Tâm Sự Với Mẹ Mônica: Xin Mẹ Dạy Chúng Con Biết Khóc Bằng Đức Tin Để Gia Đình Được Chữa Lành
Xin Mẹ dạy chúng con biết khóc bằng đức tin để gia đình được chữa lành
Mẹ Mônica kính yêu,
Hôm nay con viết thư cho Mẹ không phải vì con biết phải nói gì hay, mà bởi có những nỗi đau trong gia đình con… nói với người đời thì ngại, nói với bạn bè thì chẳng biết bắt đầu từ đâu, còn nói với Chúa nhiều khi con chỉ biết ngồi im và khóc.
Con nghĩ đến Mẹ.
Một người mẹ đã từng khóc rất nhiều.
Nhưng càng nghĩ, con càng nhận ra: Mẹ không phải là người phụ nữ yếu đuối vì đã khóc. Mẹ mạnh mẽ bởi Mẹ biết đem những giọt nước mắt của mình đặt vào tay Thiên Chúa.
Vì thế hôm nay, con muốn ngồi bên Mẹ một chút.
Con muốn kể cho Mẹ nghe chuyện gia đình của chúng con hôm nay.
Mẹ Mônica ơi, gia đình chúng con cũng đang có những “Augustinô” của riêng mình
Mẹ sinh ra tại Bắc Phi vào khoảng năm 331/332, trong một gia đình Kitô giáo. Rồi Mẹ kết hôn với Patricius – một người chưa theo Kitô giáo, có tính khí nóng nảy và cuộc sống chẳng dễ dàng gì đối với người vợ trẻ.
Con đọc câu chuyện của Mẹ mà thấy thương. Bởi Mẹ không chỉ phải đối diện với một người chồng khác niềm tin. Mẹ còn phải sống giữa những căng thẳng của gia đình chồng. Mẹ có những ngày phải nuốt nước mắt vào trong.
Có những chuyện chẳng thể kể cùng ai. Có những đêm chỉ biết quay mặt vào tường mà cầu nguyện.
Nhưng Mẹ không bỏ cuộc. Mẹ không dùng nước mắt để oán trách Chúa. Mẹ dùng nước mắt để bám lấy Chúa.
Rồi Chúa đã từng bước chạm đến trái tim Patricius. Ông lãnh nhận phép Rửa trước khi qua đời.
Nhưng dường như Thiên Chúa chưa muốn câu chuyện của Mẹ kết thúc ở đó.
Bởi người con trai mà Mẹ yêu thương nhất – Augustinô – lại trở thành nỗi đau lớn nhất của đời Mẹ. Và có lẽ chính nơi đây, chúng con gặp Mẹ gần nhất.
Mẹ ơi, con cũng có một đứa con mà con không biết phải làm sao
Augustinô thông minh. Tài giỏi. Có khả năng. Có tương lai.
Một người mẹ nhìn thấy những điều ấy nơi con mình chắc hẳn sẽ tự hào lắm. Mẹ cũng từng hy vọng như thế.
Nhưng rồi Augustinô đi xa. Xa gia đình. Xa Giáo Hội. Xa những điều Mẹ đã dạy.
Cậu chạy theo danh vọng, tri thức và những đam mê của tuổi trẻ. Cậu bước vào những con đường khiến trái tim người mẹ đau đớn.
Mẹ khuyên. Con không nghe. Mẹ khóc. Con vẫn đi. Mẹ cầu nguyện. Con lại càng xa.
Có lẽ đã có những lúc Mẹ tự hỏi: “Lạy Chúa, con phải làm gì nữa đây?”
Mẹ ơi… Ngày hôm nay, biết bao bà mẹ cũng đang hỏi câu ấy. “Con tôi ngày trước ngoan lắm…” “Không hiểu từ bao giờ nó thay đổi…” “Nó không còn đi lễ.” “Nó chẳng muốn nghe tôi nói chuyện đạo.” “Nó bảo Chúa không tồn tại.” “Nó có bạn bè khác, có một thế giới khác, có những điều tôi chẳng hiểu…”
Có những đứa con vẫn sống chung một mái nhà nhưng trái tim lại ở tận đâu đâu.
Cha mẹ gọi: “Con ơi!”
Nhưng không còn nhận được câu trả lời như ngày xưa.
Mẹ Mônica ơi, xin Mẹ hiểu cho những người mẹ hôm nay. Họ cũng đang khóc.
Nhưng có một điều Mẹ đã làm mà chúng con rất dễ quên
Mẹ không chạy theo Augustinô bằng sự tuyệt vọng. Mẹ chạy theo con bằng tình yêu và lời cầu nguyện.
Khi Augustinô đến Carthage rồi sau đó sang Milan, Mẹ vẫn không bỏ con. Mẹ lên đường tìm con.
Tại Milan, Mẹ gặp Đức Giám mục Ambrôsiô. Có lẽ đây là một trong những cuộc gặp gỡ mà Thiên Chúa đã âm thầm chuẩn bị từ rất lâu.
Augustinô có trí thông minh. Nhưng cần ánh sáng của chân lý.
Augustinô có lý trí. Nhưng cần một trái tim biết mở ra trước ân sủng.
Và rồi, qua biết bao năm tháng, những giọt nước mắt của Mẹ đã không rơi vô ích.
Augustinô cuối cùng trở về với Đức Tin Công Giáo.
Ngài lãnh nhận phép Rửa tại Milan vào năm 387, qua thừa tác vụ của Đức Ambrôsiô.
Người con mà Mẹ từng khóc vì sợ mất linh hồn, cuối cùng lại trở thành một trong những vị thánh vĩ đại nhất của Hội Thánh.
Mẹ Mônica ơi… Có lẽ đó là điều chúng con cần nghe nhất hôm nay:
Đừng vội kết luận câu chuyện của một người khi Thiên Chúa vẫn còn đang viết.
Xin Mẹ nói điều ấy với những người mẹ đang tuyệt vọng
Có một bà mẹ đang ngồi một mình trong căn phòng. Chồng chị đã thay đổi. Ngày trước anh dịu dàng. Bây giờ anh lạnh lùng. Ngày trước hai người cùng cầu nguyện. Bây giờ mỗi người có một thế giới riêng.
Chị đã cố gắng. Đã nhẫn nhịn. Đã nói chuyện. Đã khóc.
Có những lúc chị tự hỏi: “Có phải gia đình này hết hy vọng rồi không?”
Mẹ Mônica ơi, xin Mẹ ngồi bên chị. Xin Mẹ đặt tay lên vai chị và nói:
“Con đừng tuyệt vọng. Hãy đưa nỗi đau của con đến với Chúa.”
Có một người cha đang đau lòng vì đứa con. Con anh bỏ nhà đi. Hoặc vẫn ở nhà nhưng sống như người xa lạ. Điện thoại của con luôn khóa. Tin nhắn của cha mẹ không được trả lời. Những bữa cơm gia đình ngày càng ít tiếng nói.
Anh muốn la mắng. Muốn kéo con trở lại. Muốn bắt con phải sống giống mình. Nhưng càng kéo, con càng chạy.
Mẹ Mônica ơi, xin Mẹ dạy anh ấy biết điều Mẹ từng biết:
Có những trái tim không thể mở bằng sức mạnh của lời nói, nhưng có thể được Thiên Chúa chạm đến trong âm thầm.
Và có một người mẹ khác… Chị đang khóc vì chính mình. Chị cảm thấy mình thất bại. Thất bại trong vai trò người vợ. Thất bại trong việc nuôi dạy con. Thất bại trong đời sống đức tin.
Chị nhìn những gia đình khác rồi tự hỏi: “Vì sao nhà người ta bình an, còn nhà mình cứ mãi đau?”
Mẹ ơi, xin Mẹ nói với chị rằng: Một gia đình đang đau không có nghĩa là một gia đình không được Chúa yêu thương.
Đôi khi chính trong những vết thương sâu nhất, Thiên Chúa đang bắt đầu một công trình mà chúng ta chưa thể nhìn thấy.
Mẹ Mônica ơi, xin Mẹ dạy chúng con một kiểu “khóc” khác
Con nghĩ chúng con cần học lại cách khóc của Mẹ. Không phải khóc để than thân. Không phải khóc để trách móc. Không phải khóc để khiến người khác cảm thấy có lỗi. Mà là khóc trước mặt Chúa. Khóc rồi cầu nguyện. Khóc rồi tha thứ. Khóc rồi tiếp tục yêu. Khóc nhưng không tuyệt vọng.
Khóc nhưng vẫn tin rằng: Thiên Chúa có thể làm điều mà sức người không làm được.
Mẹ đã từng sống giữa một gia đình không hoàn hảo. Vậy nên Mẹ hiểu những người đang sống trong những gia đình không hoàn hảo hôm nay. Mẹ hiểu một người vợ phải nhẫn nại thế nào. Mẹ hiểu một người mẹ đau lòng ra sao. Mẹ hiểu cảm giác nhìn người mình yêu thương bước sai đường mà không thể kéo họ trở lại. Và Mẹ cũng hiểu niềm vui của một ngày được nhìn thấy người mình yêu quay về.
Xin Mẹ cầu nguyện cho những gia đình đang đứng bên bờ vực
Mẹ Mônica kính yêu,
Hôm nay chúng con không xin Mẹ làm phép lạ thay cho Chúa. Chúng con chỉ xin Mẹ đứng bên chúng con và cầu nguyện cùng chúng con. Xin Mẹ cầu cho những người chồng đang xa Chúa. Xin Mẹ cầu cho những người vợ đang cạn kiệt sức lực. Xin Mẹ cầu cho những người cha không còn biết nói gì với con. Xin Mẹ cầu cho những người mẹ đã khóc đến mức không còn nước mắt. Xin Mẹ cầu cho những đứa con đang lạc đường. Xin Mẹ cầu cho những gia đình mà bàn ăn đã mất tiếng cười. Xin Mẹ cầu cho những vợ chồng đang sống chung nhưng lòng đã xa nhau. Xin Mẹ cầu cho những người trẻ đang tìm hạnh phúc ở những nơi chỉ để lại tổn thương. Xin Mẹ cầu cho những gia đình đang âm thầm mang một cây thánh giá mà chẳng ai biết.
Và đặc biệt, xin Mẹ cầu cho những người đang nghĩ rằng: “Gia đình tôi hết hy vọng rồi.”
Xin Mẹ giúp họ nhớ rằng: Chỉ cần còn cầu nguyện, câu chuyện chưa kết thúc.
Lạy Chúa, xin chữa lành căn nhà của chúng con
Lạy Chúa,
Hôm nay con không xin Chúa cho gia đình con trở nên hoàn hảo. Con chỉ xin Chúa cho chúng con biết yêu nhau trở lại.
Xin chữa lành những lời nói đã làm nhau tổn thương. Xin chữa lành những im lặng kéo dài nhiều năm. Xin chữa lành những lần phản bội niềm tin. Xin chữa lành những vết thương mà vợ chồng chúng con chưa bao giờ dám nói ra. Xin chữa lành những đứa trẻ đã lớn lên trong những cuộc cãi vã. Xin chữa lành những người cha đang mang áp lực mà không biết chia sẻ cùng ai. Xin chữa lành những người mẹ đã quá mệt mỏi vì phải mạnh mẽ mỗi ngày. Xin chữa lành những người con đang đi xa.
Và nếu hôm nay chúng con chưa thể ôm nhau, xin Chúa ít nhất cho chúng con biết cầu nguyện cho nhau.
Nếu hôm nay chúng con chưa thể nói: “Anh tha lỗi cho em.” “Em tha lỗi cho anh.” “Con xin lỗi mẹ.” “Con xin lỗi ba.” thì xin Chúa cho chúng con đủ khiêm nhường để bắt đầu bằng một câu rất nhỏ: “Lạy Chúa, xin cứu gia đình con.”
Mẹ Mônica ơi, xin Mẹ dạy chúng con biết chờ
Con biết chờ đợi là điều khó nhất. Chúng con muốn Chúa trả lời ngay. Muốn chồng thay đổi ngay. Muốn con trở về ngay. Muốn gia đình bình an ngay. Nhưng Mẹ đã chờ rất lâu. Mẹ đã cầu nguyện trong nhiều năm. Mẹ đã đi qua những ngày mà chẳng thấy dấu hiệu gì rõ ràng. Vậy mà Mẹ vẫn tin.
Có lẽ đó chính là điều chúng con cần học nơi Mẹ: Đức tin không phải là tin vì đã nhìn thấy. Đức tin là vẫn tin ngay cả khi chưa nhìn thấy.
Augustinô ngày ấy chưa phải là vị thánh mà Mẹ có thể nhìn thấy. Mẹ chỉ nhìn thấy một người con đang lạc đường. Nhưng Thiên Chúa đã nhìn thấy một vị giám mục, một nhà thần học, một vị thánh đang được hình thành.
Mẹ nhìn thấy hiện tại. Thiên Chúa nhìn thấy cả tương lai.
Vì thế, Mẹ Mônica ơi, xin dạy chúng con đừng tuyệt vọng về những người mà Thiên Chúa vẫn đang yêu thương.
Một ngày nào đó, xin cho nước mắt của chúng con trở thành nước mắt hạnh phúc
Mẹ Mônica đã ra đi không lâu sau khi được chứng kiến Augustinô lãnh nhận phép Rửa.
Có lẽ sau bao nhiêu năm nước mắt, Mẹ đã có thể bình an nói: “Lạy Chúa, giờ đây con đã có thể về với Chúa.”
Mẹ đã hoàn thành phần đời mình bằng tình yêu.
Và Augustinô – người con từng khiến Mẹ đau khổ – cuối cùng đã trở thành Thánh Augustinô, một trong những vị Giáo phụ lớn của Hội Thánh.
Mẹ ơi, Con muốn tin rằng Chúa cũng có thể làm những điều kỳ diệu như thế trong gia đình chúng con. Có thể hôm nay con mình chưa trở về. Có thể chồng mình chưa thay đổi. Có thể vợ mình vẫn còn tổn thương. Có thể cha mẹ chúng con vẫn chưa thể hòa giải.
Nhưng chúng con sẽ không tuyệt vọng. Bởi chúng con có một người Mẹ đã từng khóc. Một người Mẹ đã từng chờ. Một người Mẹ đã từng đau.
Và một người Mẹ đã từng nhìn thấy Thiên Chúa biến những giọt nước mắt thành hoa trái của ân sủng.
Mẹ Mônica kính yêu,
Nếu hôm nay Mẹ có thể đi qua từng con phố của chúng con, có lẽ Mẹ sẽ gặp rất nhiều người mẹ đang khóc.
Có người khóc trong phòng ngủ. Có người khóc ngoài ban công. Có người khóc trên đường đi làm. Có người khóc sau khi con đóng sầm cánh cửa phòng. Có người vừa lau nước mắt vừa chuẩn bị bữa cơm cho cả nhà.
Và có người… đêm xuống mới dám khóc vì ban ngày phải tỏ ra mình vẫn ổn.
Xin Mẹ đến với họ. Đừng để họ khóc một mình. Xin Mẹ dạy họ biết đem từng giọt nước mắt đến trước Thánh Thể. Xin Mẹ dạy họ biết cầu nguyện thay vì tuyệt vọng. Biết sửa mình thay vì chỉ trách người khác. Biết tha thứ mà không dung túng điều sai trái. Biết yêu thương nhưng cũng biết đặt gia đình dưới ánh sáng của sự thật.
Và nhất là, xin Mẹ giúp họ luôn nhớ: Gia đình không phải là nơi không có nước mắt. Gia đình là nơi chúng ta biết cùng nhau mang nước mắt đến với Chúa.
Mẹ Mônica ơi,
Xin Mẹ cầu cùng chúng con: “Lạy Chúa, xin đừng để một gia đình nào phải tan vỡ chỉ vì họ đã quên cầu nguyện cho nhau.”
Xin Chúa lau khô nước mắt của những người mẹ. Xin Chúa chữa lành trái tim những người cha. Xin Chúa đưa những người con đi xa trở về. Xin Chúa nối lại những bàn tay từng buông nhau. Xin Chúa thắp lại ngọn lửa đã gần tàn trong những mái ấm.
Và xin cho mỗi gia đình chúng con, sau tất cả những giông bão của cuộc đời, vẫn còn có thể ngồi lại bên nhau, nắm tay nhau và nói: “May quá… gia đình mình vẫn còn có Chúa.”
Amen.
Thánh Mônica – xin cầu cho chúng con.
Xin cầu cho các bà mẹ Công Giáo.
Xin cầu cho những người vợ, người chồng và những người con đang đau khổ.
Xin cầu cho các gia đình hôm nay.
Chìa Khóa Paul TMC
🙏 Nếu bạn đang mang trong lòng một nỗi đau về gia đình, hãy dừng lại một chút và cầu nguyện:
“Lạy Chúa, con không biết phải làm gì nữa.
Con xin trao gia đình con vào bàn tay Chúa.
Nhờ lời chuyển cầu của Thánh Mônica,
xin chữa lành những gì đang rạn vỡ,
đưa những người đang xa Chúa trở về,
và xin cho gia đình con luôn còn một nơi để trở về:
đó là vòng tay của Chúa. Amen.”
💬 Hãy để lại: “Thánh Mônica, xin cầu cho gia đình con.”
📩 Và hãy chia sẻ bài viết này cho một người mẹ đang cần một chút hy vọng hôm nay.
