Người Đến Sau Vẫn Được Yêu – Bí Mật Của Lòng Thương Xót Thiên Chúa | CHÚA NHẬT XXV THƯỜNG NIÊN A
ĐỪNG ĐO TÌNH YÊU CỦA THIÊN CHÚA BẰNG CHIẾC ĐỒNG HỒ CỦA MÌNH
“Hay vì thấy tôi tốt bụng, mà bạn đâm ra ghen tức?” (Mt 20,15)
Có một câu hỏi mà rất nhiều người trẻ hôm nay từng âm thầm đặt ra: “Tại sao tôi đã cố gắng rất nhiều, mà người khác dường như chẳng cần cố gắng bằng tôi vẫn có được điều họ muốn?”
Bạn học miệt mài nhưng người khác điểm cao hơn. Bạn đi làm từ sáng đến tối nhưng một người mới vào công ty lại được trọng dụng. Bạn sống tử tế nhiều năm nhưng một người từng làm tổn thương người khác lại có một cuộc đời dường như rất thuận lợi. Bạn cố gắng giữ đức tin từ nhỏ, đi lễ, cầu nguyện, phục vụ… rồi một người trước đây chẳng quan tâm gì đến Thiên Chúa, thậm chí từng sống rất xa Giáo Hội, một ngày quay trở lại và được mọi người đón nhận nồng nhiệt.
Và trong một góc rất sâu của lòng mình, có thể chúng ta đã từng nghĩ: “Như vậy có công bằng không?”
Đó cũng chính là câu hỏi của những người thợ làm vườn trong Tin Mừng hôm nay.
Họ không nổi giận vì ông chủ không trả đủ tiền. Ông chủ đã trả đúng như thỏa thuận.
Điều khiến họ khó chịu là: “Tại sao người làm chỉ một giờ lại nhận được bằng người đã chịu nắng cả ngày?”
Chính ở đây, Đức Giêsu chạm vào một vùng rất nhạy cảm trong tâm hồn con người: chúng ta không chỉ muốn mình được đối xử công bằng; đôi khi chúng ta còn muốn người khác không được nhận nhiều hơn mình.
Và đó là một khác biệt rất lớn.
1. CÓ MỘT THỨ RẤT NGUY HIỂM: SO SÁNH
Hãy thử tưởng tượng cảnh tượng trong dụ ngôn.
Trời còn chưa sáng hẳn. Ông chủ ra chợ tìm người làm thuê. Những người được thuê từ sáng sớm biết mình sẽ nhận một đồng bạc, mức tiền công một ngày. Rồi khoảng chín giờ, ông trở lại. Trưa, ông trở lại. Ba giờ chiều, ông lại trở lại. Và gần năm giờ, khi ngày làm việc gần kết thúc, ông vẫn ra chợ. Ông gặp những người vẫn đang đứng đó.
Ông hỏi:
“Sao các anh đứng đây suốt ngày không làm gì cả?”
Họ trả lời:
“Vì không ai mướn chúng tôi.”
Câu trả lời này rất đáng suy nghĩ.
Họ không nói: “Chúng tôi lười.”
Họ nói: “Không ai mướn chúng tôi.”
Có những người trong cuộc đời không phải vì họ không muốn làm điều tốt. Họ chỉ chưa từng được trao một cơ hội.
Có những người trẻ không phải không có khả năng. Họ chỉ chưa gặp đúng người tin tưởng họ.
Có những người từng xa Giáo Hội không phải vì họ hoàn toàn ghét Thiên Chúa. Có khi họ đã từng bị tổn thương. Có khi họ chưa từng được ai kiên nhẫn lắng nghe.
Có khi họ đã đứng rất lâu ngoài “quảng trường” của cuộc đời và tự hỏi: “Có ai cần mình không?”
Và rồi ông chủ nói: “Các anh cũng hãy vào làm vườn nho cho tôi.”
Không hỏi quá khứ. Không kiểm tra xem họ đã lãng phí bao nhiêu giờ.
Không trách: “Bây giờ mới chịu đi làm à?”
Ông chỉ nói: “Hãy vào.”
Đó là một hình ảnh tuyệt đẹp về Thiên Chúa.
2. THIÊN CHÚA KHÔNG NGỪNG ĐI TÌM CON NGƯỜI
Trong dụ ngôn, ông chủ không chỉ đi ra một lần. Ông đi ra nhiều lần trong ngày.
Đức Thánh Cha Phanxicô từng nhấn mạnh chính điểm này khi suy niệm dụ ngôn những người thợ vườn nho: ông chủ đi tìm người lao động vào nhiều thời điểm khác nhau; hình ảnh ấy diễn tả Thiên Chúa luôn đi ra tìm kiếm con người và mời gọi họ, bất kể họ đang ở “giờ” nào của cuộc đời.
Đây là một hình ảnh rất khác với cách chúng ta thường tưởng tượng về Thiên Chúa.
Chúng ta đôi khi nghĩ: “Khi nào mình tốt thì Chúa mới đến.” Không.
Trong Tin Mừng, chính ông chủ đi ra. Ông tìm người. Ông bước về phía những người đang đứng ngoài. Ông không đợi họ hoàn hảo rồi mới gọi. Ông gọi họ trước. Rồi họ mới bước vào vườn nho. Đây chính là logic của ân sủng.
Không phải tôi tốt nên Thiên Chúa yêu tôi. Mà vì Thiên Chúa yêu tôi, nên tôi mới có khả năng trở nên tốt hơn.
Đó là một cuộc đảo ngược rất sâu sắc.
3. NHƯNG TẠI SAO NGƯỜI LÀM CẢ NGÀY LẠI BỰC?
Đây mới là phần khó nhất của Tin Mừng.
Nếu bạn là người làm từ sáng sớm, bạn sẽ nghĩ gì? Bạn đứng dưới nắng. Bạn mệt. Bạn đổ mồ hôi. Bạn làm việc cả ngày. Rồi cuối ngày, bạn thấy người mới làm một giờ cũng nhận một đồng bạc.
Có lẽ phản ứng đầu tiên của chúng ta sẽ là: “Không thể chấp nhận được!” Và xét theo logic kinh tế thông thường, phản ứng ấy dễ hiểu.
Nhưng Đức Giêsu không kể dụ ngôn này để dạy chúng ta cách trả lương.
Đức Thánh Cha Phanxicô đã lưu ý rằng dụ ngôn không nhằm giải quyết nguyên tắc tiền công lao động; vấn đề mà Đức Giêsu muốn mở ra là Nước Thiên Chúa và lòng quảng đại của Thiên Chúa.
Điều đáng sợ là: người thợ đầu tiên không bị thiệt. Ông chủ không lấy tiền của họ để cho người khác. Ông vẫn trả họ đúng số đã thỏa thuận.
Vấn đề không nằm ở chỗ họ nhận ít. Vấn đề nằm ở chỗ: họ không chịu được việc người khác nhận nhiều.
Đây chính là lúc so sánh bước vào.
4. KHI SO SÁNH XUẤT HIỆN, NIỀM VUI CỦA TA BẮT ĐẦU PHỤ THUỘC VÀO NGƯỜI KHÁC
Một người có thể đang rất hạnh phúc. Cho đến khi anh ta mở điện thoại. Một người vừa mua được chiếc xe mới. Một người bạn khoe chuyến du lịch. Một người đồng nghiệp được thăng chức. Một người bạn cũ kết hôn. Một người cùng lớp đạt thành tích cao. Một người trẻ bằng tuổi mình đã thành công.
Và đột nhiên… những gì mình đang có trở nên nhỏ bé.
Đây là một trong những nghịch lý của đời sống hiện đại: Chúng ta có thể có nhiều hơn thế hệ trước rất nhiều, nhưng vẫn cảm thấy mình thiếu. Không phải lúc nào vấn đề là chúng ta có quá ít.
Đôi khi vấn đề là: chúng ta liên tục nhìn sang phần của người khác.
Triết học cổ điển đã từ lâu đặt câu hỏi về lòng ham muốn và sự so sánh. Tâm lý học hiện đại cũng nghiên cứu sâu về xu hướng con người đánh giá bản thân bằng cách so sánh với người khác.
Nhưng Tin Mừng đi xa hơn. Đức Giêsu không chỉ bảo: “Đừng so sánh.”
Ngài hỏi sâu hơn: “Tại sao trái tim con lại khó chịu khi người khác được nhận điều tốt?”
Đây là câu hỏi đau.
Bởi vì nó chạm vào một sự thật: đôi khi điều làm chúng ta đau không phải là mình thiếu, mà là người khác có.
5. CÓ MỘT DẠNG “CÔNG BẰNG” CÓ THỂ LÀM TRÁI TIM CHÚNG TA KHÔ CỨNG
Người thợ nói:
“Những người sau chót này chỉ làm có một giờ…”
Chú ý nhé. Anh ta không gọi họ là “anh em”.
Anh ta gọi họ là: “những người này.”
Khi lòng ghen tị xuất hiện, người khác rất dễ biến thành một con số. Một đối thủ. Một người cạnh tranh. Một người “không xứng đáng”. Một người “được ưu ái”. Một người “không bằng mình”.
Chúng ta không còn nhìn thấy câu chuyện của họ. Không thấy những giờ họ đã đứng chờ. Không thấy những lần họ bị từ chối. Không thấy những vết thương. Không thấy những cơ hội họ chưa từng có.
Chúng ta chỉ nhìn thấy: “Tại sao họ lại được như tôi?” Đó là lúc công bằng biến thành sự tính toán.
6. NHƯNG PHẢI HIỂU RÕ: LÒNG QUẢNG ĐẠI CỦA THIÊN CHÚA KHÔNG CÓ NGHĨA LÀ BẤT CÔNG TRONG XÃ HỘI
Điểm này đặc biệt quan trọng đối với người trẻ.
Đừng dùng dụ ngôn này để biện minh cho việc trả lương bất công.
Đừng nói: “Thiên Chúa quảng đại, vậy doanh nghiệp trả lương thế nào cũng được.” Không.
Đức Giêsu không dạy người chủ bóc lột người lao động. Ngược lại, Giáo Hội luôn quan tâm đến phẩm giá con người, công bằng xã hội và quyền lợi chính đáng của người lao động.
Dụ ngôn đang nói về một tầng sâu khác: ân sủng và Nước Thiên Chúa không vận hành như một bảng tính thành tích.
Thiên Chúa không phải là một nhà tuyển dụng ngồi trước máy tính để tính: Người này cầu nguyện 10.000 lần. Người kia đi lễ 5.000 lần. Người nọ làm việc bác ái 300 lần. Vậy người này được yêu nhiều hơn người kia. Không.
Tình yêu không phải là một bảng Excel.
7. TRONG NƯỚC THIÊN CHÚA, MÓN QUÀ LỚN NHẤT KHÔNG PHẢI LÀ “PHẦN THƯỞNG”
Đây là điểm rất sâu.
Người thợ đầu tiên nghĩ: “Tôi đã làm nhiều hơn, nên tôi phải được nhiều hơn.”
Nhưng Thiên Chúa muốn họ nhận ra: “Con đã được ở trong vườn nho của Ta suốt cả ngày. Đó đã là một hồng ân.”
Đức Bênêđictô XVI từng giải thích dụ ngôn này trong tương quan giữa công lý và lòng thương xót, nhấn mạnh rằng đồng tiền công trong dụ ngôn diễn tả sự sống đời đời, trong khi việc được gọi vào làm vườn nho của Chúa cũng tự nó đã là một ân huệ.
Hãy thử áp dụng vào đời sống đức tin.
Nếu bạn được sinh ra trong một gia đình Công giáo… Nếu từ nhỏ bạn đã biết đọc kinh… Nếu bạn có cha mẹ đưa mình đến nhà thờ… Nếu bạn có một người bà dạy mình lần chuỗi… Nếu bạn đã biết đến Thánh lễ từ khi còn nhỏ…
Bạn có thể nghĩ: “Tôi đã hy sinh rất nhiều cho Chúa.” Điều đó có thể đúng.
Nhưng hãy thử nhìn theo một góc khác: Có khi chính việc bạn được biết Chúa từ nhỏ đã là một món quà rất lớn.
Bạn không mất đi điều gì khi người khác cũng tìm được Chúa.
Ngược lại: bạn có thêm một người anh em trong cùng một gia đình.
8. CÂU CHUYỆN THẬT: MỘT NGƯỜI ĐÃ ĐỨNG NGOÀI “VƯỜN NHO” SUỐT NHIỀU NĂM
Có một con người rất đặc biệt trong lịch sử Kitô giáo: Augustinô thành Hippo.
Ông không phải là một người trẻ “ngoan đạo từ nhỏ” theo nghĩa đơn giản.
Augustinô sinh năm 354 tại Thagaste, Bắc Phi. Mẹ ông là Monica, một Kitô hữu tha thiết cầu nguyện cho con. Nhưng Augustinô trải qua một hành trình trí tuệ và đời sống rất phức tạp.
Ông học hùng biện, say mê triết học, tìm kiếm câu trả lời cho những câu hỏi lớn về sự thật, thiện ác, hạnh phúc và ý nghĩa đời người.
Ông từng đi theo những hệ tư tưởng mà sau này ông nhận ra không đưa mình đến chân lý trọn vẹn. Ông cũng sống một đời sống đạo đức đầy những giằng co.
Điều đáng chú ý là: Augustinô không phải người không biết suy nghĩ.
Ngược lại. Ông suy nghĩ quá nhiều. Ông tìm kiếm quá nhiều. Ông tranh luận. Ông đặt câu hỏi. Ông muốn hiểu. Và chính hành trình trí tuệ ấy cuối cùng lại trở thành một phần con đường đưa ông đến với Thiên Chúa.
Năm 386, tại Milano, cuộc đời ông bước sang một khúc ngoặt quyết định.
Trong Tự Thuật, Augustinô kể lại cuộc chiến nội tâm dữ dội của mình trước khi hoàn toàn phó thác cho Thiên Chúa. Ông đã từng biết điều mình phải làm nhưng lại cảm thấy mình chưa đủ sức thực hiện. Ông muốn thay đổi nhưng vẫn bị kéo lại bởi những thói quen cũ.
Đây là điều rất nhiều người trẻ hôm nay có thể hiểu được: biết điều đúng không đồng nghĩa với có ngay sức mạnh để sống điều đúng.
Rồi một ngày, trong khu vườn, Augustinô nghe như một tiếng trẻ thơ nói: “Hãy cầm lấy và đọc.”
Ông mở thư Thánh Phaolô. Lời Kinh Thánh trở thành một cú đánh thức sâu xa. Cuộc đời ông đổi hướng.
Ông chịu phép Rửa tại Milano vào năm 387 cùng với con trai Adeodatus và người bạn Alypius, do Đức Cha Ambrosiô cử hành.
Sau đó, Augustinô trở về Bắc Phi, trở thành linh mục, rồi giám mục Hippo.
Người từng lang thang trong những câu hỏi triết học trở thành một trong những tư tưởng gia và thần học gia có ảnh hưởng sâu rộng nhất của Kitô giáo.
Một người từng đi rất xa… lại trở thành người phục vụ Giáo Hội suốt phần đời còn lại.
9. NẾU BẠN GẶP AUGUSTINÔ TRƯỚC KHI ÔNG TRỞ LẠI, BẠN CÓ ĐÓN ÔNG VÀO KHÔNG?
Hãy tưởng tượng một chút.
Bạn đã đi lễ từ nhỏ. Bạn giữ đạo. Bạn hy sinh. Bạn phục vụ. Bạn cố gắng sống tốt. Rồi một ngày Augustinô xuất hiện. Một người từng có những năm tháng rất khác.
Bạn nhìn ông và nghĩ: “Bây giờ mới quay về sao?”
Nếu bạn là một trong những người thợ làm từ sáng sớm, có lẽ bạn sẽ cảm thấy: “Không công bằng!”
Nhưng Thiên Chúa nhìn Augustinô không như một bảng thành tích.
Thiên Chúa nhìn thấy: một con người đang trở về.
Và khi Augustinô trở về, Giáo Hội không mất đi điều gì.
Trái lại, Giáo Hội nhận được một con người đã đem toàn bộ trí tuệ, kinh nghiệm, những câu hỏi và cả những vết thương của mình để phục vụ chân lý.
Đây chính là điều mà dụ ngôn hôm nay muốn chúng ta hiểu: Người đến sau không lấy mất phần của người đến trước.
10. CÓ THỂ BẠN ĐANG Ở “GIỜ THỨ MƯỜI MỘT”
Có lẽ bạn đọc những dòng này và nghĩ: “Nhưng tôi đã bỏ quá nhiều thời gian rồi.” “Tôi đã sống xa Chúa quá lâu.” “Tôi đã làm quá nhiều điều sai.” “Tôi không còn xứng đáng.” “Tôi đã từng rất tin, nhưng bây giờ tôi chẳng còn cảm giác gì.” “Tôi đã từng cầu nguyện, nhưng lâu rồi tôi không cầu nguyện nữa.” “Tôi không biết bắt đầu lại từ đâu.”
Tin Mừng hôm nay có một câu trả lời rất đẹp: Ông chủ vẫn đi ra. Ngay cả lúc gần hết ngày.
Điều đó có nghĩa: Chưa bao giờ là quá muộn để bắt đầu lại với Thiên Chúa.
Đức Giáo hoàng Lêô XIV, khi suy niệm chính dụ ngôn này, cũng nhấn mạnh hình ảnh ông chủ vẫn đi tìm những người còn đứng ngoài vào lúc gần cuối ngày: ngay cả khi tưởng như thời gian còn lại quá ít, cuộc đời con người vẫn có thể tìm thấy ý nghĩa khi đáp lại tiếng gọi của Thiên Chúa.
Nhưng có một điều cần nhớ: “Không bao giờ quá muộn” không có nghĩa là “cứ để ngày mai rồi trở lại.”
Đó là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Thánh Augustinô từng có một cuộc chiến nội tâm rất thật.
Ông muốn trở về. Nhưng ông cũng biết mình đang trì hoãn. Chính vì thế, ân sủng không phải là cái cớ để trì hoãn.
Ân sủng là lời mời gọi bắt đầu ngay hôm nay.
11. VÀ CŨNG CÓ MỘT CẠM BẪY KHÁC: “TÔI ĐÃ LÀM ĐẠO QUÁ LÂU”
Có người không đứng ngoài vườn nho. Họ đã ở trong đó từ sáng. Nhưng trái tim họ đã không còn ở đó. Đây mới là nguy hiểm.
Bạn có thể: đi lễ nhưng không còn yêu Chúa; đọc kinh nhưng chỉ đọc bằng môi; phục vụ nhưng luôn muốn được ghi nhận; làm việc thiện nhưng khó chịu khi người khác được khen; sống đạo nhiều năm nhưng trong lòng đầy so sánh.
Bạn có thể ở rất gần nhà thờ… nhưng rất xa Thiên Chúa.
Đó là lý do dụ ngôn không chỉ dành cho “những người đến muộn”.
Nó còn dành cho những người đến sớm nhưng đã quên tại sao mình đến.
12. CÂU HỎI KHÓ NHẤT KHÔNG PHẢI: “CHÚA CHO TÔI BAO NHIÊU?”
Mà là: “Tôi có vui khi người khác được Chúa yêu thương không?”
Một người bạn từng bỏ đạo quay trở lại. Bạn có vui không?
Một người từng phạm lỗi nay muốn làm lại. Bạn có cho họ cơ hội không?
Một người mới đến giáo xứ chưa biết gì. Bạn có kiên nhẫn với họ không?
Một người trẻ từng sống rất xa Giáo Hội nay bắt đầu đặt câu hỏi về Thiên Chúa. Bạn có lắng nghe họ không?
Hay bạn nói: “Nó biết gì mà nói chuyện đức tin?”
Hãy cẩn thận.
Có thể chính lúc ấy chúng ta đang trở thành những người thợ đầu tiên trong dụ ngôn.
13. THIÊN CHÚA KHÔNG MUỐN CHÚNG TA THÀNH NHỮNG NGƯỜI TÍNH CÔNG
Có một kiểu sống đạo rất mệt: “Tôi làm điều này, Chúa phải cho tôi điều kia.” “Tôi cầu nguyện rồi mà sao Chúa chưa trả lời?” “Tôi sống tốt rồi mà sao người khác lại may mắn hơn?” “Tôi hy sinh nhiều như vậy mà sao Chúa không cho tôi điều tôi muốn?” Đây là lúc tương quan với Thiên Chúa biến thành một hợp đồng.
Nhưng Kitô giáo không phải là: Tôi làm → Chúa trả.
Kitô giáo trước hết là: Chúa yêu → tôi đáp lại bằng tình yêu.
Thánh Phaolô nói một câu rất sâu:
“Tôi sống, nhưng không còn phải là tôi, mà là Đức Kitô sống trong tôi.”
Khi ấy, người Kitô hữu không còn hỏi: “Tôi được bao nhiêu?” mà bắt đầu hỏi: “Tôi có thể trao đi điều gì?”
14. KHOA HỌC CÓ THỂ ĐO THỜI GIAN, NHƯNG KHÔNG ĐO ĐƯỢC GIÁ TRỊ CỦA MỘT CON NGƯỜI
Đây là điều rất đẹp khi chúng ta đặt Tin Mừng cạnh tư duy khoa học hiện đại.
Một chiếc đồng hồ đo được: một giờ, mười giờ, hai mươi năm, bảy mươi năm.
Nhưng chiếc đồng hồ không thể đo: một giọt nước mắt, một lời tha thứ, một quyết định trở về, một khoảnh khắc con người nhận ra mình cần Thiên Chúa.
Hai người có thể sống cùng một số năm. Nhưng không nhất thiết có cùng một hành trình nội tâm. Một người có thể 20 tuổi mà trái tim đã tuyệt vọng. Một người 70 tuổi lại vừa tìm thấy một niềm hy vọng mới. Một người đã đi với Chúa từ nhỏ. Một người chỉ bắt đầu bước đi hôm nay.
Thiên Chúa không nhìn con người bằng chiếc đồng hồ của chúng ta. Ngài nhìn thấy cả câu chuyện.
15. TRIẾT HỌC HIỆN ĐẠI ĐẶT RA MỘT CÂU HỎI: “TÔI LÀ AI NẾU KHÔNG CÒN SO SÁNH?”
Đây là một câu hỏi rất đáng để người trẻ suy nghĩ.
Nếu ngày mai: không còn mạng xã hội, không còn lượt thích, không còn bảng xếp hạng, không còn điểm số, không còn chức danh, không còn những người để mình hơn thua… bạn còn biết mình là ai không?
Tin Mừng trả lời: Bạn là người được Thiên Chúa yêu.
Không phải: “Bạn là người đứng thứ nhất.”
Không phải: “Bạn là người thành công nhất.”
Không phải: “Bạn là người đạo đức hơn người khác.”
Không phải: “Bạn làm nhiều hơn người khác.”
Trước hết: Bạn là một người con.
Và giá trị của người con không bắt đầu từ thành tích. Nó bắt đầu từ tình yêu.
16. “NGƯỜI CUỐI” KHÔNG PHẢI LÀ NGƯỜI VÔ DỤNG
Đây là một thông điệp đặc biệt dành cho những bạn trẻ đang cảm thấy mình thất bại.
Có thể bạn thi trượt. Có thể bạn chưa có việc làm. Có thể bạn chưa tìm được hướng đi. Có thể bạn từng chọn sai. Có thể bạn đang ở tuổi 25 và vẫn chưa biết mình muốn làm gì. Có thể bạn 30 tuổi mà cảm thấy bạn bè đã đi quá xa. Có thể bạn 40 tuổi và đang phải bắt đầu lại.
Xin đừng vội kết luận: “Cuộc đời mình đã hết cơ hội.”
Những người đứng ngoài quảng trường lúc năm giờ chiều trong Tin Mừng có thể đã nghĩ: “Hôm nay coi như mất rồi.” Nhưng ông chủ vẫn đến.
Và câu chuyện chưa kết thúc.
17. ĐIỀU ĐÁNG SỢ NHẤT KHÔNG PHẢI LÀ ĐẾN MUỘN
Mà là: được gọi nhưng không bước vào.
Có những người cứ nói: “Để sau.” “Sau khi ổn định.” “Sau khi thành công.” “Sau khi cưới.” “Sau khi có tiền.” “Sau khi về hưu.” “Sau này rồi tôi sẽ sống cho Chúa.” Nhưng không ai biết mình còn bao nhiêu “giờ” trong ngày của cuộc đời.
Dụ ngôn hôm nay không bảo chúng ta: “Cứ đợi đến năm giờ.”
Trái lại. Nó nói: Nếu Chúa đang gọi bạn hôm nay, hãy bước vào hôm nay.
Đừng chờ một phiên bản hoàn hảo của mình mới bắt đầu sống.
Bạn có thể bắt đầu bằng một việc rất nhỏ: Một lời xin lỗi. Một lời tha thứ. Một lần trở lại nhà thờ. Một phút cầu nguyện. Một cuộc gọi cho cha mẹ. Một quyết định bỏ một thói quen đang làm mình xa Chúa. Một việc tốt âm thầm không cần ai biết.
Đó có thể là bước chân đầu tiên vào vườn nho.
18. VÀ NẾU BẠN ĐÃ Ở TRONG VƯỜN NHO TỪ SÁNG?
Hãy làm một điều khó hơn: Hãy vui khi người khác bước vào.
Nếu một người trẻ mới trở lại Giáo Hội được đón nhận, hãy vui.
Nếu một người từng phạm lỗi nay sống tốt, hãy vui.
Nếu một người từng chống đối đức tin nay bắt đầu tìm kiếm Thiên Chúa, hãy vui.
Nếu một người mới đến phục vụ mà được mọi người yêu mến, hãy vui.
Bởi vì: niềm vui trước điều tốt của người khác là một dấu hiệu rất đẹp của một trái tim đã trưởng thành.
Bạn không mất ánh sáng khi thắp thêm một ngọn đèn cho người khác.
Bạn không mất tình yêu khi Thiên Chúa yêu thêm một người.
Bạn không mất phần khi người khác được cứu.
Nước Trời không phải là một chiếc bánh hữu hạn để người khác ăn thêm thì phần của tôi nhỏ lại.
19. “BẠN CÓ GHEN TỨC VÌ TÔI TỐT BỤNG KHÔNG?”
Đây có lẽ là câu hỏi đau nhất của Đức Giêsu trong toàn bộ dụ ngôn.
Thiên Chúa như đang hỏi: “Con có buồn vì Ta thương người khác không?”
Nếu câu trả lời là “có”… đừng sợ. Hãy thành thật. Đó là lúc chúng ta có thể bắt đầu chữa lành.
Hãy nói: “Lạy Chúa, con thú nhận rằng nhiều khi con không vui khi người khác được hơn con.” “Con muốn người khác công nhận con.” “Con muốn mình đặc biệt.” “Con khó chịu khi người khác được yêu thương.” “Con hay so sánh.” “Con hay tính toán.” “Con phục vụ nhưng vẫn muốn được ghi nhận.” “Con ở trong nhà Chúa, nhưng đôi khi con vẫn nghĩ như một người làm thuê.”
Và rồi hãy xin: “Xin Chúa cho con một trái tim của người con.”
20. BỞI VÌ CUỐI CÙNG, CHÚNG TA KHÔNG ĐI TÌM MỘT ĐỒNG BẠC
Chúng ta đi tìm: Chính Thiên Chúa.
Đồng bạc trong dụ ngôn có thể được hiểu như hình ảnh của sự sống đời đời mà Thiên Chúa ban tặng. Chính Đức Thánh Cha Phanxicô đã giải thích rằng phần thưởng cuối cùng không được hiểu theo kiểu tính toán công trạng như một bảng lương, nhưng là sự sống trọn vẹn Thiên Chúa muốn ban cho mọi người.
Vậy nếu cuối cùng: người đến sớm nhận được Chúa, người đến muộn cũng nhận được Chúa, người trở về sau nhiều năm cũng nhận được Chúa, người từng lạc đường nay cũng tìm được Chúa… thì có gì để ghen tị?
Chẳng phải điều quý nhất chính là tất cả chúng ta đều được ở với Ngài sao?
21. MỘT NGÀY NÀO ĐÓ, CHÚNG TA SẼ HIỂU
Có lẽ đến cuối đời, chúng ta mới hiểu.
Những thứ mình từng tranh giành không còn quan trọng. Những lần mình muốn hơn người khác không còn quan trọng. Những thành tích mình từng khoe không còn quan trọng. Những lần mình tức giận vì người khác được nhiều hơn cũng không còn quan trọng.
Điều còn lại có thể chỉ là một câu hỏi: “Con đã yêu chưa?” Con đã tha thứ chưa? Con đã biết thương người chưa? Con đã sử dụng những gì Chúa trao để làm cho thế giới tốt hơn chưa? Con đã nhận ra mình được yêu chưa?
Và khi ấy, có lẽ chúng ta sẽ hiểu dụ ngôn hôm nay. Thiên Chúa không phải là người trả lương. Ngài là Người Cha.
Và chúng ta không phải những người làm thuê. Chúng ta là những người con được mời vào nhà.
22. NẾU HÔM NAY BẠN ĐANG ĐỨNG NGOÀI…
Nếu bạn đang đứng ngoài vì nghĩ mình không xứng đáng… Hãy bước vào.
Nếu bạn đã bỏ Chúa nhiều năm… Hãy trở về.
Nếu bạn từng thất bại… Hãy bắt đầu lại.
Nếu bạn đang ghen tị với người khác… Hãy đặt trái tim mình trước mặt Chúa.
Nếu bạn đã sống đạo từ nhỏ… Hãy đừng trở thành người làm thuê trong chính ngôi nhà của Cha mình.
Nếu bạn đang thành công… Hãy kéo một người khác lên.
Nếu bạn đang ở vị trí có thể trao cơ hội… Hãy nhớ những người vẫn đang đứng ngoài quảng trường.
Có thể họ không lười. Có thể chỉ là: “Chưa ai mướn họ.”
Và có thể hôm nay… Chúa muốn dùng chính bạn để gọi họ vào.
LỜI NGUYỆN
Lạy Chúa Giêsu, nhiều khi con giống người thợ đến từ sáng sớm.
Con làm nhiều điều tốt, nhưng rồi con lại đếm công.
Con phục vụ, nhưng vẫn muốn được công nhận.
Con cố gắng sống tốt, nhưng lại khó chịu khi người khác được yêu thương.
Con nhìn người khác bằng thành tích, thay vì nhìn họ bằng lòng thương xót.
Xin tha thứ cho con.
Xin cho con hiểu rằng: được Chúa gọi đã là một hồng ân. Được biết Chúa đã là một món quà. Được ở trong vườn nho của Chúa đã là một ân sủng.
Xin đừng để con dùng chiếc đồng hồ của mình để đo tình yêu vô hạn của Chúa.
Xin chữa lành trong con sự ghen tị, so sánh và tính toán.
Xin cho con biết vui khi người khác được hạnh phúc.
Biết vui khi một người tội lỗi trở về. Biết vui khi một người trẻ tìm thấy niềm tin. Biết vui khi một người từng lạc đường tìm được con đường trở lại.
Và nếu hôm nay con đang đứng ngoài quảng trường cuộc đời, xin cho con đủ can đảm bước vào. Dù con đến sớm. Dù con đến muộn. Dù con đã đi lạc rất xa.
Xin cho con nhớ rằng: Chúa vẫn đang đi tìm con.
Và khi Chúa gọi, xin cho con đừng nói: “Ngày mai.”
Nhưng biết thưa: “Lạy Chúa, hôm nay con đây.”
Amen.
MỘT CÂU ĐỂ MANG THEO TRONG TUẦN
“Đừng hỏi tại sao người khác được Chúa ban nhiều như thế. Hãy hỏi: hôm nay Chúa đang mời tôi bước vào vườn nho của Ngài bằng cách nào?”
Và có lẽ câu hỏi sâu nhất của Chúa dành cho mỗi chúng ta hôm nay không phải: “Con đã làm được bao nhiêu?”
mà là: “Con có còn vui khi thấy người khác được Ta yêu thương không?”
Bởi vì khi trái tim có thể vui trước hạnh phúc của người khác, lúc ấy chúng ta mới bắt đầu hiểu được trái tim của Thiên Chúa.
Chìa Khóa Paul TMC
