Chúa Nhật XXIV Thường Niên A – Tha Thứ Không Phải Vì Người Kia Xứng Đáng

Chúa Nhật XXIV Thường Niên A – Tha Thứ Không Phải Vì Người Kia Xứng Đáng

THA THỨ KHÔNG PHẢI VÌ NGƯỜI KIA XỨNG ĐÁNG

Mà vì bạn không muốn trái tim mình chết dần

Suy tư Chúa Nhật XXIV Thường Niên A
Tin Mừng: Mt 18,21-35

“Thầy không bảo anh em phải tha đến bảy lần, nhưng đến bảy mươi lần bảy.”
(Mt 18,22)

Có những vết thương không chảy máu. Không ai nhìn thấy chúng.

Bạn vẫn đi học. Vẫn đi làm. Vẫn cười với bạn bè. Vẫn đăng một tấm hình đẹp lên mạng xã hội. Vẫn trả lời “Em ổn”, “Con ổn”, “Tôi ổn”.

Nhưng có một góc nào đó trong lòng bạn vẫn đang đau. Một câu nói của cha mẹ. Một sự phản bội của người yêu. Một người bạn từng rất thân rồi quay lưng. Một người đã lấy đi của bạn một cơ hội. Một lời vu khống. Một cuộc chia tay không lời giải thích. Một người đã xin lỗi… nhưng vết thương vẫn còn đó.

Và đáng sợ nhất là: người ấy có thể đã bước tiếp, còn bạn thì vẫn sống cùng ngày hôm đó.

Bạn tưởng rằng mình đang trừng phạt họ bằng cách không tha thứ.

Nhưng đôi khi… người bị giam lâu nhất lại chính là mình.

Chúa Giêsu hôm nay bước vào chính nơi đau nhất ấy.

Ngài không nói: “Chuyện nhỏ thôi, bỏ qua đi.”

Ngài cũng không nói: “Người ta làm gì con cũng phải chịu.” Không.

Chúa Giêsu đưa chúng ta đi sâu hơn: Nếu Thiên Chúa đã thương xót bạn đến mức nào, bạn có thể để lòng thương xót ấy đi xuyên qua mình đến với người khác hay không?


1. “Lạy Thầy, nếu anh em con cứ xúc phạm đến con…”

Phêrô đến hỏi Chúa Giêsu:

“Lạy Thầy, nếu anh em con cứ xúc phạm đến con, thì con phải tha đến mấy lần? Có phải đến bảy lần không?”

Câu hỏi của Phêrô nghe rất đạo đức. Nhưng thật ra… rất con người.

Phêrô không hỏi: “Làm sao để con yêu người đã làm tổn thương con?”

Ông hỏi: “Con phải tha bao nhiêu lần thì đủ?”

Đó cũng là câu hỏi của chúng ta. “Con đã tha một lần rồi.” “Con đã cho cơ hội thứ hai.” “Con đã nhịn rất nhiều.” “Con đã nói chuyện đàng hoàng.” “Con đã xin lỗi trước dù lỗi không hoàn toàn thuộc về con.” “Vậy còn phải tha đến bao giờ?”

Chúng ta thường muốn biến lòng thương xót thành một bảng tính. Ba lần. Năm lần. Bảy lần. Đủ rồi.

Nhưng Chúa Giêsu phá vỡ cái bảng tính ấy:

“Không phải đến bảy lần, nhưng đến bảy mươi lần bảy.”

Theo cách diễn đạt của Tin Mừng, đây không phải là phép toán 490 lần.

Đó là một cách nói về sự tha thứ không bị giới hạn bởi một con số. Ghi chú Kinh Thánh của USCCB cũng liên kết câu nói này với St 4,24 và hiểu nó như một lời mời gọi đến sự tha thứ không giới hạn. Nhưng tại sao?


2. Bởi vì Thiên Chúa không đối xử với chúng ta theo kiểu “sòng phẳng”

Đây là điểm rất sâu của Tin Mừng.

Chúa Giêsu kể: Một ông vua muốn thanh toán sổ sách với các đầy tớ. Một người mắc món nợ khổng lồ.

Tin Mừng dùng hình ảnh mười ngàn yến vàng / talents — một khoản nợ vượt quá khả năng hoàn trả của người ấy. Trong khi người đầy tớ này lại không chịu tha cho một người khác món nợ nhỏ hơn rất nhiều, chỉ một trăm denarii, tương đương khoảng một trăm ngày công. Chính sự chênh lệch khủng khiếp này làm nổi bật sự vô lý của lòng không thương xót.

Người mắc nợ van xin: “Xin ngài rộng lòng với tôi…”

Và nhà vua: tha toàn bộ món nợ. Không giảm. Không trả góp. Không thương lượng. Tha hết.

Nhưng ngay sau đó, người vừa được tha một món nợ khổng lồ lại gặp một người chỉ mắc mình một khoản nhỏ.

Anh ta túm lấy người kia. Đòi trả ngay. Không thương xót. Không nhớ rằng chính mình vừa được thương xót.

Và đó chính là bi kịch của con người:

Chúng ta rất giỏi nhớ người khác đã làm gì với mình, nhưng lại rất dễ quên Thiên Chúa đã tha cho mình bao nhiêu.


3. Có một loại “trí nhớ” rất nguy hiểm

Não bộ con người có một xu hướng rất đặc biệt. Những trải nghiệm tiêu cực thường để lại dấu ấn mạnh.

Một lời khen có thể khiến bạn vui vài phút. Nhưng một lời xúc phạm có khi bạn nhớ mười năm.

Một người nói: “Bạn làm tốt lắm.” Bạn mỉm cười.

Nhưng một người khác nói: “Bạn chẳng làm nên trò trống gì.” Câu nói ấy có thể chạy đi chạy lại trong đầu bạn cả đêm.

Tâm lý học gọi hiện tượng này là negativity bias — khuynh hướng con người chú ý và ghi nhớ những điều tiêu cực mạnh hơn những điều tích cực.

Điều đó có một giá trị sinh tồn.

Ngày xưa, nhớ nơi có thú dữ giúp con người sống sót.

Nhưng trong đời sống hiện đại, cơ chế ấy đôi khi khiến chúng ta sống như những người luôn mang theo một “hồ sơ tội phạm” trong đầu.

Tên người ấy. Ngày người ấy làm mình đau. Câu nói ấy. Tin nhắn ấy. Bức ảnh ấy. Cuộc cãi nhau ấy. Chúng ta mở lại nó. Rồi lại đau. Rồi lại tức.

Rồi lại tưởng tượng: “Giá mà lúc đó mình nói câu này…” “Giá mà mình làm thế kia…” “Giá mà mình trả lại cho họ…”

Và một chuyện đã xảy ra cách đây nhiều năm… vẫn tiếp tục xảy ra trong não chúng ta mỗi ngày.

Người kia đã rời khỏi căn phòng.

Nhưng chúng ta vẫn để họ sống trong đầu mình. Đó là lý do tha thứ không chỉ là vấn đề đạo đức.

Nó còn là vấn đề của tự do nội tâm.


4. Nhưng xin đừng hiểu sai: Tha thứ không có nghĩa là phủ nhận vết thương

Đây là điều rất quan trọng, đặc biệt đối với người trẻ.

Có người từng bị bạo hành. Có người từng bị phản bội. Có người bị lạm dụng. Có người bị thao túng tâm lý. Có người từng bị chính gia đình làm tổn thương. Có người từng chịu bất công rất thật.

Nếu chúng ta nói: “Là người Công Giáo thì phải tha thứ, cứ quay lại như trước đi.” thì đó không phải là Tin Mừng.

Tha thứ không đồng nghĩa với cho phép người khác tiếp tục làm tổn thương mình.

Tha thứ không có nghĩa: phủ nhận sự thật; gọi điều ác là điều tốt; bỏ qua công lý; tiếp tục ở trong một mối quan hệ nguy hiểm; không đặt ranh giới; không bảo vệ bản thân; không yêu cầu người gây tổn thương chịu trách nhiệm.

Có những lúc tha thứ và thiết lập khoảng cách phải đi cùng nhau.

Bạn có thể tha thứ… nhưng vẫn không quay lại.

Bạn có thể tha thứ… nhưng vẫn nói: “Điều anh làm là sai.”

Bạn có thể tha thứ… nhưng vẫn tìm sự bảo vệ và công lý.

Bởi vì lòng thương xót của Kitô giáo không phải là sự nhu nhược trước cái ác.


5. Vậy tha thứ thực sự là gì?

Tha thứ không nhất thiết bắt đầu bằng cảm xúc.

Đôi khi trái tim chúng ta chưa thể nói: “Con thương người ấy.” Không sao.

Có thể bắt đầu bằng một lời cầu nguyện rất nhỏ: “Lạy Chúa, con chưa thể tha thứ. Nhưng con muốn học cách tha thứ. Xin Chúa làm điều con không thể làm.”

Đó đã là một bước rất lớn. Bởi vì tha thứ trước hết là một quyết định của ý chí:

“Tôi không muốn tiếp tục nuôi dưỡng sự trả thù trong lòng.”

“Tôi không muốn để người ấy tiếp tục điều khiển cuộc đời tôi.”

“Tôi giao sự phán xét cuối cùng cho Thiên Chúa.”

“Tôi sẽ tìm cách chữa lành, thay vì tiếp tục sống bằng vết thương.”

Tha thứ không phải là nói: “Chuyện đó không sao.”

Mà là: “Chuyện đó đã sai. Nó đã làm tôi đau. Nhưng tôi không muốn để điều sai ấy tiếp tục quyết định con người tôi.”

Đây là một sự khác biệt rất lớn.


6. Câu chuyện: Corrie ten Boom và người lính Đức Quốc xã

Có một câu chuyện về sự tha thứ khiến người ta khó có thể đọc mà không im lặng.

Corrie ten Boom là một phụ nữ Hà Lan. Trong Thế chiến II, gia đình bà tham gia che giấu người Do Thái khỏi Đức Quốc xã.

Corrie và chị gái là Betsie bị bắt. Hai chị em bị đưa đến trại tập trung Ravensbrück. Betsie đã chết tại đó.

Sau chiến tranh, Corrie trở thành người đi khắp nơi nói về tình yêu và sự tha thứ của Thiên Chúa.

Năm 1947, tại một nhà thờ ở Munich, Đức, Corrie vừa kết thúc một buổi nói chuyện về sự tha thứ.

Mọi người lần lượt ra về. Rồi bà nhìn thấy một người đàn ông. Áo khoác màu xám. Mũ nâu.

Và đột nhiên… quá khứ trở về. Người đàn ông ấy từng là một lính canh tại Ravensbrück.

Nơi Corrie từng chịu cảnh tù đày. Nơi chị bà Betsie đã chết. Trong ký ức của Corrie, người đàn ông ấy không còn là một người đàn ông bình thường. Ông ta trở thành biểu tượng của cả một thế giới đau đớn.

Rồi ông tiến lại gần. Ông không nhận ra Corrie. Nhưng ông nhận ra điều bà vừa nói về sự tha thứ.

Ông nói rằng sau chiến tranh ông đã trở thành một Kitô hữu và tin rằng Thiên Chúa đã tha thứ cho những điều ông từng làm.

Rồi ông đưa tay ra. Và hỏi Corrie: “Cô có tha thứ cho tôi không?”

Corrie đứng chết lặng. Bà không thể.

Làm sao bà có thể tha thứ cho một người thuộc về nơi mà chị mình đã chết?

Làm sao một lời “tôi tha thứ” có thể xóa đi những đau đớn của quá khứ?

Bà kể rằng trong giây phút ấy, bà không cảm thấy một chút tình cảm ấm áp nào. Không có cảm xúc đẹp đẽ. Không có sự xúc động tự nhiên. Chỉ có một cuộc chiến trong lòng. Cuối cùng, bà cầu nguyện xin Chúa Giêsu giúp mình.

Rồi bà đưa tay ra. Và tha thứ.

Corrie sau này kể lại rằng điều bà học được là: Tha thứ không nhất thiết bắt đầu từ cảm xúc.

Nó có thể bắt đầu từ một quyết định của ý chí, và con người có thể chọn điều tốt ngay cả khi trái tim chưa kịp cảm thấy điều ấy.

Câu chuyện này không có nghĩa là nỗi đau của Corrie biến mất trong một giây.

Cũng không có nghĩa rằng những tội ác của Đức Quốc xã trở nên “không đáng kể”. Không.

Tha thứ không xóa lịch sử. Tha thứ không gọi cái ác thành cái thiện.

Tha thứ chỉ nói: “Tôi sẽ không để cái ác đã xảy ra với tôi biến tôi thành một con người đầy thù hận.”

Và đó chính là sức mạnh khủng khiếp của Tin Mừng.


7. “Tôi không thể tha thứ” — đôi khi là câu nói thật nhất để bắt đầu cầu nguyện

Có những người trẻ đang mang một vết thương mà họ không biết phải nói với ai.

Một người cha lạnh lùng. Một người mẹ luôn so sánh. Một người yêu phản bội. Một người bạn bán đứng mình. Một người thầy làm nhục mình. Một người thân làm tổn thương gia đình. Một người từng nói: “Bạn không đáng được yêu.”

Và nhiều năm sau… câu nói ấy vẫn nằm trong đầu.

Nếu hôm nay bạn đang ở đó, đừng ép mình phải giả vờ rằng mọi chuyện ổn.

Hãy đến với Chúa bằng chính sự thật của mình.

Bạn có thể nói: “Lạy Chúa, con giận.” “Con đau.” “Con không hiểu.” “Con không muốn tha.” “Con biết Chúa dạy con tha thứ, nhưng con chưa làm được.” “Xin Chúa đừng bắt con phải tự mình làm điều này.” Đó là một lời cầu nguyện rất thật.

Và có lẽ… Chúa thích sự thật ấy hơn một lời đạo đức giả.


8. Bài đọc I đặt một câu hỏi rất mạnh: “Hãy nhớ đến ngày cuối cùng”

Sách Huấn Ca nhắc chúng ta đến một sự thật: Con người rất dễ nuôi giận dữ và báo thù, nhưng lại quên mình cũng cần lòng thương xót.

Mạch văn của Huấn Ca 27,30–28,7 nối sự giận dữ, trả thù với lời mời gọi nhớ đến giao ước và biết thương xót người khác.

Tại sao? Bởi vì một ngày nào đó… chính chúng ta cũng sẽ đứng trước Thiên Chúa.

Không ai bước vào thế giới này mà không mắc nợ tình yêu. Bạn mắc nợ cha mẹ. Mắc nợ những người đã nâng đỡ mình. Mắc nợ những người từng kiên nhẫn với những sai lầm của mình.

Và trên hết: mắc nợ Thiên Chúa một món nợ mà chúng ta không thể tự mình thanh toán.

Chúng ta muốn người khác nhớ từng lỗi lầm của mình? Không.

Chúng ta muốn người khác nhìn vào cả con người mình, nhìn thấy cả những yếu đuối, hoàn cảnh và những lần mình cố gắng thay đổi.

Vậy tại sao khi nhìn người khác… chúng ta chỉ nhìn thấy lỗi của họ?


9. Thánh Phaolô đưa chúng ta đi thêm một bước

Trong thư gửi tín hữu Rôma, Thánh Phaolô nhắc: “Không ai trong chúng ta sống cho chính mình, cũng không ai chết cho chính mình.”

Bởi vì dù sống hay chết, chúng ta đều thuộc về Chúa. Tin Mừng của Chúa Nhật này được đặt trong cùng một mạch suy tư ấy: đời sống Kitô hữu không còn xoay quanh cái tôi, nhưng quy hướng về Đức Kitô, Đấng đã chết và sống lại để làm Chúa của người sống cũng như người chết.

Điều này rất quan trọng đối với người trẻ.

Bởi vì một trong những căn bệnh của thời đại là: “Tôi.” Tôi đúng. Tôi bị xúc phạm. Tôi phải được tôn trọng. Tôi phải thắng. Tôi phải trả lại. Tôi phải cho người kia biết tay. Mạng xã hội đôi khi làm điều ấy mạnh hơn. Một bình luận. Một cú “unfriend”. Một lần “block”. Một bài đăng bóng gió. Một story chỉ để người kia nhìn thấy. Một câu nói tưởng như vô tình nhưng thật ra nhằm đúng một người.

Chúng ta có thể biến mạng xã hội thành một chiến trường trả thù rất văn minh. Không có máu. Không có tiếng súng. Nhưng có những người bị giết dần trong danh dự, lòng tự trọng và các mối quan hệ.


10. Có những người không bao giờ đánh bạn, nhưng họ vẫn có thể làm bạn đau

Đó là lý do Chúa Giêsu không chỉ nói đến những tội ác lớn. Ngài nói về “người anh em”.

Bởi vì những vết thương sâu nhất đôi khi đến từ những người gần nhất.

Người lạ xúc phạm bạn… bạn có thể bỏ qua.

Nhưng người bạn yêu nói một câu… bạn nhớ cả đời.

Tại sao? Vì nơi có tình yêu, nơi đó cũng có khả năng bị tổn thương.

Và Chúa Giêsu không bảo chúng ta: “Đừng bao giờ để ai làm mình đau.” Điều đó không thể.

Ngài dạy chúng ta: Đừng để nỗi đau biến trái tim mình thành nơi cư trú của hận thù.


11. Tha thứ là cách lấy lại tự do

Hãy thử tưởng tượng: Bạn đang cầm một cục than nóng. Bạn rất giận người khác. Bạn muốn ném nó vào họ. Nhưng trước khi ném… bạn phải giữ nó trong tay.

Ai bị bỏng trước? Bạn.

Hận thù cũng vậy. Bạn nghĩ: “Tôi không tha cho nó.”

Nhưng thực tế có khi là: “Tôi đang tiếp tục để chuyện đó lấy đi sự bình an của mình.”

Người kia có thể đang ngủ ngon. Còn bạn mất ngủ.

Người kia có thể đã quên. Còn bạn vẫn nhớ.

Người kia có thể đã lập gia đình. Còn bạn vẫn đang tranh cãi với họ trong đầu.

Người kia đã đi xa. Nhưng bạn vẫn để họ chiếm một căn phòng trong trái tim mình.

Vậy… tha thứ không phải là trao tự do cho người đã làm bạn đau.

Nhiều khi… tha thứ là lấy lại tự do cho chính mình.


12. Nhưng tại sao Chúa Giêsu lại nói “tha thứ từ trong lòng”?

Cuối dụ ngôn, Chúa Giêsu nói một câu rất mạnh:

“Ấy vậy, Cha của Thầy ở trên trời cũng sẽ đối xử với anh em như thế, nếu mỗi người trong anh em không hết lòng tha thứ cho anh em mình.”
(Mt 18,35)

“Trong lòng”. Không phải chỉ ngoài miệng.

Không phải: “Ừ, tôi tha rồi.” Nhưng mỗi lần nhắc đến tên người đó lại nghiến răng.

Tha thứ Kitô giáo không phải là một màn trình diễn. Nó là một hành trình nội tâm. Có thể mất thời gian.

Có thể phải tha một người nhiều lần trong cùng một ngày.

Sáng nhớ đến — lại đau.

Trưa nhớ đến — lại giận.

Tối nhớ đến — lại cầu nguyện.

Ngày mai lại nhớ. Lại cầu nguyện. Đó không phải thất bại. Đó có thể chính là quá trình chữa lành.


13. Có một điều rất đẹp trong câu chuyện của Corrie ten Boom

Corrie không nói: “Tôi đã có đủ tình yêu để tha thứ.”

Ngược lại. Bà nhận ra mình không có đủ sức. Và chính ở đó, bà quay về với Chúa.

Điều này làm cho Tin Mừng trở nên rất thực tế: Kitô giáo không đòi bạn làm điều siêu phàm bằng sức riêng.

Kitô giáo mời bạn để Đức Kitô sống trong bạn.

Bạn không thể tha? Hãy cầu xin Chúa.

Bạn không thể yêu? Hãy cầu xin Chúa.

Bạn không thể ngừng nhớ? Hãy trao ký ức ấy cho Chúa.

Bạn không thể cầu nguyện cho người đó?

Hãy bắt đầu bằng: “Lạy Chúa, xin Chúa chữa lành con.”

Rồi một ngày… có thể bạn sẽ nói được: “Lạy Chúa, xin cũng chữa lành người ấy.”

Đó là một bước rất lớn.


14. Một cách thực hành tha thứ cho người trẻ

Nếu hôm nay bạn đang mang một vết thương, hãy thử 5 bước.

BƯỚC 1: Gọi đúng tên vết thương

Đừng nói: “Con buồn.”

Hãy nói: “Con bị phản bội.” “Con bị coi thường.” “Con bị bỏ rơi.” “Con bị xúc phạm.” “Con cảm thấy mình không được yêu.”

Gọi đúng tên nỗi đau là bước đầu để chữa lành.

BƯỚC 2: Đừng phủ nhận điều sai

Bạn có quyền nói: “Điều đó đã sai.”

Tha thứ không có nghĩa là nói điều sai thành đúng.

BƯỚC 3: Trao quyền phán xét cho Thiên Chúa

Nói: “Lạy Chúa, con không muốn làm quan tòa của người này suốt đời nữa.”

Bạn không cần trả thù để chứng minh rằng mình đã bị đối xử bất công.

Thiên Chúa biết sự thật.

BƯỚC 4: Cầu nguyện cho chính mình trước

Nếu chưa thể cầu nguyện cho người kia, đừng ép.

Hãy cầu: “Lạy Chúa, xin chữa lành trái tim con.”

BƯỚC 5: Khi đủ sức, hãy cầu một điều tốt cho người ấy

Không phải: “Xin Chúa cho người ấy gặp xui xẻo.”

Mà: “Xin Chúa làm điều tốt nhất cho linh hồn người ấy.”

Đó có thể là bước cuối cùng để bạn thật sự bước ra khỏi chiếc lồng của oán hận.


15. Và có một người mà đôi khi chúng ta quên tha thứ nhất

Chính mình.

Có những người đã tha thứ cho tất cả mọi người… trừ bản thân.

Họ vẫn sống với: “Giá như…” “Giá như ngày ấy mình không làm vậy.” “Giá như mình chọn khác.” “Giá như mình không yêu người ấy.” “Giá như mình không bỏ cuộc.” “Giá như mình đã nói…” “Giá như…”

Nhưng bạn ơi, Chúa không cứu một phiên bản hoàn hảo của bạn.

Chúa cứu chính con người đang đứng trước mặt Ngài. Con người đã sai. Đã ngã. Đã yếu đuối. Đã có những lựa chọn ngu ngốc. Nhưng vẫn còn khả năng trở về.

Nếu Thiên Chúa có thể tha cho bạn… bạn cũng cần học cách ngừng kết án chính mình mãi mãi.


16. Câu hỏi quan trọng nhất của Chúa Nhật này

Không phải: “Tôi đã bị người khác làm đau bao nhiêu?”

Mà là: “Tôi đã được Thiên Chúa thương xót bao nhiêu?”

Không phải: “Người ấy có xứng đáng được tôi tha thứ không?”

Mà là: “Tôi có muốn sống tự do hay tiếp tục bị quá khứ điều khiển?”

Không phải: “Tại sao tôi phải tha cho họ?”

Mà là: “Nếu Thiên Chúa đã tha cho tôi, tôi có thể để lòng thương xót của Ngài biến đổi tôi đến mức nào?”

Đó chính là trung tâm của dụ ngôn. Người đầy tớ không bị trách vì món nợ. Anh ta được thương xót.

Anh ta thất bại ở chỗ: đã nhận lòng thương xót nhưng không để lòng thương xót biến đổi trái tim mình.


17. Có lẽ hôm nay Chúa không bảo bạn “quên”

Chúa chỉ bảo: “Đừng để vết thương trở thành danh tính của con.”

Bạn đã bị phản bội. Nhưng bạn không phải là “người bị phản bội”.

Bạn đã bị bỏ rơi. Nhưng bạn không phải là “người không đáng được yêu”.

Bạn đã thất bại. Nhưng bạn không phải là “kẻ thất bại”.

Bạn đã từng làm điều sai. Nhưng bạn không phải là “một con người vô phương cứu chữa”.

Bạn là người được Thiên Chúa yêu thương.

Và chính tình yêu ấy có thể giúp bạn bước ra khỏi căn phòng của quá khứ.


18. Một lời cầu nguyện cho người đang rất khó tha thứ

Lạy Chúa Giêsu,

Có một người con chưa thể tha thứ. Chúa biết người ấy. Chúa biết câu chuyện. Chúa biết những điều con không thể kể với ai. Chúa biết đêm con đã khóc. Chúa biết những lần con giả vờ mạnh mẽ. Chúa biết có những ngày con nói: “Con ổn.” nhưng bên trong con hoàn toàn không ổn.

Lạy Chúa, con không xin Chúa bắt con quên ngay. Con chỉ xin Chúa đừng để vết thương này biến con thành một người cay đắng. Đừng để điều người khác đã làm với con quyết định con sẽ trở thành người thế nào.

Nếu con chưa thể tha thứ, xin Chúa bắt đầu từ trái tim con.

Nếu con chưa thể yêu, xin Chúa dạy con không trả lại điều ác bằng điều ác.

Nếu con chưa thể cầu nguyện cho người ấy, xin Chúa ít nhất cho con đủ bình an để không nguyền rủa họ.

Và một ngày nào đó, khi trái tim con đủ lành, xin cho con có thể nói: “Lạy Chúa, con trao người này lại cho Chúa.”

Con không còn muốn làm quan tòa nữa. Con không còn muốn sống bằng oán hận nữa. Con muốn được tự do. Con muốn được chữa lành. Con muốn trở thành người mà Chúa muốn con trở thành.

Xin Chúa tha thứ cho con, và dạy con biết tha thứ.

Amen.


19. NGẪM…

Có thể bạn đang nghĩ đến một người ngay lúc này. Một cái tên vừa xuất hiện trong đầu. Một khuôn mặt. Một câu nói. Một kỷ niệm. Đừng vội nhắn tin. Đừng vội gọi. Đừng vội tìm lại họ. Chỉ cần ngồi yên một chút.

Và nói với Chúa: “Lạy Chúa, con trao người này cho Chúa.”

Rồi nói thêm: “Và con cũng trao chính vết thương này cho Chúa.”

Bởi vì đôi khi điều cần được chữa lành không chỉ là mối quan hệ giữa tôi và người ấy.

Mà là mối quan hệ giữa: tôi và chính trái tim tôi.


KẾT

Chúa Giêsu không hỏi Phêrô: “Người kia có đáng được tha không?”

Ngài chỉ nói: “Hãy tha thứ.”

Không phải vì người kia luôn xứng đáng.

Nhưng bởi vì bạn được gọi để trở nên giống Đấng đã tha thứ cho bạn.

Một ngày nào đó, tất cả chúng ta sẽ nhận ra: Mình đã sống nhờ rất nhiều lần được tha thứ. Bởi cha mẹ. Bởi bạn bè. Bởi những người đã kiên nhẫn với mình. Và trên hết… bởi Thiên Chúa.

Vậy hôm nay, nếu trong lòng bạn vẫn còn một người mà bạn chưa thể tha thứ… đừng vội lên án chính mình.

Hãy bắt đầu bằng một lời rất nhỏ:

“Lạy Chúa, con chưa thể tha thứ… nhưng con muốn học cách tha thứ. Xin Chúa làm điều con không thể làm.”

Có thể đó chính là nơi phép lạ bắt đầu.

Bởi vì: Tha thứ không làm cho quá khứ chưa từng xảy ra.

Nhưng tha thứ có thể khiến quá khứ không còn quyền quyết định tương lai của bạn.

Và có lẽ… đó chính là một trong những cách đẹp nhất để chúng ta bước vào tự do mà Đức Kitô đã ban.

Đừng để một người đã làm bạn đau một lần tiếp tục làm bạn đau thêm một nghìn lần bằng cách sống mãi trong trái tim bạn.

Hãy trao họ cho Chúa. Và xin Chúa trả lại cho bạn… một trái tim được tự do.


Lời Chúa lắng đọng trong tuần

“Thầy không bảo anh em phải tha đến bảy lần, nhưng đến bảy mươi lần bảy.”
(Mt 18,22)

Câu hỏi dành cho người trẻ:

“Tôi đang giữ ai trong lòng mình bằng sự oán giận — và điều gì sẽ xảy ra nếu hôm nay tôi bắt đầu trao người ấy cho Chúa?”


Chìa Khóa Paul TMC

❤️ Nếu bạn đang mang một vết thương khó tha thứ, hãy gửi video này cho chính mình… hoặc cho một người đang cần được chữa lành.

🔔 Theo dõi Chìa Khóa Tri Thức để cùng nhau tìm những điều tử tế, tốt lành và bình an cho tâm hồn.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *