Thánh Đaminh vị thánh của Kinh Mân Côi | Chìa Khóa Chữa Lành
THÁNH ĐAMINH VÀ CÂU CHUYỆN HAI NGƯỜI BÀN CHÂN ĐẤT: KHI TÌNH YÊU VÀ SỰ KHIÊM NHƯỜNG CỨU THẾ GIỚI
Cuộc Đời Nở Hoa Từ Chốn Hãm Mình
Sinh ra vào năm 1170 tại vùng đất Tây Ban Nha trong một gia đình quý tộc sang trọng, Đaminh de Guzmán hoàn toàn có thể chọn cho mình một con đường êm ả và đầy vinh hoa. Nhưng ngay từ tuổi thơ, tâm hồn ngài đã hướng về một kho tàng khác—kho tàng của sự hãm mình và lòng mến Chúa. Ngài say mê việc học, kiên trì trau dồi kiến thức không phải để tìm kiếm danh vọng đời này, mà để chuẩn bị hành trang cho một sứ mạng lớn lao hơn.
Khi trở thành linh mục rồi kinh sĩ, Đaminh nổi bật bởi một tâm hồn ngay thẳng, hăng hái và tràn đầy tinh thần hy sinh. Cứ ngỡ tiếng gọi nội tâm sẽ đưa ngài đến với những bộ lạc xa xôi vùng đất Nga để gieo mầm Tin Mừng, nhưng Ý Định Quan Phòng của Thiên Chúa lại dẫn đưa ngài qua quyết định của Đức Giáo hoàng Innocentê III: ngài được cử đến Toulouse (Pháp)—nơi mà cơn bão lạc giáo Albi đang làm chao đảo và lung lay đức tin của vô số tín hữu.
Đaminh nhận ra một sự thật đau đớn: Người ta không thể thuyết phục ai về một Thiên Chúa Tình Yêu bằng những lời nói hoa mỹ nhưng cuộc sống lại xa hoa. Ngài xác tín sâu sắc rằng: Lời giảng dạy phải đi đôi với đời sống.
Chính vì thế, ngài đã chọn sống như một người nghèo nhất trong những người nghèo: cất bước đi chân không trên những con đường đá sỏi, ngủ gục trên nền đất lạnh, ăn chay hãm mình và sống hoàn toàn bằng của bố thí.
Vào năm 1216, Đức Giáo hoàng Hônôriô III đã phê chuẩn Dòng Anh Em Giảng Thuyết (Dòng Đaminh ngày nay). Thiên Chúa chỉ dành cho cha Đaminh 5 năm ngắn ngủi còn lại của đời người để hoàn thành sứ mạng gieo giống. Nhưng trong 5 năm ngắn ngủi ấy, dấu chân không mệt mỏi của ngài đã rảo khắp Pháp, Ý, Tây Ban Nha, thắp lại ngọn lửa đức tin và đưa hàng ngàn tâm hồn lỡ bước trở về với Vòng Tay Giáo Hội. Ngài cũng là vị Thánh đã để lại cho nhân loại một vũ khí thiêng liêng vô giá: Kinh Mân Côi—sợi dây liên kết dịu dàng giữa con người với Đức Maria.
Giấc Mơ Về Hai Người Ăn Mày Của Thiên Chúa
Có một câu chuyện truyền ký cảm động được lưu truyền qua nhiều thế kỷ về cuộc đời cha Đaminh. Trong một đêm thức thức cầu nguyện, ngài thấy một thị kiến hãi hùng: Thế gian đang chìm trong tội lỗi và sắp phải chịu án công thẳng của Thiên Chúa. Nhưng Đức Maria đã sấp mình van xin lòng thương xót của Lòng Chúa Cứu Độ.
Trong thị kiến ấy, Đức Mẹ chỉ cho Con Tình Yêu của Người hai hình ảnh sẽ được gửi xuống để cứu vớt thế giới: một hình ảnh chính là Đaminh, và hình ảnh kia là một người ăn mày rách rưới, tiều tụy.
Sáng hôm sau, khi Đaminh đang chìm đắm trong lời nguyện tại nhà thờ, ngài bỗng thấy một người ăn mày tiến vào. Nhìn kỹ, ngài bàng hoàng nhận ra đó chính là khuôn mặt trong giấc mộng đêm qua. Không chút ngần ngại, người ăn mày bước đến, ôm chầm lấy Đaminh và khẽ nói:
“Anh là người đồng hành với tôi. Nếu chúng ta cùng sánh vai tiến bước, thì không quyền lực nào của sự dữ có thể thắng được chúng ta.”
Người ăn mày mặc áo rách tả tơi ấy chính là Thánh Phanxicô thành Assisi.
Hai con người, hai Dòng tu lớn được sinh ra trong cùng một thời đại—một bên là trí tuệ sâu sắc rực lửa rao giảng (Đaminh), một bên là tâm hồn đơn sơ nghèo khó yêu thương vạn vật (Phanxicô). Họ đã cùng nắm tay nhau, ôm lấy một Giáo Hội đang rạn nứt bằng tình yêu tuyệt đối dành cho Đức Kitô. Cho đến tận ngày nay, suốt hơn 700 năm qua, anh em Dòng Đaminh và Dòng Phanxicô vẫn giữ truyền thống dâng Thánh Lễ chung và bẻ chung một tấm bánh trong ngày lễ kính của nhau để nhắc nhớ về cuộc hội ngộ lịch sử ấy.
Ngẫm Lẽ Sống — Chìa Khóa Chữa Lành
“Ai muốn theo Tôi, phải từ bỏ chính mình, vác thánh giá mình hằng ngày mà theo” (x. Lk 9, 23).
Nhìn vào cuộc đời Thánh Đaminh và cuộc gặp gỡ với Thánh Phanxicô, chúng ta nhận ra một “Chìa Khóa Chữa Lành” sâu sắc cho những tâm hồn đang mệt mỏi giữa thế giới hôm nay: Sự Chữa Lành Không Đến Từ Những Gì Chúng Ta Tích Lũy, Mà Đến Từ Những Gì Chúng Ta Trút Bỏ.
Trong cuộc sống hiện đại, chúng ta thường kiệt sức vì cố gồng mình tích trữ: tích trữ tiền tài, danh vọng, và cả những tự ái cá nhân. Chúng ta vắt kiệt sức lực để chứng tỏ mình đúng, chứng tỏ mình giỏi hơn người khác. Nhưng Thánh Đaminh đã chọn đi chân đất, chọn ngủ trên đất lạnh để tâm hồn ngài được hoàn toàn tự do chứa đựng Ân Sủng.
Ba lời khấn của các tu sĩ—Khó Nghèo, Thanh Tịnh, Vâng Lời—không phải là những xiềng xói trói buộc, mà là ba ngọn hải đăng soi sáng cho mỗi người chúng ta trong đời sống thường nhật:
- Khó nghèo tâm hồn (Sự Khiêm Hạ): Là biết buông bỏ bớt những đòi hỏi ích kỷ, biết vừa lòng với những gì mình có. Khi tâm hồn không còn bận bận chen chúc những ham muốn vật chất, chúng ta mới có khoảng trống cho sự bình an của Thiên Chúa (“Phúc thay ai có tâm hồn nghèo khó, vì Nước Trời là của họ” – Mt 5, 3).
- Thanh tịnh tâm hồn (Tình Yêu Chân Thành): Giữa một thế giới đầy dối trắc và lợi dụng, giữ cho trái tim mình trong sạch, biết yêu thương không tính toán, biết bao dung cho những vết thương mà người khác gây ra cho mình.
- Vâng lời (Sự Phó Thác): Lắng nghe Thánh Ý Thiên Chúa trong những biến cố vui buồn của cuộc đời. Khi biết cúi đầu xin vâng như Đức Maria (“Vâng, tôi đây là nữ tỳ của Chúa, xin Chúa làm cho tôi như lời sứ thần nói” – Lk 1, 38), mọi lo âu và áp lực trên vai chúng ta sẽ tự nhiên biến mất.
Cuộc đời Thánh Đaminh nhắc nhở chúng ta rằng: Bạn không cần phải làm những điều phi thường mới có thể chữa lành thế giới hay chính mình. Bạn chỉ cần bước đi bằng đôi chân khiêm nhường, nắm lấy tay những người đồng hành, và dâng trao mọi buồn vui qua những hạt Kinh Mân Côi xâu chuỗi tình yêu mỗi ngày.
Chìa Khóa Paul TMC
Nguồn tư liệu: Tổng hợp từ Sử liệu Giáo Hội, Truyền thông Dòng Anh Em Giảng Thuyết (OP) và chiakhoa.net.
- Hôm nay, bạn muốn dâng lời kinh Mân Côi cầu nguyện cho ai? Hãy để lại ý nguyện bên dưới phần bình luận nhé!
