Chúa Nhật XXII Thường Niên A: Đừng Chỉ Hỏi “Đời Con Sẽ Được Gì?” – Mt 16,21-27
Hãy hỏi: “ĐỜI CON SẼ TRỞ THÀNH NGƯỜI NHƯ THẾ NÀO?”
Suy tư Chúa Nhật XXII Thường Niên A –Tin Mừng Mt 16,21-27
Có những lúc trong đời, chúng ta cầu nguyện rất nhiều.
Nhưng lời cầu nguyện sâu nhất trong lòng lại không phải:
“Lạy Chúa, xin cho con biết yêu Chúa hơn.”
Mà là:
“Lạy Chúa, xin cho cuộc đời con đừng quá khó khăn.”
Xin cho con có một công việc tốt. Xin cho con được người mình yêu đáp lại. Xin cho gia đình con bình an. Xin cho cha mẹ đừng bệnh. Xin cho con cái nên người. Xin cho chuyện làm ăn thuận lợi. Xin cho những dự định của con thành công.
Những lời cầu nguyện ấy rất thật. Và có lẽ Chúa không trách chúng ta vì đã cầu xin như thế.
Nhưng có một ngày, chúng ta sẽ nhận ra một điều rất lạ: Thiên Chúa không phải lúc nào cũng cất cây thập giá khỏi cuộc đời chúng ta.
Có khi Người lại ban cho ta sức mạnh để vác nó.
Và đó chính là điều làm chúng ta khó hiểu nơi Tin Mừng Chúa Nhật XXII hôm nay.
1. PHÊRÔ MUỐN MỘT ĐỨC GIÊSU KHÁC
Ngay trước đoạn Tin Mừng này, Phêrô vừa tuyên xưng:
“Thầy là Đấng Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống.”
Một lời tuyên xưng quá đẹp. Phêrô tưởng rằng mình đã hiểu Đức Giêsu. Nhưng rồi Đức Giêsu bắt đầu nói một điều mà Phêrô không thể chấp nhận: Người sẽ phải lên Giêrusalem, chịu nhiều đau khổ, bị giết chết và ngày thứ ba sẽ sống lại.
Phêrô kéo riêng Người ra và bắt đầu trách: “Xin Thiên Chúa thương đừng để chuyện ấy xảy ra với Thầy!”
Nghe rất tình cảm. Phêrô thương Thầy. Phêrô không muốn Thầy đau khổ. Phêrô không muốn người mình yêu phải chịu thất bại.
Nhưng Đức Giêsu quay lại và nói một câu rất mạnh:
“Satan, lui lại đàng sau Thầy!”
Tại sao một lời nói tưởng như đầy tình yêu lại bị Chúa phản ứng mạnh như thế?
Bởi vì Phêrô đang yêu Chúa… nhưng theo cách của Phêrô. Phêrô muốn Chúa đi theo con đường mà ông nghĩ là đúng. Một Đức Giêsu vinh quang. Một Đức Giêsu chiến thắng. Một Đức Giêsu không thất bại. Một Đức Giêsu không bị xúc phạm. Một Đức Giêsu không bị đóng đinh.
Nói cách khác: Phêrô muốn có Chúa, nhưng không muốn có Thập Giá.
Và có lẽ… chúng ta cũng không khác Phêrô bao nhiêu.
2. CHÚNG TA CŨNG MUỐN MỘT ĐỨC GIÊSU “DỄ CHỊU”
Có bao giờ bạn cầu nguyện: “Lạy Chúa, xin cho con thành công…” nhưng khi thất bại lại hỏi:
“Tại sao Chúa bỏ con?”
Có bao giờ bạn nói: “Lạy Chúa, con phó thác gia đình con cho Chúa…” nhưng khi gia đình xảy ra chuyện, bạn lập tức trách:
“Chúa ở đâu?”
Có bao giờ bạn nói:
“Con tin Chúa.”
Nhưng khi phải lựa chọn giữa điều đúng và điều có lợi cho mình, bạn lại chọn điều có lợi?
Chúng ta rất dễ yêu một Đức Giêsu làm phép lạ. Chúng ta thích Đức Giêsu chữa bệnh. Thích Đức Giêsu hóa bánh. Thích Đức Giêsu dẹp sóng gió. Thích Đức Giêsu mở đường khi chúng ta bế tắc.
Nhưng khi Đức Giêsu nói:
“Ai muốn theo Thầy, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo.”
Chúng ta lại chần chừ. Bởi vì chúng ta muốn: Chúa ban phúc, nhưng không muốn hy sinh. Chúa mở cửa, nhưng không muốn bước qua con đường hẹp. Chúa cho con thành công, nhưng không muốn con phải kiên nhẫn. Chúa chữa lành con, nhưng không muốn con tha thứ. Chúa cho con hạnh phúc, nhưng không muốn con từ bỏ cái tôi.
3. NGƯỜI TRẺ HÔM NAY SỢ NHẤT ĐIỀU GÌ?
Có lẽ không phải nghèo. Không hẳn là thất bại. Mà là: Sợ mình thua người khác.
Mở điện thoại lên. Người ta đi du lịch. Mình chưa đi. Người ta mua nhà. Mình chưa có. Người ta cưới. Mình vẫn độc thân. Người ta có sự nghiệp. Mình còn loay hoay. Người ta đăng hình hạnh phúc. Mình đang âm thầm khóc.
Rồi mạng xã hội khiến chúng ta có cảm giác:
“Cuộc đời người khác đang tiến lên, còn cuộc đời mình đang đứng yên.”
Chúng ta bắt đầu chạy. Chạy để kiếm tiền. Chạy để chứng minh bản thân. Chạy để được công nhận. Chạy để không thua bạn bè. Chạy để cha mẹ tự hào. Chạy để người yêu không bỏ mình. Chạy đến mức một ngày chúng ta có rất nhiều thứ… nhưng lại không biết: Mình đang chạy đi đâu?
Đây là một trong những bi kịch lớn của con người hiện đại:
Có thể sở hữu rất nhiều thứ mà vẫn đánh mất chính mình.
Và Đức Giêsu hỏi:
“Được cả thế gian mà phải thiệt mất mạng sống mình, thì người ta sẽ lấy gì mà đổi lại?”
(Mt 16,26)
Câu hỏi ấy cách đây hai ngàn năm… nhưng nghe như đang nói thẳng với chúng ta hôm nay.
4. MỘT CÂU CHUYỆN CÓ THẬT: VIKTOR FRANKL VÀ CÂU HỎI “TẠI SAO MÌNH PHẢI SỐNG?”
Có một câu chuyện đặc biệt về Viktor Frankl, bác sĩ tâm thần người Áo và là người sống sót sau các trại tập trung của Đức Quốc xã.
Trong Thế chiến II, Frankl bị đưa vào hệ thống trại tập trung, trong đó có Auschwitz. Cha mẹ, người anh và người vợ đang mang thai của ông đều qua đời trong Holocaust.
Hãy thử tưởng tượng. Một người có học thức. Một bác sĩ. Một người có nghề nghiệp. Một người có gia đình. Một người có những dự định tương lai. Rồi chỉ trong một thời gian ngắn… mọi thứ bị lấy đi.
Tài sản không còn. Tự do không còn. Gia đình không còn. Sự nghiệp không còn. Quyền lựa chọn gần như không còn.
Ngay cả tên tuổi cũng có thể bị thay bằng một con số.
Sau khi sống sót, Frankl viết tác phẩm nổi tiếng Man’s Search for Meaning – Đi tìm lẽ sống.
Điều đáng chú ý trong suy tư của ông là: Con người có thể chịu đựng rất nhiều khi họ còn tìm thấy một ý nghĩa để sống.
Frankl không nói rằng đau khổ tự nó là điều tốt. Ông cũng không cổ võ con người đi tìm đau khổ.
Nhưng ông nhận ra một điều sâu sắc:
Khi không thể thay đổi hoàn cảnh, con người vẫn còn khả năng lựa chọn cách mình đáp lại hoàn cảnh ấy.
Ngay cả giữa những hoàn cảnh khủng khiếp nhất, con người vẫn có thể giữ lại một khoảng tự do bên trong: tôi sẽ trở thành người như thế nào trước điều đang xảy ra với mình.
Bảo tàng Tưởng niệm Holocaust Hoa Kỳ cũng ghi nhận chính kinh nghiệm của Frankl rằng việc tìm kiếm ý nghĩa giúp con người đối diện với những đau khổ khủng khiếp và tiếp tục sống với một mục đích.
Đây là điểm rất gần với Tin Mừng.
Đức Giêsu không nói:
“Nếu theo Thầy, đời con sẽ không còn đau khổ.”
Ngược lại, Người nói:
“Ai muốn theo Thầy, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo.”
Nghĩa là: Đừng chỉ hỏi làm sao để đời mình không đau.
Hãy học hỏi:
“Trong nỗi đau này, Chúa đang mời tôi trở thành người thế nào?”
5. THẬP GIÁ KHÔNG PHẢI LÀ THẤT BẠI
Có một điều chúng ta cần hiểu rất rõ. Kitô giáo không tôn thờ đau khổ. Chúa Giêsu không bảo chúng ta đi tìm đau khổ.
Người không bảo một người bị bạo hành:
“Cứ chịu đi, đó là thập giá.”
Người không bảo người trẻ:
“Đừng cố gắng, nghèo khổ mới là đạo đức.”
Người không bảo người bệnh:
“Đừng chữa bệnh, cứ chịu đau.”
Không.
Thập giá Kitô giáo không phải là sự cam chịu trước mọi điều xấu.
Thập giá là cái giá phải trả khi chúng ta trung thành với tình yêu, sự thật và ý Chúa.
Một người trẻ từ chối gian dối để được thăng chức. Đó có thể là một thập giá.
Một cô gái chọn giữ phẩm giá thay vì đánh đổi bản thân để được yêu. Đó có thể là một thập giá.
Một chàng trai tha thứ cho người đã làm mình tổn thương, dù cái tôi muốn trả đũa. Đó có thể là một thập giá.
Một người con chăm sóc cha mẹ già khi bạn bè đang tận hưởng tuổi trẻ. Đó có thể là một thập giá.
Một người vợ, người chồng biết nói:
“Anh xin lỗi.”
“Em tha thứ.”
Dù cả hai đều muốn giữ phần thắng cho mình… Đó cũng là một thập giá.
Một người trẻ âm thầm sống tử tế giữa một môi trường mà gian dối dường như dễ thành công hơn… Đó là một thập giá.
Và có những thập giá không ai nhìn thấy. Một người đang chiến đấu với sự cô đơn. Một người đang cố bỏ một thói quen xấu. Một người đang cố giữ đức tin dù cầu nguyện mãi mà chưa thấy câu trả lời. Một người đang cố không bỏ cuộc sau một lần thất bại.
Không ai vỗ tay. Không ai biết. Nhưng Chúa biết.
6. “TỪ BỎ MÌNH” KHÔNG CÓ NGHĨA LÀ GHÉT BẢN THÂN
Đây là điều người trẻ rất cần hiểu.
“Từ bỏ mình” không có nghĩa:
“Tôi không có giá trị.”
Không.
Bạn được Thiên Chúa yêu. Bạn có phẩm giá. Bạn được tạo dựng theo hình ảnh Thiên Chúa.
Vậy “từ bỏ mình” nghĩa là: không để cái tôi ngồi vào ngai của cuộc đời.
Tôi không phải là trung tâm của vũ trụ. Không phải điều gì tôi muốn cũng là điều tốt. Không phải cảm xúc nào của tôi cũng là sự thật. Không phải điều gì khiến tôi vui cũng khiến tôi hạnh phúc. Không phải điều gì nhiều người làm cũng là điều tôi nên làm.
Và đặc biệt:
Không phải “tôi muốn” lúc nào cũng đồng nghĩa với “Chúa muốn”.
Từ bỏ mình đôi khi chỉ đơn giản là: Bớt một lời nói cay nghiệt. Bớt một lần khoe khoang. Bớt một cuộc tranh cãi. Bớt một lần trả đũa. Bớt một chút ích kỷ. Bớt một lần sống vì ánh mắt người khác. Bớt một giờ lướt điện thoại để dành thời gian cho gia đình. Bớt một chút cái tôi để học cách yêu.
Những điều ấy nhỏ thôi. Nhưng chính những điều nhỏ ấy làm nên một người môn đệ.
7. ĐIỀU ĐÁNG SỢ KHÔNG PHẢI LÀ THẬP GIÁ
Điều đáng sợ hơn là: một cuộc đời không có ý nghĩa.
Có người cả đời không thiếu tiền nhưng thiếu bình an. Có người có hàng nghìn người theo dõi nhưng không có một người thật sự hiểu mình. Có người có rất nhiều bạn trên mạng nhưng không có ai để gọi lúc 2 giờ sáng khi lòng mình vỡ vụn. Có người thành công trong mắt thiên hạ nhưng thất bại trong chính căn phòng của mình. Có người đạt được điều họ từng mơ ước… rồi một ngày ngồi một mình và tự hỏi:
“Rồi sao nữa?”
Đó là lúc câu nói của Chúa Giêsu trở nên đáng sợ mà cũng đáng thương:
“Được cả thế gian mà phải thiệt mất mạng sống mình, thì nào có lợi gì?”
Chúa không bảo:
“Đừng thành công.”
Chúa chỉ hỏi:
“Thành công để làm gì?”
Đừng chỉ hỏi:
“Tôi kiếm được bao nhiêu tiền?”
Hãy hỏi:
“Tôi đã trở thành người như thế nào?”
Đừng chỉ hỏi:
“Có bao nhiêu người biết đến tôi?”
Hãy hỏi:
“Có ai được tốt hơn vì tôi đã sống?”
Đừng chỉ hỏi:
“Tôi có được điều mình muốn không?”
Hãy hỏi:
“Điều tôi muốn có làm tôi gần Chúa hơn không?”
8. PHÊRÔ ĐÃ HIỂU RA SAU NÀY
Điều đẹp nhất là: Phêrô đã từng hiểu sai Chúa.
Nhưng Chúa không loại bỏ ông. Chúa sửa ông. Phêrô từng muốn ngăn Chúa khỏi Thập Giá. Nhưng sau này, chính Phêrô lại trở thành người bước vào con đường thập giá.
Người từng sợ hãi. Người từng chối Thầy. Người từng chạy trốn. Cuối cùng lại có thể trao cả mạng sống mình cho Đức Kitô.
Điều đó cho chúng ta một niềm hy vọng rất lớn: Bạn không cần phải hoàn hảo mới có thể theo Chúa.
Bạn chỉ cần: đừng bỏ cuộc.
Bạn có thể yếu đuối. Có thể từng sai. Có thể từng phản bội những điều mình tin. Có thể có những ngày đức tin chỉ còn như một đốm than nhỏ. Nhưng nếu bạn vẫn quay về… Chúa vẫn còn đó.
9. CHÚA KHÔNG HỨA ĐƯỜNG ĐỜI KHÔNG CÓ THẬP GIÁ
Nhưng Chúa hứa một điều lớn hơn: Người sẽ đi cùng chúng ta trên con đường ấy.
Đó là khác biệt giữa người có đức tin và người không có đức tin.
Người có đức tin không phải là người không khóc. Họ vẫn khóc.
Không phải là người không sợ. Họ vẫn sợ.
Không phải là người không đau. Họ vẫn đau.
Nhưng giữa nước mắt, họ có thể nói:
“Lạy Chúa, con không hiểu.”
“Con không biết ngày mai sẽ ra sao.”
“Con mệt lắm.”
“Nhưng con vẫn tin Chúa đang ở đây.”
Đó là đức tin trưởng thành.
Không phải:
“Chúa ơi, xin làm cho con không còn thập giá.”
mà là:
“Chúa ơi, nếu con phải đi qua thập giá này, xin đừng để con đi một mình.”
10. VÀ BIẾT ĐÂU… THẬP GIÁ BẠN ĐANG KHÓC HÔM NAY SẼ TRỞ THÀNH NƠI CHÚA LÀM BẠN TRƯỞNG THÀNH
Có những vết thương không biến mất ngay. Nhưng nó dạy chúng ta biết cảm thông.
Có những lần thất bại không được xóa khỏi quá khứ. Nhưng nó làm chúng ta khiêm tốn.
Có những người từng làm chúng ta đau. Nhưng qua họ, chúng ta học được cách tha thứ.
Có những năm tháng tưởng như mất trắng. Nhưng nhìn lại, chúng ta mới hiểu:
Chúa đã dùng chính những ngày ấy để làm mình lớn lên.
Đức Giêsu không nói:
“Hãy tìm thập giá.”
Người nói:
“Hãy vác thập giá mình mà theo Thầy.”
Nghĩa là: Đừng chạy đi tìm đau khổ.
Nhưng khi đau khổ đến… đừng để nó biến bạn thành một con người cay đắng.
Khi bị phản bội… đừng trở thành người phản bội.
Khi bị tổn thương… đừng đi gây tổn thương cho người khác.
Khi thất bại… đừng đánh mất phẩm giá.
Khi bị từ chối… đừng nghĩ mình vô giá trị.
Khi Chúa im lặng… đừng vội nghĩ Chúa bỏ rơi bạn.
Bởi vì: Thập giá không phải dấu chấm hết. Sau Thập Giá là Phục Sinh.
11. MỘT CÂU HỎI CHO BẠN TRONG CHÚA NHẬT NÀY
Nếu hôm nay Chúa Giêsu ngồi bên cạnh bạn và hỏi:
“Con đang muốn giữ điều gì đến mức đánh mất chính mình?”
Bạn sẽ trả lời thế nào? Tiền? Danh dự? Một mối tình? Một người nào đó? Cái tôi? Một tham vọng? Một vết thương cũ? Một sự oán giận? Hay chính hình ảnh mà bạn cố xây dựng trước mặt người khác?
Có thể Chúa không đòi bạn bỏ hết mọi thứ. Có thể Người chỉ đang nói:
“Hãy đặt nó xuống một chút. Đừng để nó làm chủ con.”
Bởi vì Thiên Chúa không muốn lấy mất cuộc đời bạn. Người muốn trả lại cho bạn một cuộc đời có ý nghĩa.
LỜI NGUYỆN
Lạy Chúa Giêsu, có những ngày con chỉ muốn cuộc đời mình nhẹ nhàng hơn.
Con muốn thành công mà không thất bại. Muốn được yêu mà không bị tổn thương. Muốn trưởng thành mà không phải đau. Muốn theo Chúa mà không phải vác thập giá.
Nhưng hôm nay, con hiểu rằng: Chúa không hứa con đường theo Chúa sẽ luôn dễ dàng.
Chúa chỉ hứa: Chúa sẽ không bỏ con một mình.
Xin dạy con biết từ bỏ cái tôi của mình. Khi con phải chọn giữa sự thật và lợi ích, xin cho con chọn sự thật. Khi con phải chọn giữa trả đũa và tha thứ, xin cho con chọn tha thứ. Khi con phải chọn giữa ích kỷ và yêu thương, xin cho con biết yêu thương. Khi con thất bại, xin đừng để con nghĩ mình vô dụng. Khi con đau khổ, xin đừng để con trở nên cay đắng. Khi con không hiểu đường Chúa dẫn, xin cho con vẫn đủ lòng tin để bước tiếp.
Và khi cây thập giá trở nên quá nặng… xin cho con nhớ rằng phía trước con vẫn có Chúa.
Lạy Chúa, con không xin một cuộc đời không có thập giá. Con chỉ xin: “Xin cho con đừng đánh mất Chúa khi vác thập giá.”
Bởi vì nếu còn Chúa, thì ngay cả con đường đau khổ nhất… vẫn có thể trở thành con đường dẫn con về nhà.
Amen.
Chìa Khóa Paul TMC
Nếu bài suy tư này chạm đến một góc nhỏ trong tâm hồn bạn, đừng giữ lại một mình.
❤️ Hãy để lại một lời cầu nguyện.
💬 Hãy chia sẻ điều bạn đang suy nghĩ.
📲 Và nếu bạn biết một người đang mệt mỏi vì thập giá cuộc đời, hãy gửi bài viết này cho họ.
Biết đâu, qua một cú nhấp chuột của bạn, họ sẽ nhận được một lời nhắn mà họ đang rất cần:
“Đừng bỏ cuộc. Chúa vẫn đang ở đây.”
