Ngày 15/9 – Đức Mẹ Sầu Bi: Có Một Người Mẹ Vẫn Ở Lại Khi Ta Đau Khổ

Ngày 15/9 – Đức Mẹ Sầu Bi: Có Một Người Mẹ Vẫn Ở Lại Khi Ta Đau Khổ

🌹 KÍNH NHỚ BẢY SỰ THƯƠNG KHÓ CỦA ĐỨC TRINH NỮ MARIA

MẸ ĐÃ ĐỨNG DƯỚI THÁNH GIÁ — VÀ MẸ HIỂU NỖI ĐAU CỦA NHỮNG NGƯỜI TRẺ HƠN AI HẾT

Có những nỗi đau không thể kể thành lời.

Một người trẻ có thể vẫn đi học, vẫn đi làm, vẫn đăng ảnh lên mạng xã hội, vẫn cười nói với bạn bè… nhưng bên trong lại đang mang một vết thương không ai nhìn thấy.

Có người đau vì cha mẹ ly hôn. Có người vừa chia tay một mối tình mà họ từng nghĩ sẽ đi đến cuối đời. Có người thất nghiệp, thất bại, mắc nợ, mất phương hướng. Có người sống giữa rất nhiều bạn bè nhưng mỗi đêm lại cảm thấy cô độc. Có người đã cầu nguyện rất lâu nhưng Chúa dường như vẫn im lặng.

Và có những người trẻ đang âm thầm tự hỏi:

“Nếu Chúa yêu con, tại sao đời con lại đau đến thế?”

Ngày 15 tháng 9, Giáo Hội đặt ngay sau lễ Suy Tôn Thánh Giá ngày 14 tháng 9 lễ Đức Mẹ Sầu Bi – Kính nhớ Bảy Sự Thương Khó của Đức Trinh Nữ Maria.

Đây không phải là một ngày để Giáo Hội dạy chúng ta yêu thích đau khổ. Cũng không phải để chúng ta chìm vào một thứ đạo đức buồn bã.

Mẹ Maria đứng dưới chân Thánh Giá để nói với chúng ta một điều sâu xa hơn:

Đau khổ không có quyền định nghĩa con người bạn.
Điều quyết định bạn trở thành ai chính là cách bạn đi qua đau khổ với Thiên Chúa.


1. MẸ MARIA – MỘT NGƯỜI MẸ KHÔNG ĐỨNG NGOÀI NỖI ĐAU

Chúng ta thường nhìn Đức Maria trong những hình ảnh rất đẹp: Mẹ bồng Chúa Hài Đồng. Mẹ mặc áo trắng. Mẹ được các thiên thần vây quanh. Mẹ hiện ra trong ánh sáng.

Nhưng Tin Mừng còn cho chúng ta một hình ảnh khác. Một hình ảnh rất đau. Một người mẹ đứng dưới chân thập giá.

Con mình bị treo trên đó. Không phải một người xa lạ. Không phải một người mà Mẹ chỉ nghe kể. Đó là chính người Con mà Mẹ đã cưu mang. Chính đôi tay ấy ngày xưa Mẹ từng bế trong máng cỏ. Chính đôi chân ấy Mẹ từng nhìn thấy chạy chơi nơi Nazareth. Chính khuôn mặt ấy Mẹ từng lau khi Người còn là một đứa trẻ.

Và bây giờ… Mẹ nhìn Người bị đánh đập, bị làm nhục, bị đóng đinh và chết trên thập giá.

Thánh Gioan ghi lại một câu rất ngắn:

“Đứng gần thập giá Đức Giêsu, có thân mẫu Người…”
(Ga 19,25)

Chỉ vài chữ. Nhưng phía sau vài chữ ấy là một đại dương nước mắt.

Đức Maria không thể tháo đinh khỏi tay Con. Mẹ không thể ngăn quân lính. Mẹ không thể thay đổi bản án. Mẹ không thể làm phép lạ để Chúa Giêsu bước xuống khỏi thập giá. Mẹ chỉ có thể đứng đó.

Và đôi khi trong cuộc đời chúng ta cũng vậy. Có những lúc ta không thể giải quyết vấn đề của người mình yêu. Không thể chữa bệnh cho cha mẹ. Không thể cứu một người bạn khỏi khủng hoảng. Không thể kéo người mình yêu trở lại. Không thể sửa chữa quá khứ. Không thể làm cho một người đã chết sống lại. Không thể hiểu tại sao Chúa lại để chuyện ấy xảy ra. Nhưng ta vẫn có thể ở đó. Giống như Đức Maria.


2. BẢY SỰ THƯƠNG KHÓ – BẢY CÁNH CỬA ĐI VÀO NỖI ĐAU CỦA CON NGƯỜI

Truyền thống Kitô giáo suy niệm Bảy Sự Thương Khó của Đức Maria: lời tiên báo của ông Simêon, cuộc trốn sang Ai Cập, việc lạc mất Chúa Giêsu trong Đền Thờ, cuộc gặp Chúa Giêsu trên đường lên Núi Sọ, cái chết của Chúa Giêsu trên thập giá, việc hạ xác Chúa xuống khỏi thập giá và việc mai táng Người. Đức Thánh Cha Phanxicô cũng đã trình bày bảy nỗi đau này theo chính hành trình của Mẹ đồng hành với Con. (Vatican)

Điều đặc biệt là: Bảy nỗi đau ấy không phải bảy câu chuyện xa lạ.

Nó rất gần với cuộc sống của chúng ta.

Sự thương khó thứ nhất:

Một lời tiên báo làm Mẹ đau trước cả khi biến cố xảy ra

Khi dâng Chúa Giêsu trong Đền Thờ, ông Simêon nói với Đức Maria:

“Một lưỡi gươm sẽ đâm thâu tâm hồn bà.”
(x. Lc 2,35)

Hãy thử tưởng tượng: Con bạn vừa mới chào đời. Bạn đang hạnh phúc. Bạn đang ôm nó trong tay.

Và có người nói: “Đứa trẻ này sẽ gặp đau khổ. Còn chị, một ngày kia, trái tim chị cũng sẽ bị đâm thâu.”

Đó chính là một trong những điều đáng sợ nhất của tình yêu: Khi yêu một người, bạn cũng trao cho người ấy khả năng làm trái tim mình đau.

Cha mẹ hiểu điều này. Một người mẹ nhìn con đi học xa. Một người cha nhìn con trưởng thành và biết rằng mình không thể bảo vệ con khỏi tất cả những điều xấu trên đời. Một người yêu biết rằng tình yêu không bao giờ đi kèm với bảo hiểm rằng người kia sẽ không bao giờ rời bỏ mình.

Đức Maria đã biết từ rất sớm: Làm Mẹ Đấng Cứu Thế không có nghĩa là Mẹ sẽ được miễn khỏi đau khổ.

Và đây là bài học đầu tiên dành cho người trẻ:

Đừng nghĩ rằng có Chúa nghĩa là cuộc đời sẽ không còn đau.
Có Chúa nghĩa là trong đau khổ, bạn không còn phải đi một mình.


3. SỰ THƯƠNG KHÓ THỨ HAI:

KHI MỘT GIA ĐÌNH PHẢI BỎ NHÀ ĐI TRONG ĐÊM

Vua Hêrôđê tìm giết Hài Nhi Giêsu. Thánh Giuse phải đưa Maria và Hài Nhi trốn sang Ai Cập. Một gia đình trẻ. Một đứa trẻ sơ sinh. Một đêm vội vã. Một cuộc hành trình không biết ngày nào trở về.

Nếu đặt câu chuyện ấy vào thế giới hôm nay, chúng ta có thể hình dung: Một gia đình trẻ phải ôm con chạy khỏi quê hương vì chiến tranh. Không có kế hoạch. Không có sự chắc chắn. Không biết ngày mai ngủ ở đâu. Không biết tương lai sẽ thế nào.

Đức Maria hiểu cảm giác ấy. Bởi vậy, khi một người trẻ nói: “Con không biết tương lai của mình sẽ ra sao…”

Mẹ hiểu. Khi một gia đình phải rời quê lên thành phố kiếm sống…

Mẹ hiểu. Khi một người phải rời Việt Nam đi một đất nước xa lạ…

Mẹ hiểu. Khi bạn phải bắt đầu lại từ con số gần như bằng không…

Mẹ hiểu. Bởi vì Mẹ cũng từng lên đường trong đêm.


4. SỰ THƯƠNG KHÓ THỨ BA:

KHI BẠN KHÔNG TÌM THẤY NGƯỜI MÌNH YÊU

Chúa Giêsu ở lại Đền Thờ. Maria và Giuse tìm Người suốt ba ngày. Ba ngày! Đối với cha mẹ, đó có thể là ba ngày kinh hoàng nhất cuộc đời.

Tin Mừng nói rằng họ đã đau đớn tìm kiếm Người.

Đây là một nỗi đau rất đặc biệt. Không phải mất một người vì họ đã chết.

Mà là: Không biết người mình yêu đang ở đâu.

Ngày nay có những người trẻ cũng đang trải qua một dạng “lạc mất” như thế. Cha mẹ không còn hiểu con. Con cái không còn muốn nói chuyện với cha mẹ. Hai người từng yêu nhau nhưng giờ sống như hai người xa lạ. Một người bạn từng rất thân bỗng biến mất.

Và đáng sợ nhất: Có những lúc chúng ta cảm thấy chính mình cũng đã đánh mất bản thân.

Ta không còn biết: “Tôi thực sự muốn gì?” “Tôi sống vì điều gì?” “Chúa đang ở đâu?” “Cuộc đời này có ý nghĩa gì?”

Nhưng câu chuyện của Maria cho chúng ta một điều rất đẹp: Mất dấu không có nghĩa là mất Chúa.

Có khi Người đang ở một nơi ta chưa nghĩ tới.


5. SỰ THƯƠNG KHÓ THỨ TƯ:

MẸ GẶP CON TRÊN ĐƯỜNG THẬP GIÁ

Đây có lẽ là một trong những cảnh đau nhất.

Maria nhìn thấy Giêsu. Nhưng Người không còn giống người Con mà Mẹ từng biết. Người đang mang thập giá. Thân thể đầy thương tích. Đám đông la hét. Và Mẹ không thể làm gì ngoài gặp ánh mắt của Con mình.

Có những cuộc gặp trong đời cũng đau như vậy.

Bạn gặp lại người bạn từng yêu sau nhiều năm. Bạn nhìn thấy người ấy hạnh phúc bên một người khác. Bạn gặp cha mình sau một thời gian dài xa cách. Bạn nhìn thấy mẹ già đi. Bạn nhìn thấy người bạn từng rất khỏe nay nằm trên giường bệnh.

Bạn nhìn thấy chính mình trong gương và nhận ra: “Tôi không còn là tôi của ngày trước.”

Đức Maria dạy chúng ta một điều:

Có những lúc tình yêu không phải là giải quyết được nỗi đau của người khác.
Tình yêu đơn giản là không bỏ họ một mình trong nỗi đau ấy.


6. SỰ THƯƠNG KHÓ THỨ NĂM:

MẸ ĐỨNG DƯỚI THẬP GIÁ

Đây là trung tâm của tất cả. Maria đứng đó. Không bỏ chạy. Không phủ nhận. Không giả vờ rằng mọi chuyện ổn. Mẹ nhìn thẳng vào sự thật. Con Mẹ đang chết. Và chính ở đây chúng ta chạm đến một chiều sâu rất lớn của Kitô giáo.

Kitô giáo không nói: “Đừng đau.”

Kitô giáo nói: “Hãy mang nỗi đau ấy đến với Thập Giá.”

Thánh Giá không phải là lời giải thích đơn giản cho mọi đau khổ.

Nó không trả lời ngay: “Vì sao Chúa để chuyện này xảy ra?”

Nhưng Thánh Giá cho chúng ta thấy một điều khác: Thiên Chúa không đứng ngoài đau khổ của con người.

Trong Đức Kitô, Thiên Chúa đã bước vào lịch sử đau khổ của nhân loại.

Giáo lý Công Giáo đặt Mầu nhiệm Vượt Qua – Thập Giá và Phục Sinh – ở trung tâm của Tin Mừng. (Vatican)

Và Thánh Gioan Phaolô II từng suy tư rằng nơi Đức Maria, những đau khổ của Mẹ trở thành chứng từ đặc biệt của một đức tin không lay chuyển và sự hiệp thông sâu xa với sứ mạng của Con Mẹ. (Vatican)


7. MỘT CÂU CHUYỆN CÓ THẬT:

NGƯỜI ĐÀN ÔNG BƯỚC VÀO “THÁP CHẾT” THAY CHO MỘT NGƯỜI XA LẠ

Năm 1941. Auschwitz. Một trong những nơi kinh hoàng nhất của thế kỷ XX.

Một tù nhân trốn khỏi trại. Theo luật của trại, để trả đũa, mười tù nhân khác bị chọn để chết trong “hầm bỏ đói”.

Trong số những người được chỉ định có một người đàn ông tên Franciszek Gajowniczek, một người lính Ba Lan và là cha của gia đình.

Ông bật khóc vì nghĩ đến vợ con. Rồi một điều bất ngờ xảy ra.

Một linh mục Công giáo bước ra khỏi hàng.

Tên ông là Maximilian Kolbe. Ông đề nghị được chết thay cho người tù kia. Không phải vì Gajowniczek là bạn thân. Không phải vì ông có quan hệ huyết thống với người ấy. Chỉ vì một con người đang tuyệt vọng.

Đề nghị được chấp nhận. Kolbe cùng những người khác bị đưa vào hầm bỏ đói.

Ông chết ngày 14 tháng 8 năm 1941.

Thánh Giáo hoàng Gioan Phaolô II sau này đã gọi chứng tá của Maximilian Kolbe tại Auschwitz là một chiến thắng của đức tin và tình yêu, một tình yêu sẵn sàng hiến mạng sống cho người khác. (Vatican)

Điều đáng suy nghĩ là: Kolbe không xóa được Auschwitz.

Ông không thể cứu tất cả tù nhân. Ông không thể chấm dứt chế độ Đức Quốc xã. Ông không thể thay đổi lịch sử bằng sức mạnh.

Nhưng ông có thể làm một điều: Trong một nơi mà con người bị biến thành những con số, ông trả lại cho một con người phẩm giá của một người con, một người chồng, một người cha.

Đó chính là sức mạnh của tình yêu. Và đây là điều rất gần với Đức Maria.

Mẹ đứng dưới Thánh Giá. Mẹ không thể kéo Con xuống. Nhưng Mẹ không để Con một mình.

Kolbe đi vào hầm chết với một người xa lạ.

Maria đứng dưới thập giá với Người Con của Mẹ.

Cả hai đều cho nhân loại thấy:

Có những lúc tình yêu không thể lấy đau khổ ra khỏi cuộc đời.
Nhưng tình yêu có thể khiến đau khổ không còn là nơi của sự cô độc.


8. SỰ THƯƠNG KHÓ THỨ SÁU:

MẸ ĐÓN NHẬN THÂN XÁC CON TRỞ LẠI

Đây là một nghịch lý đau đớn. Ngày xưa, Maria bồng Hài Nhi Giêsu trong vòng tay.

Giờ đây, Mẹ lại ôm Người… nhưng là thân xác đã chết. Cùng một vòng tay.

Nhưng hai thời điểm hoàn toàn khác nhau. Một lần là sự sống vừa bắt đầu. Một lần là cái chết vừa xảy ra.

Đây là hình ảnh của Pietà – Đức Maria ôm thân xác Chúa Giêsu sau khi Người được tháo khỏi thập giá.

Và Giáo Hội vẫn luôn nhìn thấy trong cảnh ấy không chỉ có đau thương, mà còn có niềm phó thác. Các suy niệm Đàng Thánh Giá của Đức Giáo hoàng Phanxicô cũng đặt cảnh Chúa Giêsu được hạ xuống và nằm trong vòng tay Đức Maria trong mối liên hệ với lời tiên báo của Simêon. (Vatican Press)

Có những người trẻ hôm nay cũng phải ôm vào lòng những điều mà họ không muốn.

Một cuộc hôn nhân tan vỡ. Một giấc mơ chết. Một tình yêu kết thúc. Một cơ hội đã mất. Một người thân qua đời. Một tương lai không còn giống điều mình từng tưởng tượng.

Và lúc ấy, có lẽ lời cầu nguyện đẹp nhất không phải: “Lạy Chúa, xin làm cho mọi chuyện trở lại như cũ.”

Mà có thể là:

“Lạy Chúa, con không hiểu.
Nhưng xin đừng để con đánh mất Ngài trong điều con không hiểu.”


9. SỰ THƯƠNG KHÓ THỨ BẢY:

MẸ ĐỨNG TRƯỚC MỘ ĐÁ

Cuối cùng, Chúa Giêsu được mai táng. Một tảng đá được lăn lại. Cánh cửa đóng. Mọi thứ dường như kết thúc.

Đây chính là nơi mà con người thường tuyệt vọng nhất: Khi không còn nhìn thấy lối ra.

Nhưng Kitô giáo có một bí mật mà người đời không thể hiểu nếu chỉ nhìn bằng đôi mắt của hiện tại:

Mộ đá không phải là chương cuối.

Thứ Sáu Tuần Thánh không phải là ngày cuối cùng. Thập Giá không phải là lời cuối cùng. Cái chết không phải là lời cuối cùng.

Phục Sinh mới là lời cuối cùng của Thiên Chúa.

Vì thế, người Kitô hữu có thể khóc… nhưng không tuyệt vọng.

Có thể đau… nhưng không đầu hàng.

Có thể không hiểu… nhưng vẫn tin.


10. ĐỨC MARIA KHÔNG DẠY CHÚNG TA TRỞ THÀNH NHỮNG NGƯỜI KHÔNG BIẾT ĐAU

Mẹ dạy chúng ta một điều sâu hơn:

Hãy trở thành những người biết yêu ngay cả khi đau.

Khoa học thần kinh hiện đại cho chúng ta biết rằng não bộ con người không chỉ phản ứng với sự kiện khách quan mà còn với cách chúng ta diễn giải sự kiện ấy.

Một biến cố đau đớn có thể trở thành: vết thương kéo dài, sự cay đắng, sự tuyệt vọng, nhưng cũng có thể trở thành: lòng cảm thông, sự trưởng thành, khả năng thấu hiểu người khác, một đời sống có ý nghĩa hơn.

Trong tâm lý học, người ta nói đến post-traumatic growth – sự trưởng thành sau sang chấn.

Điều đó không có nghĩa là đau khổ tự nó tốt. Không.

Đau khổ không tự động làm con người tốt hơn.

Có người đau rồi trở nên cay nghiệt. Có người đau rồi khép kín. Có người đau rồi mất niềm tin.

Nhưng nếu đau khổ được đón nhận, được chữa lành, được đặt trong một mối tương quan yêu thương và một ý nghĩa lớn hơn chính mình, nó có thể trở thành nơi con người trưởng thành.

Và đây chính là điều Đức Maria làm dưới chân Thánh Giá. Mẹ không chạy trốn khỏi thực tại. Mẹ đứng đó. Mẹ ở lại. Mẹ yêu. Mẹ tin.


11. CÁC BẠN TRẺ ƠI, CÓ THỂ BẠN ĐANG Ở DƯỚI MỘT “THẬP GIÁ” MÀ KHÔNG AI BIẾT

Có thể hôm nay bạn đang cười… nhưng đêm qua bạn đã khóc.

Có thể bạn nói: “Con ổn.” nhưng thật ra bạn không ổn.

Có thể bạn vẫn đi làm mỗi ngày… nhưng trong lòng không còn động lực.

Có thể bạn vẫn đi lễ… nhưng không còn cảm thấy Chúa gần mình.

Có thể bạn vẫn cầu nguyện… nhưng trong lòng chỉ còn một câu:

“Chúa ơi, tại sao?”

Nếu bạn đang ở đó… hãy nhìn lên Đức Maria.

Không phải một Đức Maria xa cách.

Mà là Đức Maria đứng dưới chân Thánh Giá.

Mẹ biết cảm giác nhìn người mình yêu đau mà mình bất lực. Mẹ biết cảm giác cầu nguyện mà chưa thấy câu trả lời. Mẹ biết cảm giác tương lai bỗng trở nên mù mịt. Mẹ biết cảm giác trái tim bị xé đôi. Và Mẹ nói với bạn:

“Con ơi, đừng bỏ cuộc ở nơi mà Thiên Chúa chưa nói lời cuối cùng.”


12. “ĐỨNG DƯỚI THÁNH GIÁ” LÀ GÌ?

Không phải lúc nào cũng có nghĩa là bạn phải hiểu. Không phải lúc nào cũng có nghĩa là bạn phải mạnh mẽ. Không phải lúc nào cũng có nghĩa là bạn phải mỉm cười.

Đôi khi: Đứng dưới Thánh Giá là khóc.

Là nói với Chúa:

“Con mệt.”

Là thừa nhận:

“Con không hiểu.”

Là thú nhận:

“Con đang sợ.”

Là cầu nguyện:

“Con không còn sức nữa.”

Nhưng sau tất cả… vẫn nói:

“Lạy Chúa, xin đừng để con buông tay Ngài.”

Đó là đức tin trưởng thành. Không phải đức tin của người chưa từng đau.

Mà là đức tin của người đã đau rất nhiều nhưng vẫn chọn yêu.


13. VÀ CÓ LẼ HÔM NAY, ĐỨC MARIA ĐANG HỎI BẠN MỘT CÂU

Không phải: “Con có đau không?” Mẹ biết bạn đau.

Không phải: “Con có khóc không?” Mẹ biết bạn đã khóc.

Mà có lẽ Mẹ hỏi:

“Trong nỗi đau ấy, con có còn tin rằng mình được yêu không?”

Đây là câu hỏi quan trọng. Bởi vì đau khổ có thể lấy đi rất nhiều thứ: tiền bạc, sức khỏe, mối quan hệ, cơ hội, ước mơ…

Nhưng đừng để đau khổ lấy đi điều cuối cùng: niềm tin rằng bạn vẫn là người được Thiên Chúa yêu.


🌹 LỜI NGUYỆN CÙNG ĐỨC MẸ SẦU BI

Lạy Mẹ Maria Sầu Bi, hôm nay con đến với Mẹ không phải với một trái tim mạnh mẽ.

Con đến với những vết thương. Có những điều con không thể kể với ai. Có những giọt nước mắt con đã giấu rất lâu. Có những câu hỏi con chưa tìm được câu trả lời. Có những người con muốn giữ lại nhưng họ đã ra đi. Có những điều con muốn sửa chữa nhưng đã quá muộn.

Có những lời cầu nguyện con đã lặp lại rất nhiều lần mà dường như bầu trời vẫn im lặng.

Mẹ ơi, xin Mẹ ở bên con.

Khi con mất phương hướng, xin Mẹ dẫn con đến với Chúa.

Khi con muốn bỏ cuộc, xin Mẹ nắm lấy tay con.

Khi con giận dữ, xin Mẹ giữ trái tim con khỏi trở nên cay đắng.

Khi con bị tổn thương, xin Mẹ dạy con biết tha thứ.

Khi con không còn hiểu được đường đi, xin Mẹ giúp con nhớ rằng Thiên Chúa vẫn đang đi cùng con.

Mẹ đã đứng dưới chân Thánh Giá. Xin dạy con cũng biết đứng đó.

Không phải để yêu đau khổ, nhưng để không đánh mất tình yêu trong đau khổ.

Xin cho con biết khóc mà không tuyệt vọng. Biết yếu đuối mà không xấu hổ. Biết chờ đợi mà không bỏ cuộc. Biết tin ngay cả khi chưa nhìn thấy.

Và khi một ngày nào đó con phải bước qua một “Thứ Sáu Tuần Thánh” của đời mình, xin Mẹ nhắc con nhớ: Sau Thánh Giá là Phục Sinh. Sau đêm tối là bình minh. Sau nước mắt là niềm vui.

Và sau tất cả… tình yêu của Thiên Chúa vẫn là lời cuối cùng.

Amen.


🌹 MỘT LỜI NHẮN CHO NGƯỜI TRẺ

Nếu hôm nay bạn đang đau… đừng vội kết luận rằng Chúa đã bỏ bạn.

Có thể bạn đang ở giữa một chương mà mình chưa đọc được trang cuối.

Đức Maria cũng đã từng đứng trước một ngôi mộ. Nhưng ngôi mộ ấy không thể giữ Chúa Giêsu mãi mãi.

Vì vậy, nếu hôm nay bạn đang đứng dưới một cây thập giá của riêng mình… hãy đứng thêm một chút.

Đừng bỏ cuộc. Đừng tự kết án mình. Đừng nghĩ rằng cuộc đời đã hết ý nghĩa.

Hãy khóc nếu cần. Hãy cầu nguyện nếu có thể. Hãy tìm một người đáng tin để chia sẻ.

Và trên hết: Hãy ở lại với Chúa.

Bởi vì có những lúc chúng ta không cần một lời giải thích. Chúng ta chỉ cần một Đấng ở lại.

Và dưới chân Thánh Giá, Đức Maria đã ở lại.


✨ Một câu có thể trở thành thông điệp chính của bài:

“Đức Maria không cất Thánh Giá khỏi cuộc đời chúng ta. Mẹ đứng bên cạnh để chúng ta không phải vác Thánh Giá một mình.”

Đây cũng là chiều kích rất đẹp trong cách Giáo Hội gọi Đức Maria là Mẹ của lòng trắc ẩn và nhìn thấy nơi Mẹ một người đồng hành với Con cho đến tận chân Thập Giá. (Vatican Press)


Chìa Khóa Paul TMC

🌿 Nếu bạn đang mang một nỗi đau mà chưa biết nói cùng ai, hãy ở lại với Chìa Khóa Tri Thức.

Mỗi bài viết, mỗi video là một hạt giống nhỏ của Đức TinChữa Lành – Lẽ SốngTình yêu và Tri thức cuộc sống.

❤️ Hãy theo dõi Chìa Khóa Tri Thức và chia sẻ những điều tốt lành đến một người đang cần chúng hôm nay.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *