Tha Thứ Đến Bảy Mươi Lần Bảy – Khi Chúa Giêsu Chạm Vào Vết Thương Của Ta

Tha Thứ Đến Bảy Mươi Lần Bảy – Khi Chúa Giêsu Chạm Vào Vết Thương Của Ta

KHI TRÁI TIM KHÔNG CÒN MUỐN THA THỨ

“Thầy không bảo con phải tha đến bảy lần, nhưng đến bảy mươi lần bảy.”

Suy tư Chúa Nhật XXIV Thường Niên – Năm A (Hc 27,30–28,7; Rm 14,7-9; Mt 18,21-35)

Có những người chúng ta dễ tha thứ. Một người lạ chen ngang dòng xe. Một người bán hàng nói một câu khó nghe. Một người vô tình làm ta mất vài chục nghìn. Ta bực mình một lúc rồi thôi.

Nhưng có những vết thương thì khác. Một người bạn phản bội. Một người yêu nói dối. Một người cha bỏ đi. Một người mẹ làm ta tổn thương bằng những lời cay nghiệt. Một người anh chị em chiếm phần gia tài. Một người đồng nghiệp cố tình hạ nhục ta trước đám đông. Một người từng được ta tin tưởng nhất lại chính là người làm ta đau nhất.

Và có những đêm… người ấy đã ngủ từ lâu, nhưng ta vẫn nằm đó, nhớ lại từng câu nói, từng ánh mắt, từng tin nhắn, từng khoảnh khắc mình bị tổn thương.

Ta tự hỏi: “Tại sao mình phải tha thứ?”

Có khi ta còn nói: “Tôi có thể không trả thù, nhưng tôi không bao giờ tha thứ.”

Thật ra, rất nhiều người trẻ hôm nay đang sống với một trái tim như thế. Bên ngoài vẫn cười. Vẫn đi làm. Vẫn đăng Facebook. Vẫn đi lễ. Vẫn cầu nguyện.

Nhưng bên trong có một căn phòng luôn khóa kín. Trong căn phòng ấy có tên của một người. Và mỗi lần nhớ đến họ, vết thương lại mở ra.

Tin Mừng hôm nay không né tránh căn phòng ấy.

Đức Giêsu bước vào. Và Người hỏi chúng ta một câu rất khó:

“Thầy không bảo con phải tha đến bảy lần, nhưng đến bảy mươi lần bảy.”
(Mt 18,22)


1. PHÊRÔ ĐÃ HỎI ĐÚNG CÂU HỎI CỦA CHÚNG TA

Phêrô tiến lại gần Đức Giêsu và hỏi: “Thưa Thầy, nếu anh em con cứ xúc phạm đến con, thì con phải tha đến mấy lần?”

Phêrô không hỏi: “Tha thứ có tốt không?”

Ông hỏi: “Tha bao nhiêu lần là đủ?”

Đây mới chính là tâm lý rất con người. Chúng ta thích mọi thứ có giới hạn.

Tha lần thứ nhất. Được.

Lần thứ hai. Thôi cũng được.

Lần thứ ba. Bắt đầu khó.

Đến lần thứ bảy… “Hết mức rồi!”

Phêrô có lẽ nghĩ mình đã quảng đại lắm. Bảy lần!

Trong khi đó, Đức Giêsu trả lời: “Không phải đến bảy lần, nhưng đến bảy mươi lần bảy.”

Không phải 490 lần theo nghĩa máy móc.

Đức Giêsu không đưa cho Phêrô một chiếc máy đếm để mỗi lần bị xúc phạm lại đánh dấu: 1… 2… 3… 489… 490…

Rồi đến lần 491: “Xin lỗi. Hết hạn tha thứ!” Không.

Đức Giêsu đang phá vỡ logic của việc tính toán.

Bởi vì tình yêu đích thực không sống bằng bảng Excel. Ơn tha thứ cũng không sống bằng sổ nợ.


2. CHÚNG TA THƯỜNG NHỚ RẤT LÂU MÓN NỢ NGƯỜI KHÁC NỢ MÌNH

Có một điều rất kỳ lạ về con người: Chúng ta có thể quên hàng trăm điều tốt người khác đã làm cho mình, nhưng lại nhớ rất lâu một điều họ làm mình đau.

Một người có thể nói với ta 100 câu yêu thương. Nhưng chỉ một câu xúc phạm cũng có thể ám ảnh ta nhiều năm. Một người cha có thể nuôi con 20 năm. Nhưng một lần nóng giận đánh con có thể khiến đứa trẻ nhớ suốt đời. Một người bạn có thể từng ở bên ta trong 99 lần khó khăn. Nhưng chỉ một lần họ không đến đúng lúc ta cần, ta lập tức kết luận: “Nó chẳng bao giờ thật lòng với mình.”

Tâm trí con người có xu hướng đặc biệt nhạy với những điều đe dọa, tổn thương và nguy hiểm.

Vì vậy, khi bị xúc phạm, chúng ta thường không chỉ nhớ sự kiện.

Chúng ta còn lặp lại nó trong đầu. “Giá như hôm đó mình nói câu này…” “Giá như mình làm thế kia…” “Đáng lẽ mình phải…” “Sau này nhất định mình sẽ…”

Và cứ thế… người kia chỉ làm ta đau một lần, nhưng ta có thể tự làm mình đau thêm hàng trăm lần bằng việc sống lại sự việc ấy trong tâm trí.

Đây chính là một trong những lý do tại sao tha thứ không chỉ là vấn đề đạo đức.

Nó còn liên quan đến sức khỏe tinh thần.


3. KHOA HỌC ĐANG CHO CHÚNG TA THẤY MỘT ĐIỀU RẤT ĐÁNG SUY NGẪM

Các nghiên cứu tâm lý học về tha thứ cho thấy khi con người liên tục nuôi dưỡng sự giận dữ và cay đắng, cơ thể có thể đi vào trạng thái căng thẳng.

Một nghiên cứu thực nghiệm so sánh việc nhớ lại những tổn thương trong trạng thái oán giận với trạng thái tha thứ nhận thấy những suy nghĩ không tha thứ đi kèm với nhiều phản ứng cảm xúc và sinh lý căng thẳng hơn; trong khi việc hướng đến tha thứ tạo ra cảm giác kiểm soát tốt hơn và phản ứng stress sinh lý thấp hơn.

Một nghiên cứu kéo dài 5 tuần trên 332 người cũng nhận thấy khi mức độ tha thứ tăng lên, mức stress cảm nhận giảm xuống; sự giảm stress này lại liên quan đến việc giảm các triệu chứng sức khỏe tâm thần.

Một chương trình can thiệp về tha thứ trên 259 người từng chịu tổn thương trong các mối quan hệ cũng ghi nhận sự giảm những suy nghĩ và cảm xúc tiêu cực liên quan đến biến cố gây tổn thương, đồng thời giảm stress cảm nhận và giận dữ.

Nhưng phải hiểu rất rõ: Khoa học không nói rằng “tha thứ là thuốc chữa bách bệnh”.

Và càng không có nghĩa:

“Chỉ cần tha thứ là mọi bệnh tật biến mất.”

Không.

Khoa học chỉ giúp chúng ta thấy một điều rất đáng suy nghĩ:

Khi con người cứ ôm mãi một vết thương, sự căng thẳng và những suy nghĩ tiêu cực có thể tiếp tục tác động lên đời sống tâm lý của họ.

Còn Tin Mừng đi xa hơn khoa học.

Khoa học hỏi: “Tha thứ giúp con người khỏe hơn thế nào?”

Đức Giêsu hỏi: “Con muốn trở thành người như thế nào?”

Đó là sự khác biệt.


4. THA THỨ KHÔNG PHẢI LÀ NÓI RẰNG: “CHUYỆN ĐÓ KHÔNG SAO.”

Đây là điều người trẻ cần hiểu thật rõ. Tha thứ không có nghĩa là phủ nhận sự thật.

Nếu ai đó phản bội bạn: Tha thứ không có nghĩa là:

“Anh làm gì cũng được.”

Nếu ai đó lạm dụng bạn: Tha thứ không có nghĩa là:

“Tôi phải tiếp tục ở trong môi trường nguy hiểm.”

Nếu ai đó bạo hành bạn: Tha thứ không có nghĩa là:

“Tôi phải quay lại sống như cũ.”

Nếu ai đó ăn cắp tiền của bạn: Tha thứ không có nghĩa là:

“Bạn cứ lấy tiếp.”

Nếu một người gây tội ác: Tha thứ không có nghĩa là xã hội không cần công lý. Lòng thương xót không xóa bỏ công lý.

Nhưng nó ngăn chúng ta biến công lý thành lòng thù hận. Đây là một phân biệt cực kỳ quan trọng.

Có thể: tha thứ nhưng vẫn đặt ranh giới.

Có thể: tha thứ nhưng không tiếp tục một mối quan hệ độc hại.

Có thể: tha thứ nhưng vẫn yêu cầu người kia chịu trách nhiệm.

Có thể: tha thứ nhưng vẫn cần thời gian để chữa lành.

Và đôi khi, lời cầu nguyện chân thật nhất chỉ đơn giản là:

“Lạy Chúa, hôm nay con chưa thể tha thứ hoàn toàn. Nhưng con muốn học cách tha thứ. Xin Chúa bắt đầu từ trái tim con.”

Đó đã là một bước rất lớn.


5. CÂU CHUYỆN CÓ THẬT: NGƯỜI PHỤ NỮ ĐỨNG TRƯỚC KẺ ĐÃ LÀM GIA ĐÌNH MÌNH ĐAU KHỔ

Trong thế kỷ XX, có một người phụ nữ Công giáo? — không, cần nói chính xác: Corrie ten Boom là một Kitô hữu Tin Lành người Hà Lan, không phải Công giáo. Nhưng câu chuyện của bà là một chứng từ Kitô giáo rất mạnh về việc tha thứ và có thể được dùng như một minh họa ngoài Công giáo, không nên gán bà là Công giáo.

Corrie ten Boom cùng gia đình đã giúp che giấu người Do Thái trong thời Đức Quốc xã chiếm đóng Hà Lan.

Sau đó bà và chị gái Betsie bị bắt và đưa đến trại tập trung Ravensbrück. Chị của Corrie là Betsie đã chết tại đó. Corrie sống sót.

Sau chiến tranh, năm 1947, bà đến Đức để nói về sự tha thứ của Thiên Chúa. Và rồi một điều xảy ra mà có lẽ không ai trong chúng ta muốn trải qua. Sau buổi nói chuyện tại một nhà thờ ở Munich, một người đàn ông tiến về phía Corrie. Lúc đầu bà chỉ nhìn thấy một người đàn ông mặc áo khoác.

Nhưng rồi ký ức ùa về. Người đàn ông ấy từng là lính canh tại Ravensbrück. Ông không nhận ra Corrie. Nhưng Corrie nhận ra ông. Và trong vài giây, quá khứ trở lại. Bà nhớ những con người bị làm nhục. Những bộ quần áo. Những căn phòng. Những đau khổ. Và đặc biệt… chị Betsie. Người chị đã chết trong trại.

Người lính canh đứng trước mặt bà và xin được tha thứ. Ông đưa tay ra. Corrie nhìn bàn tay ấy. Và bà không thể.

Bà đã vừa giảng về sự tha thứ của Thiên Chúa. Nhưng bây giờ chính mình lại không thể tha thứ. Đó là một chi tiết rất quan trọng.

Tha thứ không phải chuyện dễ dàng ngay cả đối với một người có đức tin sâu sắc.

Corrie không giả vờ rằng mình không đau. Bà không giả vờ rằng chuyện xảy ra tại Ravensbrück không nghiêm trọng.

Bà không nói: “Không sao đâu.” Không. Bà đứng đó với toàn bộ ký ức đau đớn của mình.

Và bà cầu nguyện. Bà kể lại rằng mình nhận ra tha thứ không phải trước hết là một cảm xúc. Bởi nếu đợi cho đến khi trái tim tự nhiên muốn tha thứ, có lẽ bà sẽ không bao giờ có thể làm được. Bà quyết định đưa tay ra. Chỉ vậy thôi. Một hành động của ý chí.

Và sau đó, bà cảm nghiệm được một sự thay đổi sâu xa trong lòng. Bà nói rằng mình đã cảm nghiệm tình yêu của Thiên Chúa một cách mãnh liệt trong khoảnh khắc ấy.

Điều đáng chú ý hơn nữa là Corrie sau này thú nhận: Tha thứ cho người lính canh ấy không khiến bà trở thành một con người từ đó về sau luôn dễ tha thứ.

Có lần bà lại bị những người bạn Kitô hữu làm tổn thương. Và bà nhận ra mình vẫn phải học tha thứ từng ngày. Đó là một chi tiết rất thật. Tha thứ không phải một chiếc huy chương chúng ta nhận một lần rồi xong.

Nó là một con đường.


6. ĐIỀU GÌ ĐÃ XẢY RA TRONG TRÁI TIM CORRIE?

Đây chính là nơi câu chuyện của Corrie gặp Tin Mừng hôm nay.

Phêrô hỏi:

“Con phải tha đến mấy lần?”

Đức Giêsu trả lời:

“Bảy mươi lần bảy.”

Corrie đứng trước người từng thuộc về quá khứ đau thương của mình.

Bà có thể nói: “Không.”

Và xét về mặt con người, chúng ta có thể hiểu tại sao. Nhưng nếu bà để lòng thù hận tiếp tục cai trị, thì người lính canh ấy dù đã rời khỏi đời bà từ lâu… vẫn tiếp tục sống trong bà.

Đó mới là nghịch lý của lòng oán hận. Ta tưởng mình đang trừng phạt người kia. Nhưng đôi khi người phải trả giá mỗi ngày lại là chính mình.

Người kia có thể đã quên. Còn ta vẫn mất ngủ. Người kia đã sống cuộc đời của họ. Còn ta vẫn sống lại ngày hôm qua. Người kia đã bước đi. Còn ta đứng mãi trong căn phòng của quá khứ.

Vì vậy:

Tha thứ không phải là trao tự do cho người đã làm ta đau.

Tha thứ trước hết là lấy lại tự do cho chính mình.


7. DỤ NGÔN NGƯỜI ĐẦY TỚ MẮC NỢ: MỘT CON SỐ KHÔNG THỂ TRẢ

Sau câu hỏi của Phêrô, Đức Giêsu kể dụ ngôn.

Một người mắc món nợ khổng lồ. Ông chủ thương xót và tha toàn bộ. Nhưng ngay sau đó, người được tha món nợ khổng lồ ấy lại đi bóp cổ một người khác chỉ vì một khoản nợ nhỏ hơn rất nhiều.

Đây là một trong những hình ảnh mạnh nhất của Tin Mừng. Người đầy tớ không sai vì anh ta mắc nợ.

Anh ta sai vì: anh đã nhận lòng thương xót nhưng không để lòng thương xót biến đổi mình.

Và đây chính là vấn đề sâu nhất của đời sống Kitô hữu. Chúng ta rất thích câu:

“Chúa tha thứ cho con.”

Nhưng lại khó sống câu:

“Con cũng phải tha thứ cho người khác.”

Chúng ta thích lòng thương xót khi nó hướng về mình. Nhưng khi lòng thương xót phải đi xuyên qua mình để đến với người khác… thì chúng ta bắt đầu tính toán.


8. BÀI ĐỌC I ĐẶT MỘT CÂU HỎI ĐAU ĐỚN

Sách Huấn Ca nói về oán hận và tha thứ.

Lời khuyên ấy rất thực tế: Nếu cứ giữ hận thù, làm sao ta có thể cầu xin Thiên Chúa tha thứ cho mình?

Hãy tưởng tượng: Mỗi tối chúng ta đọc:

“Xin Cha tha nợ chúng con…”

Nhưng ngay sau đó trong lòng lại nói:

“Nhưng riêng người đó thì con không tha.”

Có phải chúng ta đang tự mâu thuẫn?

Mỗi lần đọc: “Xin tha nợ chúng con, như chúng con cũng tha kẻ có nợ chúng con.” là chúng ta đang đặt chính mình vào một lời cầu nguyện rất nghiêm túc.

Ta đang xin: “Lạy Cha, xin đối xử với con bằng lòng thương xót mà con dùng để đối xử với người khác.”

Bởi thế, tha thứ không phải một phụ kiện của Kitô giáo.

Nó nằm ngay trong trung tâm của lời cầu nguyện mà Đức Giêsu dạy chúng ta.


9. THÁNH PHAOLÔ LẠI ĐƯA CHÚNG TA ĐI XA HƠN

Bài đọc II nói:

“Không ai trong chúng ta sống cho chính mình, cũng không ai chết cho chính mình.”

Tại sao câu này lại xuất hiện bên cạnh chủ đề tha thứ?

Bởi vì khi ta sống chỉ cho mình, ta sẽ nghĩ: “Tôi bị xúc phạm.” “Tôi bị tổn thương.” “Tôi phải được bù đắp.” “Tôi phải được công nhận.”

Nhưng khi đặt cuộc đời mình trong Đức Kitô, ta bắt đầu hỏi: “Tôi đang thuộc về ai?”

Thánh Phaolô trả lời: “Nếu chúng ta sống, là sống cho Chúa.”

Nếu tôi sống cho Chúa, thì cuộc đời tôi không còn được điều khiển bởi người đã làm tôi tổn thương. Người ấy có thể đã xúc phạm tôi.

Nhưng họ không có quyền quyết định tôi sẽ trở thành người thế nào. Đó là tự do của người Kitô hữu.


10. CÓ MỘT KIỂU “TRẢ THÙ” RẤT TINH VI

Không phải lúc nào trả thù cũng là đánh lại. Có những kiểu trả thù rất âm thầm: Không nói chuyện. Cố tình làm người kia ghen. Đăng một dòng trạng thái bóng gió. Kể xấu họ với bạn bè. Lục lại chuyện cũ mỗi khi tranh cãi.

Tìm một lỗi nhỏ của họ để chứng minh: “Thấy chưa? Tôi đã nói rồi, người đó chẳng tốt đẹp gì.”

Hoặc nguy hiểm hơn: Ta cầu nguyện cho họ… nhưng trong lòng mong Chúa phạt họ.

“Lạy Chúa, xin tha thứ cho anh ấy…”

Rồi trong lòng: “…nhưng xin Chúa cho anh ấy gặp quả báo.”

Có khi chúng ta không trả thù bằng tay. Chúng ta trả thù bằng ký ức. Bằng lời nói. Bằng thái độ. Bằng sự lạnh lùng. Bằng việc không bao giờ cho người kia cơ hội trở lại.


11. NHƯNG THA THỨ KHÔNG CÓ NGHĨA LÀ QUÊN

Một trong những hiểu lầm phổ biến nhất: “Nếu tôi thật sự tha thứ thì tôi phải quên.”

Không nhất thiết. Não bộ không có một nút: DELETE TRAUMA.

Có những điều chúng ta không thể quên. Có những vết sẹo vẫn còn. Có những ngày kỷ niệm vẫn đau. Có những câu nói vẫn khiến mắt ta cay.

Nhưng: Không quên không có nghĩa là không tha.

Tha thứ có thể bắt đầu bằng việc:

“Tôi nhớ chuyện đó đã xảy ra.”

nhưng rồi tiến tới:

“Tôi không muốn chuyện đó tiếp tục điều khiển cuộc đời tôi.”

Và cuối cùng:

“Tôi trao quyền xét xử cuối cùng cho Thiên Chúa.”

Đó là một bước trưởng thành rất lớn.


12. TRIẾT HỌC CÓ THỂ GIÚP CHÚNG TA HIỂU THÊM

Triết gia Nietzsche từng có một câu rất nổi tiếng:

“Kẻ nào có một lý do để sống thì có thể chịu đựng gần như mọi cách sống.”

Không cần đồng ý với toàn bộ triết học Nietzsche để thấy một điều:

Con người không chỉ cần giải quyết sự kiện; con người cần tìm được ý nghĩa.

Và đây là điều Kitô giáo làm rất mạnh:

Đức Kitô không nói:

“Con hãy giả vờ rằng mình không bị thương.”

Người nói:

“Hãy vác thập giá mà theo Thầy.”

Thập giá không biến mất. Nhưng nó được biến đổi. Cũng vậy, trong đời sống người Kitô hữu:

Vết thương không nhất thiết biến mất, nhưng nó có thể trở thành nơi lòng thương xót của Thiên Chúa đi vào.

Người từng bị bỏ rơi có thể trở thành người biết quan tâm. Người từng bị phản bội có thể trở thành người trung tín. Người từng bị tổn thương có thể trở thành người biết chữa lành người khác. Người từng được tha thứ có thể trở thành người biết tha thứ.

Đó chính là sự cứu chuộc của vết thương.


13. ĐỨC GIÊSU KHÔNG CHỈ DẠY THA THỨ — NGƯỜI ĐÃ THA THỨ TRÊN THẬP GIÁ

Đây mới là trung tâm.

Nếu Đức Giêsu chỉ nói: “Hãy tha thứ.” thì lời ấy có thể trở thành một mệnh lệnh đạo đức rất khó thực hiện. Nhưng Người đã sống điều đó.

Trên thập giá, giữa đau đớn và nhục nhã, Người cầu nguyện:

“Lạy Cha, xin tha cho họ.”

Đây không phải lý thuyết. Đây là tha thứ bằng máu. Người bị phản bội. Bị bỏ rơi. Bị vu cáo. Bị đánh đập. Bị sỉ nhục. Bị đóng đinh. Và Người vẫn mở trái tim.

Vì thế, khi Đức Giêsu bảo: “Hãy tha thứ.”

Người không đứng ở ngoài vết thương để nói với chúng ta.

Người đứng trên thập giá.


14. THA THỨ KHÔNG PHẢI LÀ VIỆC TÔI LÀM MỘT MÌNH

Có lẽ đây là điều quan trọng nhất đối với người đang mang một vết thương quá lớn.

Bạn không cần phải giả vờ mạnh mẽ.

Bạn không cần phải nói: “Tôi tha rồi.” trong khi trái tim vẫn đang vỡ.

Hãy bắt đầu bằng một lời cầu nguyện nhỏ:

“Lạy Chúa, con chưa thể tha thứ. Nhưng con muốn có ngày tha thứ. Xin Chúa làm trong con điều mà con không thể tự làm.”

Đó là lời cầu nguyện rất đẹp.

Bởi vì đôi khi: Tha thứ không bắt đầu bằng việc tôi yêu người đã làm tôi đau.

Nó bắt đầu bằng việc: tôi ngừng muốn trả thù họ.

Rồi sau đó: tôi ngừng nguyền rủa họ.

Rồi: tôi phó họ cho Thiên Chúa.

Rồi: tôi cầu xin Chúa chữa lành tôi.

Và một ngày nào đó… tôi có thể cầu:

“Lạy Chúa, xin ban cho người ấy điều tốt lành mà Chúa muốn ban cho họ.”

Đến lúc ấy, ta biết: vết thương đang lành.


15. BẠN ĐANG GIỮ AI TRONG TRÁI TIM MÌNH?

Có thể hôm nay bạn không cần nghĩ đến 10 người. Chỉ một người thôi. Một cái tên. Một khuôn mặt. Một người mà mỗi khi nhắc đến, lòng bạn vẫn nhói.

Hãy đặt người ấy trước mặt Chúa. Không cần nói: “Con tha cho họ.”

Nếu bạn chưa thể. Hãy nói:

“Lạy Chúa, đây là người đã làm con đau.”

Rồi im lặng. Hãy để Chúa nhìn thấy nước mắt của bạn. Sau đó:

“Lạy Chúa, con trao người này cho Chúa.”

Rồi:

“Xin đừng để người ấy tiếp tục điều khiển trái tim con.”

Và cuối cùng:

“Xin chữa lành phần con đã bị tổn thương.”

Đó có thể là lời cầu nguyện của một người chưa hoàn toàn tha thứ… nhưng đang bắt đầu bước vào con đường tha thứ.


16. CÓ NHỮNG NGƯỜI CHÚNG TA PHẢI THA THỨ NHIỀU LẦN

“Bảy mươi lần bảy” đôi khi không phải là tha cho một người 490 lần.

Mà là: cùng một vết thương, ta phải trao lại cho Chúa nhiều lần.

Sáng nay tha. Chiều nhớ lại — lại trao. Ngày mai nhớ — lại trao. Một năm sau vẫn đau — lại trao.

Có những vết thương sâu đến mức: tha thứ là một hành động được lặp lại mỗi ngày.

Corrie ten Boom cũng từng nhận ra điều ấy. Ngay cả sau trải nghiệm tha thứ cho người lính canh, bà vẫn phải học lại bài học tha thứ khi những người khác làm bà tổn thương. Điều này rất đẹp.

Bởi nó cho chúng ta biết: Nếu hôm nay bạn vẫn còn khó tha thứ, đừng tuyệt vọng.

Bạn không thất bại. Bạn chỉ đang ở trên đường.


17. THA THỨ LÀ MỘT DẤU HIỆU CỦA TRƯỞNG THÀNH

Người trẻ thường nghĩ trưởng thành là: Có tiền. Có công việc. Có bằng cấp. Có nhà. Có xe. Có vị trí.

Nhưng có một kiểu trưởng thành sâu hơn: Bạn không còn cần trả lại mọi điều người khác làm với mình.

Người khác nói xấu. Bạn không cần nói xấu lại.

Người khác hạ nhục. Bạn không cần hạ nhục lại.

Người khác phản bội. Bạn không biến mình thành một người phản bội.

Người khác sống ích kỷ. Bạn không để sự ích kỷ của họ biến bạn thành người ích kỷ.

Đó là tự do.

Họ có thể làm điều xấu với bạn, nhưng họ không thể bắt bạn trở thành người xấu.


18. VÀ ĐÂY LÀ CHÌA KHÓA CỦA TIN MỪNG HÔM NAY

Người đầy tớ trong dụ ngôn không hiểu một điều: Anh ta đang sống nhờ lòng thương xót mà anh lại từ chối lòng thương xót.

Đó cũng có thể là chúng ta. Chúng ta đến nhà thờ. Xin Chúa tha thứ. Xin Chúa chữa lành. Xin Chúa thương xót. Xin Chúa kiên nhẫn với những yếu đuối của mình.

Nhưng rồi bước ra khỏi nhà thờ… ta không thể kiên nhẫn với một người khác.

Chúng ta muốn Chúa nhìn thấy ý định tốt của mình, nhưng lại nhìn người khác bằng lỗi lầm tồi tệ nhất của họ.

Chúng ta muốn Chúa nhớ đến tất cả những điều tốt mình từng làm, nhưng lại nhớ mãi một lỗi lầm của người khác.

Tin Mừng hôm nay buộc chúng ta phải nhìn vào chính mình:

Tôi đang sống bằng lòng thương xót của Chúa hay bằng công thức tính toán của mình?


19. THA THỨ LÀ ĐỂ CHO TÌNH YÊU CÓ CƠ HỘI LỚN HƠN VẾT THƯƠNG

Hãy tưởng tượng trái tim bạn giống như một căn nhà.

Mỗi lần bị xúc phạm, bạn đặt vào đó một viên đá. Một lời nói. Một phản bội. Một thất vọng. Một sự bất công. Một lần bị bỏ rơi. Một lần bị xem thường.

Cứ thế… năm này qua năm khác. Đến một ngày, căn nhà trong lòng bạn đầy những viên đá. Bạn không còn chỗ cho niềm vui. Không còn chỗ cho bình an. Không còn chỗ cho người mới bước vào. Không còn chỗ cho chính Thiên Chúa.

Tha thứ là bắt đầu lấy từng viên đá ra. Không phải vì viên đá không từng làm bạn đau.

Mà vì: bạn muốn sống.


20. MỘT CÂU HỎI CUỐI CÙNG DÀNH CHO MỖI NGƯỜI

Nếu hôm nay Đức Giêsu đứng trước mặt bạn và hỏi:

“Con muốn tiếp tục mang người ấy trong trái tim mình bao lâu nữa?”

Bạn sẽ trả lời thế nào? Một năm? Mười năm? Hai mươi năm? Cho đến cuối đời?

Hay hôm nay… bạn bắt đầu đặt vết thương ấy vào tay Chúa?

Không phải để nói: “Chuyện ấy không quan trọng.”

Mà để nói: “Chuyện ấy đã đủ làm con đau rồi. Con không muốn nó tiếp tục lấy đi những năm tháng còn lại của con.”

Đó chính là khoảnh khắc tha thứ bắt đầu.


LỜI NGUYỆN

Lạy Chúa Giêsu,

Chúa biết con có những vết thương mà con không nói với ai. Có những cái tên con không muốn nhắc đến. Có những ký ức mỗi khi trở lại, lòng con vẫn đau.

Con đã nhiều lần nói: “Con tha thứ.” Nhưng chỉ cần nhớ lại, con lại nổi giận.

Lạy Chúa, con thú nhận rằng con yếu đuối. Con muốn tha thứ, nhưng con chưa làm được. Con muốn buông, nhưng con vẫn còn nắm. Con muốn bình an, nhưng con vẫn còn sống trong quá khứ. Xin Chúa đừng bắt con phải tự mình làm điều mà sức con không đủ. Xin hãy làm trong con điều Chúa đã làm nơi biết bao con người từng chịu tổn thương.

Xin cho con đủ can đảm để nói: “Lạy Chúa, con trao người ấy cho Chúa.”

Con không xin Chúa xóa ký ức của con. Con chỉ xin Chúa chữa lành ký ức ấy. Con không xin Chúa làm cho con quên. Con xin Chúa giúp con nhớ mà không còn hận. Con không xin Chúa trả thù. Con xin Chúa lấy khỏi con nhu cầu phải trả thù.

Và nếu hôm nay con chưa thể nói: “Con tha thứ hoàn toàn,” thì xin cho con ít nhất có thể nói: “Lạy Chúa, con muốn học cách tha thứ.”

Ngày mai, xin cho con tiến thêm một bước. Ngày kia, thêm một bước. Cho đến ngày con có thể nhìn về phía sau, không còn thấy một nhà tù, mà thấy một con đường Chúa đã dùng để đưa con đến gần Người hơn.

Lạy Chúa, xin đừng để người đã làm con đau tiếp tục sống trong con bằng sự oán hận. Xin cho con được tự do. Xin cho trái tim con rộng hơn vết thương. Và xin cho con hiểu được điều Đức Giêsu muốn nói hôm nay:

“Thầy không bảo con phải tha đến bảy lần, nhưng đến bảy mươi lần bảy.”

Amen.


Một câu để Ngẫm suốt tuần

“Tha thứ không làm cho quá khứ trở thành chưa từng xảy ra; tha thứ giúp quá khứ không còn quyền quyết định tương lai của tôi.”

Và có lẽ đây là điều đẹp nhất mà người trẻ có thể khám phá trong Chúa Nhật này:

Bạn không thể chọn người khác đã làm gì với mình.
Nhưng với ân sủng của Thiên Chúa, bạn có thể chọn mình sẽ trở thành ai sau điều đó.

Các bài đọc Chúa Nhật XXIV Thường Niên A quy tụ rất rõ quanh chủ đề tha thứ: Huấn Ca cảnh báo sức phá hủy của oán hận, Thánh Phaolô nhắc rằng người Kitô hữu không sống cho chính mình, còn Đức Giêsu đưa sự tha thứ đến tận cốt lõi của đời sống môn đệ.

Ghi chú nguồn câu chuyện: câu chuyện Corrie ten Boom – người sống sót Ravensbrück và cuộc gặp với một cựu lính canh – được chính Corrie thuật lại; PBS và Guideposts lưu lại lời kể của bà. Khi đăng bài, nên ghi rõ “câu chuyện có thật được Corrie ten Boom kể lại”, thay vì gọi bà là người Công giáo.


Chìa Khóa Paul TMC

👉 Nếu bài viết chạm đến trái tim bạn, hãy Like, Share và gửi cho một người đang cần được chữa lành.

🔔 Đừng quên Đăng ký Kênh / Theo dõi Chìa Khóa Tâm Hồn để cùng nhau khám phá những câu chuyện, suy tư và Lời Chúa giúp chúng ta sống bình an hơn mỗi ngày.

🙏 Xin Chúa chữa lành những vết thương trong trái tim bạn và ban cho bạn sức mạnh để tha thứ.

#ChuaNhatXXIVThuongNienA #TinMung #Mt182135 #ThaThu #BayMuoiLanBay #ChuaGiesu #LongThuongXot #SuyNiemTinMung #SuyNiemCongGiao #LoiChua #NguoiTreCongGiao #ChuaLanhTamHon #HatGiongTamHon #ChiaKhoaTamHon

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *