Khi Cô Đơn Gõ Cửa, Hãy Mời Nó Một Tách Trà
NHỮNG KHOẢNG LẶNG CẦN THIẾT
Bạn thương mến,
Có phải đôi khi, giữa dòng đời tấp nập, giữa những tiếng cười nói lao xao của một buổi tiệc, hay ngay cả khi nằm cạnh người mình yêu thương, bạn vẫn thấy lòng mình dâng lên một cảm giác hoang hoải không tên? Một cảm giác như thể bạn đang trôi dạt giữa đại dương mênh mông trên một chiếc bè nhỏ, xung quanh là người, là xe, là ánh đèn đô thị rực rỡ, nhưng tuyệt nhiên không có một tần số nào đồng điệu với trái tim đang run rẩy của bạn.
Chúng ta, những con người hiện đại, dường như quá giỏi trong việc khoác lên mình chiếc áo của sự bận rộn và vui vẻ. Chúng ta sợ những buổi chiều Chủ nhật trống rỗng không có tiếng chuông điện thoại. Chúng ta sợ tiếng mưa đêm gõ vào nỗi nhớ. Chúng ta sợ sự im lặng đến mức phải lấp đầy nó bằng những âm thanh vô nghĩa, những cuộc gặp gỡ hời hợt.
Bởi vì chúng ta sợ phải đối diện với chính mình. Chúng ta sợ cái tên gọi là: CÔ ĐƠN.
Nhưng bạn ơi, xin đừng vội xua đuổi vị khách không mời ấy. Đừng nhìn cô đơn như một con quái vật đang chực chờ nuốt chửng niềm vui của bạn. Hãy thử một lần, chỉ một lần thôi, dừng lại cuộc trốn chạy. Hít một hơi thật sâu, và thay vì khóa chặt cửa lòng, hãy nhẹ nhàng mở hé nó ra.
Cô đơn, thực chất, là một vị khách quý mang tấm áo choàng màu xám đượm buồn. Vị khách ấy đến không phải để trừng phạt bạn vì bạn chưa đủ tốt, chưa đủ giỏi giang hay chưa đủ đáng yêu. Không hề…
Vị khách ấy đến để gõ nhẹ vào … cánh cửa tâm hồn đang ngủ quên của bạn, để thì thầm một thông điệp khẩn thiết từ Vũ trụ: “Hỡi người thương, đã đến lúc quay về…”
Đã bao lâu rồi bạn mải miết chạy theo những ánh hào quang bên ngoài mà bỏ quên khu vườn bên trong? Đã bao lâu rồi bạn cố làm hài lòng người khác mà quên mất việc tự hỏi đứa trẻ bên trong mình có đang ổn không? Khi cả thế giới dường như quay lưng, khi những kết nối bạn ngỡ là bền chặt bỗng trở nên lỏng lẻo, đó chính là tín hiệu rõ ràng nhất: Bạn cần kết nối lại với chính nguồn cội của mình…
Cô đơn không phải là vực thẳm để bạn rơi xuống. Cô đơn là một khoảng nghỉ thiêng liêng. Giống như hạt mầm cần bóng tối của lòng đất để nảy mầm, con sâu cần sự cô lập trong chiếc kén để hóa bướm. Bạn cũng cần những khoảng lặng cô đơn để gột rửa những bụi bặm của thế gian, để lắng nghe nhịp đập chân thực nhất của trái tim mình, và để chuẩn bị cho một sự tái sinh rực rỡ hơn.
Hãy mời cô đơn một tách trà nóng. Hãy ngồi xuống đối thoại với nó, thay vì chiến đấu với nó. Trong sự tĩnh lặng đó, bạn sẽ tìm thấy câu trả lời mà không một tiếng ồn nào ngoài kia có thể mang lại.
NGẪM LẼ SỐNG (Lời Hiệu Triệu Của Sự Tỉnh Thức)
Và giờ đây, khi đã hiểu được thông điệp của sự cô đơn, bạn định sẽ làm gì tiếp theo? Tiếp tục ngồi đó, bó gối trong căn phòng tối và đếm những nỗi buồn ư?
KHÔNG! HÃY ĐỨNG DẬY!
Cuộc đời này quá ngắn ngủi để bạn tự giam mình trong ngục tù của sự đợi chờ và thương hại chính mình. Nỗi đau đến để đánh thức bạn, không phải để nhấn chìm bạn.
HÃY SỐNG! Sống một cuộc đời rực rỡ và kiêu hãnh ngay cả khi không có ai ngắm nhìn, không có ai vỗ tay tán thưởng.
HÃY NGỪNG VIỆC ĐẶT GIÁ TRỊ CỦA MÌNH VÀO TAY NGƯỜI KHÁC. Bạn có biết vì sao bạn thấy cô đơn đến cùng cực khi bị ai đó thờ ơ không? Vì bạn đã trao cho họ cái quyền định đoạt niềm vui của bạn. Hãy thu lại cái quyền đó ngay lập tức. Bạn là một kiệt tác duy nhất của tạo hóa. Sự hiện diện của bạn trên thế gian này đã là một điều kỳ diệu. Đừng hạ thấp mình để cầu xin một chút quan tâm rơi vãi. Hãy đứng thẳng lưng, ngẩng cao đầu. Sự cô đơn hôm nay là cái giá xứng đáng phải trả cho sự trưởng thành và độc lập của ngày mai.
HÃY TỰ TRỒNG HOA TRONG TÂM HỒN MÌNH. Đừng đợi ai đó mang hoa hồng đến, hãy tự tay vun xới khu vườn của bạn. Hãy đọc những cuốn sách làm giàu trí tuệ, hãy học những điều mới mẻ làm phong phú tâm hồn, hãy chăm sóc cơ thể mình thật tốt. Khi khu vườn nội tâm của bạn nở hoa thơm ngát, ong bướm sẽ tự khắc tìm về. Mà dẫu ong bướm có không về, thì bạn vẫn là người đầu tiên và xứng đáng nhất được tận hưởng hương thơm ấy cơ mà?
HÃY BIẾN NỖI CÔ ĐƠN THÀNH CÂY CẦU, ĐỪNG BIẾN NÓ THÀNH BỨC TƯỜNG. Ngoài kia, có biết bao trái tim cũng đang run rẩy vì lạnh giá như bạn. Thay vì thu mình lại và chờ đợi ai đó đến sưởi ấm, hãy trở thành ngọn lửa. Hãy là người đầu tiên nói lời “Xin chào”, hãy là người đầu tiên mỉm cười chân thành, hãy là người đầu tiên chìa tay ra giúp đỡ.
Chính trong khoảnh khắc bạn quên đi nỗi đau của mình để xoa dịu nỗi đau của người khác, bạn sẽ thấy vết thương của mình được chữa lành kỳ diệu. Sự cho đi chính là liều thuốc hóa giải cô đơn mạnh mẽ nhất.
SỐNG ĐẸP LÀ MỘT MỆNH LỆNH CỦA TRÁI TIM. Đừng để những va vấp làm bạn trở nên cay nghiệt. Hãy để nỗi buồn làm bạn sâu sắc hơn. Hãy để sự cô đơn dạy bạn cách bao dung hơn với nhân gian.
Hãy sống sao cho những ngày tháng một mình không phải là những ngày tháng bị bỏ rơi, mà là những ngày tháng tự do, thanh thản và kiêu hãnh nhất của một tâm hồn đã thực sự trưởng thành.
Lau nước mắt đi bạn của tôi! Mở cửa sổ ra đón ánh nắng mặt trời. Và bước ra ngoài kia với một trái tim nóng hổi, sẵn sàng yêu thương và được yêu thương thêm một lần nữa. Cuộc đời vẫn đang chờ bạn!
==> Đừng chỉ đọc và để đó. Hãy thực hành ngay hôm nay. Hãy làm một điều gì đó tử tế cho chính mình. Và nếu bài viết này đã tiếp thêm cho bạn một chút sức mạnh, hãy Chia sẻ nó. Vì ngoài kia, có rất nhiều người đang cần ngọn lửa từ bạn để bước qua mùa đông của họ.
#Hatgiongtamhon #Chualanh #Healing #Codon #Tamtrang #Podcasthay #Quotesvn #Baihoccuocsong #Motivation #Selflove #chiakhoanet #chiakhoatrithuc
Chìa Khóa TMC
