an của chính mình, để hy vọng vào một năm mới tươi sáng hơn. Ai lại chọn đến nơi của cái chết vào giờ phút này?
Nhưng Mẹ không nghĩ cho mình. Mẹ hiểu rằng, trong khi thế giới ngoài kia đang nâng ly chúc tụng, thì ở một góc khuất nào đó, có những con người đang đối diện với nỗi sợ hãi tột cùng: Nỗi sợ phải ra đi trong cô độc.
Chiếc xe cũ kỹ chở Mẹ lăn bánh trong đêm tối. Nó đi ngược chiều với dòng người đang hân hoan đón lễ hội. Mẹ Teresa đang đi về phía những người bị lãng quên.
Tại “Ngôi nhà của người hấp hối”, không gian tĩnh lặng như tờ, chỉ có tiếng thở dốc và mùi của sự chia ly. Mẹ bước vào, ngồi xuống bên cạnh một người đàn ông đang thoi thóp. Ông mở đôi mắt mờ đục, nhìn thấy khuôn mặt nhăn nheo nhưng hiền từ tựa như một bà tiên trong cổ tích.
Mẹ nắm lấy bàn tay ông. Bàn tay Mẹ ấm áp bao bọc lấy bàn tay lạnh lẽo, gầy guộc của người sắp đi xa. “Con không cô đơn đâu,” Mẹ thì thầm, như đang ru một đứa trẻ vào giấc ngủ. “Con được yêu thương. Chúa yêu con, và mẹ yêu con.”
Từng cái nắm tay, từng ánh mắt, từng lời kinh khe khẽ của Mẹ như những sợi chỉ vàng vá lại những tâm hồn đã vỡ vụn vì đau khổ và nghèo đói. Mẹ muốn giây phút cuối cùng của họ trên thế gian này không phải là sự lạnh lẽo của vỉa hè, mà là hơi ấm của tình người.
Đồng hồ điểm đúng 0 giờ. Khoảnh khắc giao thừa đến. Không có tiếng đếm ngược ồn ào. Chỉ có một hơi thở vừa nhẹ nhàng tắt lịm trên tay Mẹ. Người đàn ông ấy đã ra đi, nhưng trên môi ông dường như vương lại một nét bình yên. Ông đã mang theo hơi ấm của Mẹ về cõi vĩnh hằng.
Một nữ tu trẻ không kìm được nước mắt, khẽ nấc lên: “Mẹ ơi… năm mới rồi.”
Mẹ Teresa quay lại, nụ cười yếu ớt nhưng rạng rỡ như ánh bình minh: “Vậy thì, chúng ta hãy bắt đầu năm mới bằng tình yêu.”
Chín tháng sau đêm giao thừa ấy, Mẹ Teresa cũng rời bỏ thế gian. Nhưng đêm ấy, Mẹ đã để lại một định nghĩa về Năm Mới đẹp đẽ nhất mà nhân loại từng được biết.
GÓC SUY NGẪM
Cuộc sống hối hả đôi khi cuốn chúng ta đi quá nhanh. Mỗi dịp cuối năm, ta thường bận rộn tổng kết những gì mình đạt được: Bao nhiêu tiền, chức vụ gì, mua sắm được những gì. Ta cầu nguyện cho một năm mới nhận được nhiều hơn nữa.
Nhưng câu chuyện về đêm giao thừa cuối cùng của Mẹ Teresa lại gieo vào lòng ta một hạt giống suy tư khác: Giá trị thực sự của cuộc đời không nằm ở chiều dài thời gian ta sống, mà nằm ở độ sâu của tình yêu ta trao đi.
Mẹ dạy chúng ta rằng, đừng đợi đến khi giàu có, khỏe mạnh hay rảnh rỗi mới bắt đầu yêu thương. Ngay cả khi “ngọn nến” của đời mình sắp tắt, ta vẫn có thể dùng chút ánh sáng cuối cùng ấy để sưởi ấm cho một người khác.
Năm mới này, bạn thân mến: Đừng chỉ đếm xem mình đã già thêm bao nhiêu tuổi. Hãy thử đếm xem mình đã làm ấm lòng được bao nhiêu người.
Đừng chỉ tìm cách thêm năm tháng vào cuộc đời. Hãy tìm cách thêm cuộc đời vào những năm tháng.
Bởi vì sau tất cả, khi mọi pháo hoa đã tàn, thứ ánh sáng duy nhất còn lại và soi rọi mãi mãi, chính là Tình Yêu.
Một hành động nhỏ cho bạn hôm nay: Hãy nhắn tin hoặc gọi điện cho một người mà bạn biết đang cảm thấy cô đơn hoặc đang gặp khó khăn, chỉ để nói rằng: “Bạn không một mình, tôi vẫn ở đây.” Đó chính là cách bạn bắt đầu năm mới rực rỡ nhất.
#MeTeresa #HatGiongTamHon #BaiHocCuocSong #QuaTangCuocSong #TinhYeuThuong #DemGiaoThua #NamMoi #ChuaLanh #Inspiration #MotherTeresa
Chìa Khóa TMC (tổng hợp)
“Nếu câu chuyện này chạm đến trái tim bạn, hãy chia sẻ để lan tỏa hơi ấm này nhé!”
“Tag một người mà bạn muốn gửi lời cảm ơn vì đã xuất hiện trong năm vừa qua của bạn.”
“Bạn dự định sẽ làm điều gì ý nghĩa nhất trong năm mới này? Hãy chia sẻ bên dưới nhé.”
Nguồn:
– A Gift for God – Malcolm Muggeridge
– Tư liệu Dòng Thừa Sai Bác Ái (Missionaries of Charity)
