Đừng Chỉ Hỏi Chúa Sẽ Cho Con Gì – Hãy Hỏi: Con Có Dám Đi Với Chúa Đến Đâu? | Chúa Nhật XXII Thường Niên A
ĐỪNG CHỈ HỎI: “CHÚA SẼ CHO CON GÌ?”
Hãy hỏi: “CON CÓ DÁM ĐI VỚI CHÚA ĐẾN ĐÂU?”
Suy tư Chúa Nhật XXII Thường Niên A – Tin Mừng: Mt 16,21-27
Có một câu hỏi rất ít người dám hỏi chính mình: “Nếu biết con đường phía trước sẽ đau, tôi có còn chọn nó không?”
Nếu biết yêu người này sẽ có ngày phải tổn thương, ta còn yêu không? Nếu biết sống tử tế đôi khi sẽ bị người khác lợi dụng, ta còn tử tế không? Nếu biết sống thật có thể khiến mình mất một vài mối quan hệ, ta còn sống thật không?
Nếu biết đi theo Chúa không phải lúc nào cũng được thuận lợi, được thành công, được người khác hiểu và đôi khi còn phải hy sinh, từ bỏ, chịu thiệt thòi… ta có còn muốn theo Ngài không?
Đó chính là điều Tin Mừng Chúa Nhật hôm nay đặt trước mặt mỗi người chúng ta.
Không phải một câu hỏi dễ chịu. Nhưng là một câu hỏi rất thật.
1. PHÊRÔ MUỐN MỘT ĐỨC GIÊSU KHÁC
Ngay trước đoạn Tin Mừng hôm nay, Phêrô vừa có một khoảnh khắc tuyệt vời.
Ông tuyên xưng: “Thầy là Đấng Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống.”
Phêrô đã nói đúng. Ông đã nhận ra Đức Giêsu là Đấng Mêsia. Nhưng điều kỳ lạ xảy ra ngay sau đó. Đức Giêsu bắt đầu nói cho các môn đệ biết điều gì đang chờ đợi Ngài: Ngài sẽ lên Giêrusalem. Ngài sẽ chịu nhiều đau khổ. Ngài sẽ bị giết. Và ngày thứ ba sẽ sống lại. Phêrô không chịu nổi.
Ông kéo riêng Đức Giêsu ra và bắt đầu trách Ngài: “Xin Thiên Chúa thương đừng để Thầy gặp chuyện ấy!”
Nghe qua thật cảm động. Phêrô yêu Thầy. Phêrô không muốn Thầy đau khổ. Phêrô muốn bảo vệ Thầy.
Nhưng Đức Giêsu lại quay lại nói một câu vô cùng mạnh: “Satan, lui lại đàng sau Thầy!”
Tại sao Đức Giêsu lại nói nặng như vậy? Bởi vì Phêrô đang yêu Chúa… nhưng lại muốn Chúa đi theo ý mình.
Phêrô muốn một Đấng Mêsia vinh quang nhưng không có thập giá. Ông muốn chiến thắng nhưng không muốn đau khổ. Muốn vương miện nhưng không muốn con đường dẫn đến vương miện. Và đó cũng là cám dỗ rất lớn của người Kitô hữu hôm nay.
2. CHÚNG TA CŨNG MUỐN MỘT “ĐỨC GIÊSU THEO Ý MÌNH”
Có khi chúng ta cầu nguyện: “Lạy Chúa, xin cho con thành công.” “Xin cho con thi đậu.” “Xin cho con có một công việc tốt.” “Xin cho con gặp đúng người.” “Xin cho tình yêu này đừng tan vỡ.” “Xin cho gia đình con bình an.” “Xin cho con kiếm được nhiều tiền.” “Xin cho cuộc đời con thuận lợi.” Những lời cầu nguyện ấy không có gì sai.
Nhưng đôi khi có một điều rất âm thầm xảy ra: Chúng ta không còn xin Chúa dẫn đường.
Chúng ta chỉ xin Chúa ký tên vào kế hoạch mà mình đã vẽ sẵn.
Chúng ta nói: Lạy Chúa, con đã chọn người này. Xin Chúa cho chúng con hạnh phúc.” “Con đã chọn công việc này. Xin Chúa làm cho nó thành công.” “Con muốn đi con đường này. Xin Chúa đừng để có trở ngại.” Và nếu Chúa không trả lời như chúng ta muốn… chúng ta bắt đầu thất vọng. Có người giận Chúa. Có người bỏ cầu nguyện.
Có người nói: “Con đã tin Chúa, tại sao Chúa lại để chuyện này xảy ra?”
Nhưng Tin Mừng hôm nay nhắc chúng ta một điều rất quan trọng: Đức tin không phải là bắt Thiên Chúa bảo đảm cho chúng ta một cuộc đời không có thập giá.
Đức tin là tin rằng: Ngay cả khi con đường có thập giá, Thiên Chúa vẫn không bỏ chúng ta.
Đức Giêsu không hứa: “Các con theo Thầy, các con sẽ không đau khổ.”
Ngài nói: “Ai muốn theo Thầy, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo.”
3. “VÁC THẬP GIÁ” KHÔNG CÓ NGHĨA LÀ TÌM KIẾM ĐAU KHỔ
Đây là điều người trẻ cần hiểu thật rõ. Kitô giáo không dạy con người phải đi tìm đau khổ. Đức Giêsu không bảo chúng ta: “Hãy làm cho cuộc đời mình đau khổ hơn.” Không.
Kitô giáo không tôn thờ đau khổ. Kitô giáo tôn thờ Đức Kitô chịu đóng đinh và phục sinh.
Thập giá tự nó không phải là mục tiêu. Tình yêu mới là mục tiêu.
Một người mẹ thức khuya chăm con bệnh. Một người cha âm thầm làm việc để con được học hành. ột bạn trẻ từ chối gian dối dù biết mình có thể bị thiệt. Một người yêu biết tha thứ thay vì trả đũa. Một sinh viên nghèo vẫn cố gắng học tập. Một người trẻ quyết định giữ lòng trung thành trong một xã hội đề cao sự dễ dãi. Một Kitô hữu dám nói “không” với một điều sai trái dù cả nhóm đều nói “có”. Đó đều có thể là những thập giá. Không phải vì đau khổ tự nó tốt.
Nhưng vì tình yêu đôi khi đòi người ta phải trả giá.
4. CÂU CHUYỆN CÓ THẬT CỦA MỘT CÔ GÁI 19 TUỔI
Có một cô gái người Ý tên là Chiara Badano.
Cô sinh năm 1971. Một cô gái trẻ bình thường. Chiara thích thể thao, thích bạn bè, thích cuộc sống và có những ước mơ rất đẹp của tuổi trẻ. Cô không sinh ra để trở thành một “biểu tượng”. Cô chỉ là một cô gái muốn sống.
Nhưng năm 17 tuổi, cuộc đời cô đột nhiên rẽ sang một hướng mà không ai mong muốn. Chiara được chẩn đoán mắc một căn bệnh hiểm nghèo. Từ đó, những điều rất bình thường của tuổi trẻ bắt đầu trở nên xa xỉ. Đau đớn. Điều trị. Bệnh viện. Những giới hạn của thân thể. Những dự định tương lai bị đảo lộn.
Một cô gái đang ở tuổi mơ về tương lai lại phải đối diện với câu hỏi mà rất nhiều người trưởng thành cũng sợ hãi: “Nếu ngày mai không còn như mình nghĩ thì sao?”
Chiara có thể nổi giận. Có thể tuyệt vọng.
Có thể hỏi: “Lạy Chúa, tại sao lại là con?”
Nhưng điều làm cuộc đời cô trở thành một chứng từ đặc biệt không phải là cô không đau. Cô đau thật.
Không phải cô không sợ. Mà là giữa nỗi đau, cô vẫn cố gắng sống tình yêu.
Đức Bênêđictô XVI từng kể với các bạn trẻ Palermo rằng hai năm cuối đời của Chiara đầy đau đớn nhưng vẫn tràn đầy tình yêu và ánh sáng. Ngài đặt câu hỏi: làm thế nào một cô gái 17–18 tuổi có thể sống trong một hoàn cảnh mà xét theo con người dường như không còn hy vọng, nhưng vẫn lan tỏa tình yêu, sự bình an và niềm tin?
Chiara được gọi bằng một cái tên rất đẹp: “Chiara Luce” – Chiara Ánh Sáng.
Không phải vì cuộc đời cô không có bóng tối. Mà chính giữa bóng tối, người ta vẫn nhìn thấy ánh sáng.
Ngày 25 tháng 9 năm 2010, Chiara được tuyên phong Chân phước tại Roma, chỉ khoảng 20 năm sau khi cô qua đời.
Đức Bênêđictô XVI sau đó nhắc lại rằng Chiara qua đời khi chưa tròn 19 tuổi, nhưng đã trở thành một “tia sáng” cho nhiều người trẻ. Ngài đặc biệt nhấn mạnh rằng tình yêu của Thiên Chúa mạnh hơn sự dữ và cái chết.
Có một câu cuối đời của Chiara được Đức Bênêđictô XVI nhắc đến: “Mẹ ơi, chào mẹ. Mẹ hãy vui lên, vì con cũng vui.”
Hãy dừng lại một chút. Một cô gái chưa đầy 19 tuổi. Đứng trước cái chết. Mà lại nói với mẹ: “Mẹ hãy vui lên.”
Chúng ta phải có một tình yêu sâu đến mức nào mới có thể nói được như thế?
5. CHIARA KHÔNG THẮNG BỆNH TẬT…
Nếu nhìn bằng con mắt của thế gian, Chiara đã thất bại.
Cô không được chữa lành theo cách người ta mong muốn. Cô không sống đến tuổi 30. Không có sự nghiệp dài. Không có những thành công mà xã hội thường dùng để đo một đời người. Cô chết khi còn quá trẻ.
Nhưng Tin Mừng hôm nay lại đặt trước chúng ta một cách nhìn hoàn toàn khác: “Được cả thế giới mà phải thiệt mất mạng sống, thì người ta lấy gì mà đổi lại?”
Đây là một trong những câu hỏi mạnh nhất dành cho thế hệ chúng ta.
6. THẾ GIỚI DẠY CHÚNG TA “ĐƯỢC NHIỀU HƠN”
Từ nhỏ, chúng ta đã được dạy phải thành công. Điểm cao hơn. Lương cao hơn. Nhà đẹp hơn. Xe tốt hơn. Nhiều follower hơn. Nhiều lượt thích hơn. Nhiều người biết đến mình hơn. Một hồ sơ đẹp hơn. Một cuộc sống “đáng mơ ước” hơn.
Mạng xã hội khiến chúng ta nhìn thấy cuộc đời của hàng trăm người mỗi ngày. Người này đi du lịch. Người kia mua nhà. Người nọ kết hôn. Người khác thành công. Một người bạn cùng tuổi đã có sự nghiệp. Một người khác đã có hàng trăm nghìn người theo dõi.
Rồi ta nhìn lại mình. Và âm thầm nghĩ: “Tại sao mình vẫn chưa bằng người ta?”
Chúng ta bắt đầu sống như thể cuộc đời là một cuộc thi. Ai thành công hơn? Ai giàu hơn? Ai đẹp hơn? Ai nổi tiếng hơn? Ai được yêu hơn? Ai có nhiều thứ hơn?
Nhưng Đức Giêsu hôm nay hỏi: “Được cả thế giới mà phải thiệt mất mạng sống, thì người ta lấy gì mà đổi lại?”
Có thể bạn có một chiếc điện thoại rất đắt… nhưng trái tim ngày càng nghèo.
Có thể bạn có hàng nghìn người theo dõi… nhưng không có một người thật sự hiểu mình.
Có thể bạn có một công việc tốt… nhưng mỗi sáng thức dậy lại không biết mình đang sống vì điều gì.
Có thể bạn có một tình yêu đẹp trên Facebook… nhưng bên trong lại đầy cô đơn.
Có thể bạn đạt được rất nhiều… nhưng đánh mất chính mình.
Đó mới là một kiểu thất bại đáng sợ.
7. “TỪ BỎ CHÍNH MÌNH” KHÔNG PHẢI LÀ GHÉT BẢN THÂN
Nhiều người đọc câu: “Ai muốn theo Thầy, phải từ bỏ chính mình…” rồi nghĩ Kitô giáo muốn con người phủ nhận bản thân. Không.
“Từ bỏ chính mình” không có nghĩa là: “Con không có giá trị.” Cũng không có nghĩa: “Con phải ghét bản thân.” Càng không có nghĩa: “Con phải để người khác chà đạp mình.” Trái lại.
Một người biết mình được Thiên Chúa yêu thương sẽ không cần phải sống để chứng minh giá trị của mình cho cả thế giới.
Từ bỏ chính mình nghĩa là: từ bỏ cái tôi muốn đặt mình vào trung tâm của mọi sự.
Từ bỏ nhu cầu phải luôn đúng. Từ bỏ thói quen trả đũa. Từ bỏ sự ích kỷ. Từ bỏ việc phải được người khác công nhận bằng mọi giá. Từ bỏ những ham muốn khiến mình đánh mất phẩm giá. Từ bỏ một tình yêu không lành mạnh dù rất khó. Từ bỏ một lợi ích bất chính dù nó đem lại tiền. Từ bỏ một lời nói cay độc dù mình hoàn toàn có thể nói. Từ bỏ việc “hơn thua” để chọn bình an.
Đó mới là vác thập giá.
8. CÓ NHỮNG THẬP GIÁ KHÔNG AI NHÌN THẤY
Có những cây thập giá không được chụp hình. Không được đăng Facebook. Không nhận được lời khen. Không có ai bấm “like”.
Đó có thể là: Một người trẻ đang cố gắng tha thứ cho cha mẹ. Một cô gái đang học cách bước ra khỏi một mối tình khiến mình tổn thương. Một chàng trai đang chiến đấu với một thói quen xấu mà không ai biết. Một sinh viên nghèo cố gắng không bỏ học. Một người đang chăm sóc cha mẹ già. Một người con lựa chọn ở lại với gia đình thay vì chạy theo một cuộc sống dễ dàng hơn. Một người trẻ bị hiểu lầm nhưng vẫn không trả đũa. Một Kitô hữu mỗi tối vẫn quỳ xuống cầu nguyện dù lòng mình khô khan. Không ai biết. Không ai vỗ tay. Nhưng Thiên Chúa biết.
Và đôi khi… thập giá âm thầm nhất lại là nơi tình yêu thật nhất đang được sinh ra.
9. “LUI LẠI ĐẰNG SAU THẦY!”
Có một chi tiết rất đẹp trong lời Đức Giêsu nói với Phêrô. Ngài không bảo: “Phêrô, biến đi!”
Ngài nói: “Hãy lui lại đàng sau Thầy.”
Đó chính là vị trí của người môn đệ: đi phía sau Thầy.
Phêrô sai không phải vì ông yêu Chúa. Ông sai vì ông muốn đi trước Chúa. Ông muốn chỉ đường cho Chúa.
Và có lẽ đó cũng là vấn đề của chúng ta. Chúng ta nói: “Lạy Chúa, con tin Chúa.” Nhưng rồi chúng ta lại nói: “Nhưng chuyện này phải theo ý con.” Chúng ta muốn Chúa ban phước cho con đường mình đã chọn.
Trong khi Đức Giêsu nói: “Hãy đi sau Thầy.”
Không phải: “Con muốn đi đâu thì Thầy đi theo đó.”
Mà là: “Thầy đi đâu, con hãy theo đó.”
Đó là khác biệt giữa việc tin Chúa và thực sự trao đời mình cho Chúa.
10. THẬP GIÁ KHÔNG PHẢI LÀ DẤU CHẤM HẾT
Nếu chỉ đọc đến câu “vác thập giá”, Tin Mừng hôm nay sẽ trở thành một câu chuyện buồn.
Nhưng Đức Giêsu không dừng ở đó. Ngài nói: “Con Người sẽ đến trong vinh quang của Cha Người…”
Đây chính là trung tâm của Kitô giáo: Thập giá không phải là chương cuối.
Có Thứ Sáu Tuần Thánh. Nhưng có Chúa Nhật Phục Sinh.
Có nước mắt. Nhưng có niềm vui.
Có mất mát. Nhưng có sự sống.
Có cái chết. Nhưng có phục sinh.
Đó là lý do người Kitô hữu không tìm kiếm đau khổ, nhưng cũng không tuyệt vọng khi đau khổ xuất hiện.
Bởi vì chúng ta tin: Thiên Chúa có thể biến nơi tưởng như kết thúc thành một khởi đầu mới.
Chiara Badano không được nhớ đến vì căn bệnh đã giết chết cô.
Cô được nhớ đến vì tình yêu đã mạnh hơn căn bệnh ấy.
11. CÂU HỎI DÀNH CHO MỖI NGƯỜI TRẺ HÔM NAY
Có lẽ hôm nay Chúa không hỏi bạn: “Con có thể làm điều gì thật vĩ đại?”
Chúa chỉ hỏi: “Con có dám bước theo Thầy trong điều rất nhỏ của hôm nay không?”
Con có dám tha thứ không? Con có dám nói sự thật không? Con có dám từ bỏ một điều đang làm mình xa Chúa không? Con có dám yêu một người mà không đòi hỏi họ phải đáp lại không? Con có dám sống tử tế khi chẳng ai nhìn thấy không? Con có dám giữ lòng trung thành khi chẳng ai biết không? Con có dám đứng lên sau thất bại không? Con có dám cầu nguyện ngay cả khi Chúa dường như im lặng không?
Con có dám nói: “Lạy Chúa, không phải ý con, nhưng xin cho ý Chúa được nên trong đời con” không?
Đó mới là con đường của người môn đệ.
12. CÓ THỂ HÔM NAY BẠN ĐANG MANG MỘT CÂY THẬP GIÁ
Có thể bạn đang mệt. Bạn cười với mọi người nhưng bên trong rất buồn.
Bạn vẫn đi học, đi làm, vẫn đăng những tấm hình vui vẻ… nhưng có những đêm nằm xuống, bạn chỉ muốn khóc.
Có thể bạn đang thất vọng về chính mình. Có thể một mối tình vừa kết thúc. Có thể gia đình đang có chuyện. Có thể bạn thất bại trong công việc. Có thể bạn đã cầu nguyện rất lâu mà chưa thấy câu trả lời.
Có thể bạn đang hỏi: “Lạy Chúa, Ngài ở đâu?”
Nếu hôm nay bạn đang ở đó… xin đừng vội nghĩ rằng Chúa đã bỏ bạn.
Đức Giêsu không đứng ngoài cây thập giá của bạn. Ngài đã đi qua con đường ấy trước bạn.
Ngài không chỉ nói: “Con hãy vác thập giá.”
Ngài còn nói bằng chính cuộc đời mình: “Hãy theo Thầy.”
Nghĩa là: “Con không đi một mình.”
13. VÀ ĐÂY LÀ ĐIỀU ĐẸP NHẤT
Một ngày nào đó, chúng ta sẽ nhận ra: Những thứ mình từng nghĩ là quan trọng nhất… có thể chẳng còn quan trọng. Điện thoại sẽ cũ. Tiền bạc sẽ ở lại. Danh tiếng sẽ phai. Những lượt thích sẽ biến mất. Những cuộc tranh hơn thua rồi cũng kết thúc. Nhưng tình yêu chúng ta đã trao… lòng thương xót chúng ta đã dành… những người chúng ta đã nâng dậy… những lần chúng ta chọn tha thứ… những lần chúng ta trung thành với điều thiện… những phút giây chúng ta âm thầm ở bên một người đang đau khổ… những điều ấy không vô nghĩa trước mặt Thiên Chúa.
Bởi vì cuối cùng, câu hỏi lớn nhất của cuộc đời không phải: “Con đã sở hữu bao nhiêu?”
Không phải: “Con nổi tiếng đến đâu?”
Không phải: “Bao nhiêu người biết đến con?”
Mà là: “Con đã yêu như thế nào?”
14. “CON ĐƯỢC CẢ THẾ GIỚI THÌ SAO?”
Bạn có thể chạy rất nhanh. Nhưng chạy đi đâu?
Bạn có thể kiếm thật nhiều tiền. Nhưng để làm gì?
Bạn có thể có hàng triệu người theo dõi. Nhưng ai thật sự biết trái tim bạn?
Bạn có thể có mọi thứ. Nhưng nếu đánh mất linh hồn mình… bạn còn lại gì?
Đức Giêsu hôm nay không bảo người trẻ hãy từ bỏ ước mơ. Ngài chỉ muốn chúng ta đừng biến ước mơ thành thần tượng.
Đừng để thành công trở thành Thiên Chúa. Đừng để tiền bạc trở thành Thiên Chúa. Đừng để tình yêu trở thành Thiên Chúa. Đừng để danh vọng trở thành Thiên Chúa. Đừng để mạng xã hội quyết định giá trị của mình.
Hãy để Thiên Chúa nói cho bạn biết bạn là ai.
Bạn không phải là số lượt thích. Bạn không phải là mức lương. Bạn không phải là điểm số. Bạn không phải là chức vụ. Bạn không phải là những thất bại của mình. Bạn là một người được Thiên Chúa yêu thương.
Và vì được yêu thương, bạn được mời gọi học cách yêu.
15. MỘT LỜI CHO NGƯỜI TRẺ ĐANG ĐỨNG TRƯỚC NGÃ RẼ
Nếu hôm nay bạn đang đứng trước một quyết định khó khăn… hãy cầu nguyện.
Nếu bạn đang phải từ bỏ một điều mình rất yêu… hãy cầu nguyện.
Nếu bạn đang đau khổ vì một điều mình không hiểu… hãy cầu nguyện.
Nếu bạn đang thất bại… đừng vội kết luận rằng cuộc đời mình đã kết thúc.
Nếu Chúa đang dẫn bạn qua một con đường khó… đừng vội nghĩ rằng Ngài đã bỏ bạn.
Có những con đường Chúa không giải thích ngay. Ngài chỉ nói: “Hãy theo Thầy.”
Bạn bước một bước. Rồi Ngài cho bạn đủ ánh sáng để bước bước tiếp theo. Đó chính là đức tin.
Không phải nhìn thấy toàn bộ con đường rồi mới bước. Mà là tin vào Đấng đang dẫn đường.
LỜI NGUYỆN
Lạy Chúa Giêsu, có những lúc con muốn theo Chúa, nhưng con chỉ muốn theo Chúa trên những con đường dễ dàng.
Con muốn Chúa ban phúc, nhưng con không muốn hy sinh.
Con muốn Chúa cho con thành công, nhưng con không muốn đi qua thất bại.
Con muốn Chúa cất khỏi con đau khổ, nhưng con chưa học được cách trao cho Chúa những đau khổ của mình.
Xin tha thứ cho con. Xin giúp con hiểu rằng: Thập giá không phải là dấu hiệu Chúa bỏ con.
Đôi khi, thập giá là nơi Chúa dạy con biết yêu sâu hơn.
Xin cho con đừng chạy theo một cuộc đời chỉ có vẻ đẹp bên ngoài.
Xin cho con đừng đánh đổi linh hồn để lấy những thứ chóng qua.
Xin cho con biết từ bỏ cái tôi, biết tha thứ, biết trung thành, biết sống tử tế, biết yêu thương ngay cả khi không được đáp lại.
Khi con mệt mỏi, xin nhắc con rằng Chúa vẫn đang đi bên cạnh.
Khi con không hiểu, xin cho con biết tin.
Khi con khóc, xin cho con nhớ rằng Chúa cũng đã từng khóc.
Khi con phải vác thập giá, xin cho con đừng quay lại bỏ cuộc.
Và khi con không còn đủ sức bước tiếp, xin cho con chỉ cần nhìn lên Chúa và nói:
“Lạy Chúa, con không hiểu con đường này, nhưng con tin Chúa. Con không biết ngày mai sẽ ra sao,
nhưng con biết con không đi một mình. Xin cho con được đi sau Chúa, từng bước một, cho đến ngày con gặp Chúa trong ánh sáng Phục Sinh.”
Amen.
MỘT PHÚT NHÌN LẠI CHÍNH MÌNH
Bạn hãy thử tắt điện thoại một phút và tự hỏi:
1. Điều gì hiện đang là “thập giá” lớn nhất trong đời tôi?
2. Tôi đang xin Chúa thay đổi hoàn cảnh, hay tôi đang xin Chúa thay đổi chính mình?
3. Có điều gì tôi biết là không đúng nhưng vẫn chưa đủ can đảm để từ bỏ?
4. Tôi đang sống theo kế hoạch của Chúa, hay đang cố bắt Chúa đi theo kế hoạch của tôi?
Và cuối cùng:
Nếu hôm nay Đức Giêsu nhìn vào mắt bạn và hỏi: “Con có muốn theo Thầy không?” — bạn sẽ trả lời thế nào?
Bởi vì theo Chúa không có nghĩa là cuộc đời sẽ không còn thập giá.
Theo Chúa có nghĩa là: khi thập giá xuất hiện, chúng ta biết mình không còn phải vác nó một mình.
Và đó chính là điều đã làm cho một cô gái chưa đầy 19 tuổi như Chiara Badano có thể trở thành một ánh sáng cho rất nhiều người.
Không phải vì cô không có bóng tối.
Mà vì trong bóng tối, cô vẫn chọn tin vào Ánh Sáng.
Chìa Khóa Paul TMC
