Thư Tình Tuổi 90: “Mười Ơi, Tui Nhớ Bà Muốn Chết!” | Chìa Khóa Chữa Lành
BỨC THƯ TÌNH NAM BỘ: “BÀ NÓ ƠI, TUI NHỚ BÀ MUỐN CHẾT!”
Gởi bà nó của tui!
Tui ngồi đung đưa trên cái võng dù ngoài hàng ba, ngó ra con kênh trước nhà. Dạo này cái mắt tui nó ngộ lắm bà ơi. Nắng chói chang mà tui ngó ra cứ tưởng mưa dầm rì rào, còn hôm nào trời đổ mưa giông thì tui lại thấy chói chang như có ai rọi đèn pha vô mắt. Thằng chắt Út nó đi học về, thấy tui ngồi xớ rớ mới nắm tay bảo: “Ông cố ơi, mắt cố mờ rờ rồi, để con dắt cố đi chèn ơi!”. Tui cười hì hì trong bụng. Nó đâu có biết, mắt tui có mờ thiệt, nhưng chỉ cần bà bước qua khỏi cái cầu khỉ đầu xóm thôi là tui nhìn thấy rõ mồn một, hổng lẫn vô đâu được hết trần!
Tui dạo này còn khỏe dữ lắm. Mỗi ngày con Út nó đút cho ăn năm bận cháo loãng. Nhai hổng còn cái răng nào nhưng tui nuốt êm ru. Tui hổng dám gọi điện thoại cho bà, tại cái giọng tui bây giờ nó thều thào, phì phò như tiếng gió lùa qua rặng dừa nước sau nhà. Bà nghe chắc tưởng tivi bị nhiễu sóng.
Sáng nào tui cũng ráng đi thể dục. Lắc lư bước từ cái cọc mùng ra tới bậu cửa sổ, tính ra chừng năm tấc đất chứ nhiêu. Rứa mà đi mất đứt hai tiếng đồng hồ, mồ hôi mồ kê chảy ướt rượt cái áo bà ba vải thô, ráng thở hổn hển mà trong lòng thấy sảng khoái lạ kỳ!
Giờ con cháu đứa nào cũng có cái điện thoại vuốt vuốt. Tui đòi viết thư cho bà, tụi nó kêu để nó bấm dùm cho nhanh. Nhưng tui hổng chịu. Tui muốn tự tay tui mò mẫm. Bức thư này tui gõ từ hồi mùa mưa, nước nổi tràn bờ đê, tới nay nước rút khô cạn, chuẩn bị đón Tết tui mới gõ xong đó bà nó. Mỗi ngày tui căng mắt, run run ráng mổ được hai chữ. Hôm nào sung sức mổ được ba chữ là y như rằng chiều đó bác sĩ tới châm cho lọ nước biển!
Bà còn nhớ cách đây hơn năm mươi năm hổng? Cái hồi mùa nước nổi, tui chèo cái xuồng ba lá qua sông rước bà về làm vợ. Mưa tầm tã, cái nón lá của bà nghiêng nghiêng, giọt nước mưa đọng trên hàng mi cong vút. Xuồng chao đảo suýt lật, hai đứa ướt ngoi ướt nhẹp mà nhìn nhau cười ngặt nghẽo. Cái nụ cười bừng sáng cả một vùng sông nước đó, tới giờ nhắm mắt lại tui vẫn thấy rõ mùng một. Tụi trẻ bây giờ ghen tị với mình dữ lắm đó nhe!
Tuần rồi, nghe thằng Hai nói bà bớt bệnh, ăn được năm muỗng cháo bột, tui mừng muốn khóc. Ăn năm muỗng là giỏi lắm rồi bà nó ơi, chớ tui ăn bốn muỗng là cái bụng nó chật nịch, căng như cái trống chầu. Tự dưng hôm qua tui thèm khúc cá lóc kho tộ với đĩa rau luộc hồi xưa bà nấu quá chừng. Thằng cháu nó xé cho tui một miếng xíu xíu bằng cái vảy cá, tui bỏ vô miệng ngậm mà cái nướu nó đau tê tái, ngẫm lại mới thấy mình già thiệt rồi.
Tui dặn cái này bà phải nghe nhe: Trời mà có trở gió Nam hay gió Bấc là tuyệt đối hổng được bước ra sân! Hôm qua tui thấy trời mát, đòi bước ra chỗ cây mai chiếu thủy hóng gió. Ai dè ngọn gió lốc nhẹ một phát suýt thổi bay cái thân già 38 ký này lên đọt dừa, may mà hai thằng cháu nó nhào ra ôm cứng ngắc.
Sắp tới sinh nhật 82 tuổi của bà rồi đó. Hôm đó tui sẽ nhờ thằng Út bấm máy gọi video cho bà. Nếu bà nghe tiếng “phì phì… khẹc khẹc” thì là tui đang chúc bà sống lâu trăm tuổi đó. Còn nghe tiếng “phù phù…” dồn dập là tui đang hun bà qua màn hình đó nha!
Nhớ hồi đó sức tui khỏe như trâu gác bừa, tui bế xốc bà lên quay mấy vòng giữa sân lúa, bà la á oái mà cười giòn tan. Giờ ngó lại đôi bàn tay tui, nhăn nheo khô queo như cái rễ cây đước. Hôm qua thử nhấc cái ca nhựa uống nước thôi mà khớp xương kêu “rắc rắc”, làm tui hết hồn hết vía.
Tối bà ngủ ngon hổng? Tui thì chợp mắt chừng từ chập tối tới chín giờ đêm là giật mình thức giấc. Ngồi ngó ra khoảng trời đêm tĩnh mịch, thấy đom đốm lập lòe trên đọt bần. Con cháu kêu ông nội ngủ ít vậy sao khỏe. Tui cười bảo: “Mấy đứa mi kệ ông. Mai mốt ông nằm dưới đất, ngủ một giấc nghìn thu tha hồ mà ngủ, giờ ráng thức để nhớ bà Mười của ông chứ!”.
Thỉnh thoảng tui vẫn kêu tụi nhỏ mở mấy tấm hình cũ hai đứa mình chụp hồi đi chơi Chợ Mới. Tụi trẻ bây giờ sướng thiệt, ngồi một chỗ mà điều khiển được cái máy giặt, cái con robot lau nhà chạy xè xè. Có cái máy tính thông minh lắm, mình đọc cái gì là nó gõ cái đó. Tui hí hửng đọc vô: “Mười ơi, tui nhớ bà muốn chết!”. Ai ngờ tại tui móm mém, phát âm phì phò quá nên cái máy nó gõ ra thành: “Mười hơ, pui phớ pa muôn chê!”. Thấy tức cái mình hổng cơ chứ!
Mà tui hổng thích gọi bà bằng “bà già” hay “bà lão” đâu. Cứ gọi “bà nó” với “tui”, nghe nó ngọt xới như mật ong rừng U Minh vậy đó.
Ít ngày nữa tui tròn 92 tuổi. Tui ngồi trên võng ngóng thư bà từng ngày.
Nếu chân yếu hổng viết thư được thì bà nhờ cái con robot nó ôm lá thư chạy qua đò mang cho tui nhe!
Tui dừng bút đây. Thằng chắt Út nó đang bê chén cháo loãng vô rồi.
Chúc bà nó ngủ ngon. Nhớ dằn cái chăn cho kín, đừng có ra gió đó nhe!
(Trích tản văn sáng tác mới trên chiakhoa.net – Lấy cảm hứng từ mạch cảm xúc “Thư tình tuổi 90”)
NGẪM LẼ SỐNG – CHÌA KHÓA CHỮA LÀNH
Cuộc đời con người giống như một dòng sông Tiền, sông Hậu êm đềm trôi. Có đoạn cuồn cuộn sóng trào của tuổi trẻ, có đoạn phù sa bồi đắp lúc về già, và rồi ai cũng sẽ trôi về với biển lớn bao la. Nhưng điều còn đọng lại sau cùng không phải là ta đã đi được bao xa, mà là ta đã để lại bao nhiêu tình nghĩa trên đôi bờ nhân thế.
Thượng Đế tạo dựng nên con người với một tấm thân cát bụi hữu hạn: mắt rồi sẽ mờ, chân rồi sẽ run, giọng nói rồi sẽ thì thầm như gió lùa qua kẽ lá. Nhưng Người cũng hào phóng ban tặng cho chúng ta một tâm hồn không bao giờ có tuổi – một nơi mà tình yêu thương có thể nở hoa ngay cả trên những nếp nhăn của thời gian.
“Chìa khóa chữa lành” cho những cô đơn, sợ hãi của tuổi già hay những chông chênh của người trẻ hôm nay chính là SỰ THỦY CHUNG VÀ LÒNG TRÂN TRỌNG. Khi hai người nắm tay nhau qua nửa thế kỷ, tình yêu không còn là những lời chót lưỡi đầu môi, mà đã hóa thành thứ “tình nghĩa tào khang” cắm rễ sâu vào tim.
Đừng đợi đến khi đôi tay run rẩy hổng còn nhấc nổi chén trà mới nhớ đến người tri kỷ. Đừng đợi đến khi giọng nói móm mém phì phò mới thốt lên lời thương mến. Hãy yêu thương và trân trọng người bên cạnh ngay từ hôm nay, bằng một ánh mắt dịu dàng, một lời dặn dò ấm áp lúc gió mùa về. Để dù mai này thân xác có già nua, ta vẫn có thể mỉm cười tự hào vì đã sống một cuộc đời trọn vẹn tình yêu!
Chìa Khóa TMC
Nếu câu chuyện làm chạm đến trái tim bạn: Hãy bấm LIKE, SHARE bài viết này và nhấn ĐĂNG KÝ KÊNH / FOLLOW FANPAGE để cùng lan tỏa những thông điệp yêu thương mỗi ngày trên chiakhoa.net!
Đừng quên để lại một bình luận gửi lời chúc sức khỏe đến ông bà của bạn nhé!
