Cội rễ của sự trưởng thành: Đừng Cầu Cho Đường Đi Bằng Phẳng, Hãy Cầu Cho Gốc Rễ Đủ Sâu
Có một ký ức tuổi thơ vẫn ngát xanh trong tâm trí tôi như mới ngày hôm qua. Ngày ấy, nơi xóm nhỏ tôi sống, có vị bác sĩ già tên là Gibbs. Ông không chỉ cứu chữa cho những thân thể đớn đau, mà ngoài giờ làm việc, ông dành trọn tâm huyết cho một ước mơ lặng lẽ: biến 10 mẫu đất cằn cỗi quanh nhà thành một khu rừng tràn đầy sức sống.
Thế nhưng, cách ông trồng cây lại khiến ai nấy đều ngơ ngác.
Bác sĩ Gibbs có những lý thuyết nuôi dưỡng cây trồng thật kỳ lạ, đi ngược lại tất cả những gì người ta coi là hiển nhiên. Ông chưa bao giờ tưới nước cho những chồi non mới nhú. Ông giải thích rằng: “Tưới nước quá nhiều sẽ khiến cây sinh ra hư hỏng. Những thế hệ cây kế tiếp sẽ ngày một yếu ớt vì quen được nuông chiều. Phải để chúng tập đối mặt với sự khắc nghiệt ngay từ đầu. Cây nào không chịu nổi, đành phải chấp nhận nhổ bỏ”.
Ông dạy tôi cách để cây tự tìm lấy sự sống: khi đất bề mặt khô hạn, cây sẽ buộc phải cắm rễ thật sâu, vươn dài ra thăm thẳm trong lòng đất để hút lấy những nguồn nước ngầm giấu kín. Chưa dừng lại ở đó, mỗi khi trồng một cây sồi, thay vì tưới tắm bón phân, mỗi tháng ông lại cuộn tròn tờ báo cũ, gõ nhẹ vào thân cây: Bốp! Bốp! Bốp! Tôi tò mò hỏi, ông chỉ cười hiền lành: “Làm vậy là để nhắc nó phải luôn chú ý và sẵn sàng đấy!”.
Bác sĩ Gibbs qua đời hai mươi năm sau đó. Khi tôi trưởng thành, trở về thăm lại chốn cũ, đứng trước mảnh đất 10 mẫu năm xưa, tôi bàng hoàng xúc động. Những mầm cây gầy guộc ngày nào nay đã trở thành một đại ngàn xanh thẫm, vươn cao ngạo nghễ. Những thân sồi cuồn cuộn sức sống, ưỡn ngực đón ánh ban mai, vững chãi như những chàng thanh niên cường tráng sẵn sàng đối đầu với bất kỳ giông bão nào của đất trời.
Trong khi đó, ở khu vườn nhỏ của mình, tôi từng tự tay trồng hai cây xanh. Mùa hè tôi miệt mài gánh nước tưới, mùa đông tôi che chắn, bơm thuốc, xót xa lo lắng cho chúng từng chút một. Hai năm sau, chúng cao lớn thật đấy, nhưng thân hình lại mềm yếu, phụ thuộc hoàn toàn vào tay người chăm bẵm. Chỉ một ngọn gió lạnh lướt qua, chúng đã rung rẩy, cành lá đánh vào nhau lập cập – tội nghiệp và mỏng giòn như những sinh thể thiếu nghị lực.
Nghịch cảnh và thiếu thốn, hóa ra lại là ân sủng nuôi dưỡng sự vững vàng tốt hơn nhiều so với sự đầy đủ chiều chuộng.
Hằng đêm, khi lẳng lặng bước vào phòng nhìn hai đứa con trai nhỏ đang chìm vào giấc ngủ ngây thơ, ngắm nhìn lồng ngực phập phồng ấm áp của con, tôi từng thói quen cầu nguyện cho con có một cuộc đời thật bình an, dễ chịu.
Nhưng đứng trước đại ngàn của bác sĩ Gibbs, tôi chợt nhận ra mình cần phải thay đổi lời nguyện cầu ấy.
Tôi không còn xin Thượng Đế dọn sạch mọi đá nhọn trên đường con đi, mà xin Ngài ban cho con đôi chân đủ cứng cáp để bước qua. Tôi không xin cho con một cuộc đời không giông bão – vì cuộc đời chưa bao giờ bằng phẳng – mà tôi nguyện cầu cho “gốc rễ” tâm hồn con được bén thật sâu vào lòng đời, để con tự mình hút lấy nguồn sức sống vĩnh hằng, tự đứng vững trước mọi cuồng phong.
NGẪM LẼ SỐNG – CHÌA KHÓA CHỮA LÀNH
Chúng ta thường nhầm tưởng rằng tình yêu thương nghĩa là tạo ra một môi trường vô trùng, che chắn cho những người ta yêu thương khỏi mọi nỗi đau và khó khăn của cuộc đời. Nhưng sự bao bọc quá mức chỉ tạo ra những “thân cây dựa dẫm”, run rẩy trước một làn gió nhẹ.
Thượng Đế không tạo ra gian khổ để quật ngã con người, mà Ngài dùng thử thách như chiếc báo cuộn gõ nhẹ vào tâm hồn ta, nhắc nhở ta tỉnh thức và phát huy những tiềm năng nội tại chưa từng được khám phá.
- Cây muốn vươn cao thì rễ phải cắm sâu: Khi nguồn nước trên bề mặt cạn kiệt, đó chính là lúc cây bắt buộc phải đẩy rễ mình xuống tầng đất sâu nhất. Cũng vậy, khi cuộc sống tước đi của bạn những điểm tựa dễ dàng, đó không phải là bế tắc, mà là cơ hội để bạn phát hiện ra sức mạnh phi thường đang ẩn giấu bên trong chính mình.
- Thay đổi lời cầu nguyện: Cầu xin sự an lành dễ chịu hiếm khi mang lại cho chúng ta sự trưởng thành thực sự. Điều chúng ta cần không phải là sự nhẹ nhàng của hoàn cảnh, mà là một tinh thần cường tráng, một ý chí kiên định và một niềm tin sắt đá.
Hãy để những đứa trẻ của bạn được chạm tay vào nắng gió, hãy để chính bản thân bạn trải qua những đợt hạn hán của đời người. Bởi vì chính từ những khoảng trầm khắc nghiệt ấy, bạn mới biết mình kiên cường đến nhường nào. Đừng sợ giông bão, bởi giông bão chỉ làm cho những thân cây có rễ sâu thêm phần sừng sững!
Chìa Khóa TMC
(Theo câu chuyện của Philip Gulley – Trích “Front Porch Tales” | Ghi nhận nguồn: chiakhoa.net)
Nếu bài viết này chạm đến trái tim bạn, hãy nhấn LIKE, SHARE để lan tỏa thông điệp nghĩa lý này đến những người thân yêu, và ĐĂNG KÝ/THEO DÕI kênh để cùng đón nhận những Chìa Khóa Chữa Lành mỗi ngày trên chiakhoa.net nhé!
