ĐỨC CHA JEAN CASSAIGNE: BÀI CA CỦA HẠT LÚA MIẾN

ĐỨC CHA JEAN CASSAIGNE: BÀI CA CỦA HẠT LÚA MIẾN

QUYỀN LỰC CỦA SỰ TỪ BỎ: KHI HẠT LÚA MIẾN CHỊU MỤC NÁT ĐỂ HÓA THÀNH TÌNH YÊU


CÂU CHUYỆN “BÀI CA CỦA HẠT LÚA MIẾN”

Có những đỉnh cao người ta chinh phục bằng cách leo lên, nhưng cũng có những đỉnh cao vĩ đại mà người ta chỉ chạm tới được khi chấp nhận bước xuống. Câu chuyện về Đức Cha Jean Cassaigne là một minh chứng hùng hồn cho chân lý ấy.

Năm 1954, giữa Sài Gòn hoa lệ, trong một Thánh lễ long trọng, vị Giám mục trẻ tuổi Jean Cassaigne phát hiện ra một sự thật nghiệt ngã: Ngài đã mắc bệnh phong (hủi). Căn bệnh nan y thời bấy giờ, thứ mà ngài đã dành cả tuổi trẻ để chữa trị cho người khác, nay đã chọn ngài.

Thay vì tuyệt vọng hay oán trách số phận, ngài đã mỉm cười trong nước mắt và thì thầm một lời nguyện hiến dâng. Ngài hiểu rằng, để thấu hiểu trọn vẹn nỗi đau của những con người bất hạnh nhất xã hội, ngài không thể đứng từ trên tòa cao nhìn xuống mà ban ơn. Ngài phải trở thành một người trong số họ.

Ngày 5 tháng 3 năm 1955, một sự kiện chấn động đã xảy ra: Đức Cha từ chức. Ngài rũ bỏ tấm áo quyền lực, rời bỏ ngai tòa Giám mục Sài Gòn danh giá để xin được về trại phong Di Linh – nơi rừng thiêng nước độc. Ngài trở về không phải như một quan chức đi thị sát, mà như một người cha già về để “chết cùng con cái”.

Những năm tháng cuối đời, khi căn bệnh tàn phá cơ thể, da thịt lở loét và các dây thần kinh đau nhức thấu xương, ngài vẫn từ chối thuốc giảm đau liều cao. Ngài muốn giữ sự tỉnh táo để dâng những cơn đau ấy làm lễ vật của tình yêu. Ngài nói: “Đau khổ là một trường học lớn của Tình Yêu. Tôi đang học yêu.”

Ngày ngài nằm xuống, ngài chọn nằm lại ngay bên tháp chuông nhà nguyện trại phong, giữa những nấm mồ của các bệnh nhân vô danh, đúng như tâm niệm cả đời của ngài: “Tôi là người Pháp, nhưng trái tim tôi là của người Việt Nam.”

(Nguồn chuyện: Dựa trên tiểu sử Đức Cha Jean Cassaigne – Giám mục tông tòa Sài Gòn)


NGẪM LẼ SỐNG

Từ “Thương hại” đến “Thấu cảm” Chúng ta thường dễ dàng bố thí cho ai đó một đồng xu, một lời khuyên hay một cái nhìn thương cảm từ vị trí của người may mắn hơn. Nhưng đó chưa phải là tình yêu trọn vẹn. Thượng Đế đôi khi gửi đến cho chúng ta những nghịch cảnh, không phải để trừng phạt, mà để phá vỡ lớp vỏ bọc kiêu hãnh, giúp ta chạm vào nỗi đau của người khác bằng chính vết thương của mình. Chỉ khi “đồng hình đồng dạng” với nỗi đau của người bên cạnh, ta mới thực sự hiểu và yêu họ.

Hạt lúa miến phải chịu mục nát Quy luật của sự sống là thế: Hạt lúa nếu cứ giữ nguyên lớp vỏ bọc an toàn, nó mãi chỉ là một hạt lúa trơ trọi. Nhưng nếu nó chịu gieo xuống đất, chịu nứt vỏ, chịu mục nát, nó sẽ sinh ra ngàn hạt khác. Sự hy sinh của Đức Cha Jean không phải là sự mất mát, mà là một cuộc gieo trồng vĩ đại. Đôi khi trong đời, để nhận được bình an và hạnh phúc thực sự, ta phải học cách “buông bỏ” những danh vọng, tiện nghi hào nhoáng bên ngoài.

Đau khổ là trường học của Tình yêu Đừng vội oán trách khi nghịch cảnh ghé thăm. Có những bài học về sự bao dung, kiên nhẫn và khiêm nhường mà chúng ta chỉ có thể học được trong “ngôi trường đau khổ”. Thay vì hỏi “Tại sao lại là tôi?”, hãy thử hỏi: “Thượng Đế muốn tôi học được bài học yêu thương nào qua nỗi đau này?”. Khi tâm thái thay đổi, nỗi đau không biến mất, nhưng nó sẽ nở hoa.


👉 Bạn nghĩ sao về quan niệm ‘Hạnh phúc là dám hy sinh‘? Hãy để lại chia sẻ của bạn bên dưới nhé.

👉 Đừng quên Like và Share câu chuyện xúc động này để lan tỏa hạt giống yêu thương.

👉 Đăng ký kênh/Follow page để cùng mình chiêm nghiệm những bài học cuộc sống sâu sắc hơn mỗi ngày tại Chiakhoa.net.


Chìa Khóa Paul TMC

#JeanCassaigne #Chualanh #Baihoccuocsong #Chiakhoanet #Tinhyeu #Ynghiacuocsong #Catholic #Inspiration

Chìa Khóa TMC

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *