Tại sao chúng ta luôn “đứng núi này trông núi nọ”? Bí mật về chiếc đồng hồ của Thượng Đế.
KHI TÌNH YÊU LÀM NGƯNG ĐỌNG THỜI GIAN
Trong vòng xoáy hối hả của cuộc đời, chúng ta thường rơi vào một cái bẫy tâm lý kỳ lạ: Kẻ bận rộn thì thèm tĩnh lặng, người rảnh rỗi lại sợ cô đơn; người trẻ muốn mau già để tự do, người già lại khao khát một vé đi tuổi thơ. Chúng ta cứ mãi đứng ở triền núi này để mơ màng về màu xanh của triền núi nọ, mà quên mất rằng cỏ dưới chân mình cũng đang xanh nếu ta biết tưới tắm bằng sự hài lòng.
Câu Chuyện Ngụ Ngôn: Cuộc Đối Thoại Giữa Ruồi, Lừa và Rùa
Tại một góc vườn yên tĩnh, có ba sinh vật đang cùng nhau than thở về định mệnh.
Đầu tiên là chú Ruồi nhỏ bé, cánh rung bần bật vì sợ hãi trước hoàng hôn đang cận kề. Nó khóc ròng:
“Ôi, Thượng Đế thật bất công! Ngài chỉ cho tôi vỏn vẹn 24 tiếng đồng hồ. Tôi phải học cách bay, tìm thức ăn, nếm trải niềm vui, chịu đựng nỗi đau và rồi phải già đi, nhắm mắt xuôi tay… tất cả chỉ trong một cái chớp mắt. Nếu tôi có nhiều thời gian hơn, có lẽ tôi đã làm được điều gì đó vĩ đại.”
Nghe vậy, anh Lừa đang gồng mình dưới những bao tải nặng trĩu, mồ hôi đầm đìa, ngước mắt nhìn lên đầy oán hận:
“Chú thật là sướng mà không biết đường hưởng! Tôi chỉ ước mình chỉ sống đúng 24 tiếng như chú. Thà nếm trải mọi thứ một chút rồi ra đi còn hơn là phải chịu đựng kiếp nô lệ dài đằng đẵng này. Với tôi, mỗi phút giây sống đều là một cực hình kéo dài đến vô tận.”
Lúc này, lão Rùa già chậm chạp bò tới, thở dài sườn sượt:
“Tôi không hiểu nổi hai bạn. Tôi đã sống 300 năm, nhưng tôi vẫn thấy chưa đủ giờ để kể hết những kinh nghiệm mình đã qua. Nhưng thú thật, khi chạm mốc 200 tuổi, tôi đã ước mình biến mất cho xong. Tôi thương hại chú Ruồi, nhưng tôi lại thầm ghen tị với sự ngắn ngủi của anh Lừa.”
Cả ba đem nỗi bất mãn ấy đến gặp Bác Nhện – vị hiền triết của khu vườn. Sau khi lắng nghe, Bác Nhện dõng dạc nói:
- Với Rùa: “Đừng than vãn nữa! Có ai trên thế gian này giàu có vốn liếng trải nghiệm và sự thông thái như lão không?”
- Với Ruồi: “Hãy ngừng trách phận! Chẳng phải cuộc đời chú là một chuỗi những trò vui náo nhiệt và sự tập trung cao độ nhất đó sao?”
- Với Lừa: Bác Nhện nghiêm giọng: “Còn anh, tôi không có lời khuyên nào cả. Anh là kẻ bất mãn kinh niên. Anh vừa muốn sống lâu như Rùa để trải nghiệm, lại vừa muốn chết sớm như Ruồi để trốn chạy trách nhiệm. Thượng Đế cũng chẳng thể nào chiều lòng một kẻ không biết mình muốn gì và không biết yêu lấy vị trí của mình.”
Ngẫm Lẽ Sống
Sự bất mãn không nằm ở số lượng thời gian chúng ta có, mà nằm ở sự thiếu hụt Tình Yêu trong tim. Khi ta không yêu lấy chính mình, không yêu công việc mình làm, không yêu những người xung quanh, thì 24 giờ hay 300 năm cũng đều trở thành gánh nặng.
- Tình yêu là phép màu hóa giải thời gian: Với kẻ đang sợ hãi, thời gian là bóng ma đuổi đuổi sau lưng. Với người đang than vãn, thời gian là xiềng xích kéo dài lê thê. Nhưng với một trái tim đang yêu chân thành, thời gian không còn tồn tại. Khi bạn yêu một ai đó, một giờ bên nhau chỉ như một phút. Khi bạn đam mê một công việc, một ngày trôi qua chỉ trong nháy mắt.
- Chấp nhận là khởi đầu của sự chữa lành: Hãy học cách yêu lấy phiên bản hiện tại của mình—dù bạn đang thành công hay thất bại, khỏe mạnh hay ốm đau. Khi ta yêu cuộc đời, cuộc đời sẽ tự khắc trở nên dễ thương.
Như lời của Henry Van Dyke đã đúc kết:
“Thời gian quá chậm đối với những kẻ chờ đợi,
Quá nhanh đối với những kẻ sợ hãi,
Quá dài đối với những kẻ phiền muộn,
Quá ngắn đối với những kẻ hân hoan.
Nhưng với những người đang yêu,
Thì thời gian là vĩnh cửu.”
❤️ Nếu câu chuyện này chạm đến trái tim bạn, hãy chia sẻ để lan tỏa thông điệp yêu thương nhé!
🌱 Bạn đang thấy mình giống nhân vật nào nhất trong câu chuyện trên? Hãy để lại bình luận bên dưới nhé.
👉 Đừng quên theo dõi fanpage và đăng ký kênh YouTube của chúng tôi để nhận thêm nhiều bài học ý nghĩa tại chiakhoa.net
Chìa Khóa TMC
(Nguồn: Dựa theo câu chuyện ngụ ngôn về Ruồi, Lừa và Rùa – Hạt Giống Tâm Hồn.)
#LeSong #HatGiongTamHon #ChuaLanh #YeuThuong #GiaTriThoiGian #ChiaKhoaNet #SongTichCuc #ThượngĐế
