Tại Sao Người Đến Sau Cũng Được Như Tôi? – Một Câu Hỏi Làm Thay Đổi Đức Tin
ĐỪNG ĐẾM GIỜ NGƯỜI KHÁC
Khi Thiên Chúa không trả công theo bảng xếp hạng
Suy tư Chúa Nhật XXV Thường Niên – Năm A (Mt 20,1-16a)
“Hay vì thấy tôi tốt bụng, mà bạn đâm ra ghen tức?” (Mt 20,15)
Có một câu hỏi rất đau mà nhiều người trẻ hôm nay không dám nói thành lời: “Tại sao người ấy được như vậy, còn tôi thì không?” Tại sao người ta học ít hơn mà lại thành công hơn? Tại sao tôi cố gắng bao nhiêu năm vẫn chưa có điều họ mới bắt đầu đã có? Tại sao người kia sống chẳng tốt hơn tôi bao nhiêu, thậm chí có lúc còn làm tôi tổn thương, vậy mà cuộc đời họ dường như cứ thuận lợi? Tại sao tôi cầu nguyện bao lâu mà Chúa vẫn im lặng, trong khi người khác chẳng mấy khi đến nhà thờ lại có một cuộc sống khiến tôi phải ghen tị?
Và có một câu hỏi còn sâu hơn: Nếu Thiên Chúa công bằng, tại sao Ngài lại để những người “đến sau” nhận được nhiều như những người đã cố gắng từ đầu?
Đó chính là sự khó chịu của những người thợ làm vườn trong Tin Mừng hôm nay.
Họ không hề bị ông chủ lừa. Họ nhận đúng số tiền đã thỏa thuận.
Điều khiến họ tức giận là: Người đến sau cũng nhận được bằng họ.
Và có lẽ đó cũng là nơi Đức Giêsu đang chạm vào một góc rất kín trong trái tim chúng ta.
1. Có một căn bệnh mà người trẻ rất dễ mắc phải: sống bằng chiếc thước đo của người khác
Hãy thử tưởng tượng một buổi tối. Bạn nằm trên giường. Điện thoại ở trong tay. Bạn mở Facebook. Một người bạn vừa mua nhà. Lướt tiếp. Một người khác vừa cưới. Lướt tiếp. Một người bạn cùng lớp ngày trước vừa được thăng chức. Lướt tiếp. Một người nhỏ hơn bạn vài tuổi đã có công ty riêng. Lướt tiếp. Một người khác đăng hình đi du lịch nước ngoài. Lướt tiếp. Rồi bạn khóa màn hình.
Căn phòng vẫn im lặng. Nhưng trong lòng bạn bắt đầu xuất hiện một câu: “Còn mình thì sao?”
Bạn bắt đầu nghi ngờ chính cuộc đời mình. Mình có đang đi quá chậm không? Mình có thất bại không? Mình có thua người khác không? Mình có bị Chúa bỏ quên không?
Đáng sợ nhất là chúng ta không còn nhìn cuộc đời mình bằng chính đôi mắt của mình. Chúng ta nhìn nó bằng thước đo của người khác.
Người khác 30 tuổi có nhà. Mình 30 tuổi chưa có.
Người khác 25 tuổi có sự nghiệp. Mình 25 tuổi vẫn loay hoay.
Người khác lập gia đình. Mình vẫn độc thân.
Người khác có hàng nghìn người theo dõi. Mình chẳng ai biết đến.
Người khác được khen. Mình bị bỏ qua.
Và thế là một thứ rất độc âm thầm đi vào tâm hồn: sự so sánh.
Nó khiến người ta không còn biết ơn những gì mình đang có. Bởi vì mắt cứ nhìn sang phần của người khác.
2. Những người thợ trong Tin Mừng không thiếu tiền – họ thiếu niềm vui
Đây là chi tiết rất đáng suy nghĩ.
Những người làm từ sáng sớm cuối cùng được trả đúng một đồng bạc như đã thỏa thuận.
Không ai lấy mất tiền của họ. Không ai lừa họ. Không ai phá vỡ hợp đồng.
Nhưng khi nhìn thấy những người chỉ làm một giờ cũng nhận một đồng, họ nổi giận. Tại sao?
Bởi vì họ không còn nhìn vào điều mình nhận được. Họ nhìn vào điều người khác nhận được. Đó chính là lúc lòng biết ơn chết đi.
Một người có thể đang sở hữu rất nhiều nhưng vẫn cảm thấy mình nghèo. Không phải vì họ thiếu. Mà vì họ đếm phần của người khác.
Đức Giêsu không nói rằng công sức của những người làm từ sáng là vô nghĩa. Ngài cũng không nói rằng làm việc nhiều hay trung thành lâu năm không có giá trị.
Điểm Ngài muốn mở ra sâu hơn: Nước Thiên Chúa không phải là một cuộc thi xem ai tích lũy được nhiều điểm hơn để đổi lấy tình yêu của Thiên Chúa.
Đức Giáo hoàng Phanxicô nhiều lần giải thích dụ ngôn này theo hướng: ông chủ ra đi tìm người lao động suốt cả ngày, từ sáng sớm cho đến chiều tối. Thiên Chúa không ngừng tìm kiếm con người và gọi họ vào vườn nho của Ngài.
Và đây mới là điều làm chúng ta bất ngờ: Được Chúa gọi đã là một ân huệ.
3. Câu chuyện: Viktor Frankl và câu hỏi “Tại sao tôi phải sống?”
Có một người đàn ông tên là Viktor Frankl. Ông là một bác sĩ tâm thần người Áo.
Trong Thế chiến II, Frankl bị đưa vào các trại tập trung của Đức Quốc xã.
Từ năm 1942 đến 1945, ông trải qua bốn trại khác nhau, trong đó có Auschwitz.
Cha mẹ, anh trai và người vợ đang mang thai của ông đều qua đời trong thảm họa ấy.
Hãy thử dừng lại một chút. Một người mất gia đình. Mất tự do. Mất công việc. Mất tài sản. Mất những công trình nghiên cứu. Mất tương lai mà ông từng tưởng tượng. Mỗi ngày có thể là một ngày sống giữa đói khát, lạnh giá, sợ hãi và cái chết.
Trong một hoàn cảnh như vậy, câu hỏi: “Tại sao tôi phải sống?” không còn là một câu hỏi triết học trong sách. Nó trở thành câu hỏi sinh tử.
Frankl nhận ra một điều rất sâu: Con người không chỉ sống bằng thức ăn, tiền bạc hay tiện nghi. Con người cần một ý nghĩa để sống.
Sau chiến tranh, ông phát triển một trường phái trị liệu tâm lý được gọi là logotherapy, đặt trọng tâm vào việc con người tìm kiếm ý nghĩa của đời mình. Chính kinh nghiệm trong các trại tập trung trở thành một phần nền tảng cho suy tư ấy.
Điều này không có nghĩa Frankl cho rằng đau khổ là tốt. Không. Đau khổ vẫn là đau khổ. Mất người thân vẫn là mất người thân. Cái chết vẫn là cái chết.
Nhưng ông nhận ra rằng giữa hoàn cảnh con người không thể kiểm soát và cách con người đáp lại hoàn cảnh ấy vẫn có một chiều kích tự do rất sâu.
Và ở đây, chúng ta gặp một câu hỏi rất gần với Tin Mừng hôm nay: Nếu đời tôi không giống đời người khác, liệu đời tôi có vì thế mà kém giá trị không?
4. Bạn không được sinh ra để chạy cùng chiếc đồng hồ của người khác
Người thợ đến từ sáng có một chiếc đồng hồ. Người đến lúc chín giờ có một chiếc đồng hồ khác. Người đến giữa trưa có một chiếc khác. Người đến năm giờ chiều lại có một câu chuyện hoàn toàn khác. Nhưng tất cả đều gặp cùng một ông chủ.
Đây là một hình ảnh tuyệt đẹp về hành trình của con người với Thiên Chúa.
Có người gặp Chúa từ nhỏ. Có người lớn lên trong một gia đình Công Giáo. Có người từ bé đã đi lễ, học giáo lý, phục vụ giáo xứ. Nhưng cũng có người đến với Chúa sau một biến cố. Có người trở về sau nhiều năm xa Giáo Hội. Có người chỉ thật sự biết cầu nguyện khi cuộc đời đã vỡ vụn. Có người ở tuổi 20. Có người ở tuổi 40. Có người ở tuổi 70.
Và có người tưởng rằng: “Bây giờ tôi mới trở về thì đã quá muộn.”
Tin Mừng hôm nay nói: Không. Đối với Thiên Chúa, chưa bao giờ là quá muộn để bắt đầu lại.
Đức Giáo hoàng Lêô XIV cũng đã dùng chính dụ ngôn này để nhấn mạnh rằng ngay cả người tưởng như đã bỏ lỡ cả ngày vẫn có thể được gọi vào vườn nho; “dù muộn đến đâu”, đời người vẫn có thể tìm thấy ý nghĩa.
Đây là một trong những điều đẹp nhất của Kitô giáo: Thiên Chúa không chỉ nhìn xem bạn đã đi được bao xa. Ngài còn nhìn xem bạn đang quay về phía nào.
5. Có những người trẻ đang tự kết án mình vì “đến muộn”
Có người 25 tuổi và nghĩ: “Bạn bè tôi có người yêu hết rồi. Tôi chưa có.”
Có người 30 tuổi: “Bạn bè tôi có nhà hết rồi. Tôi chưa có.”
Có người 35 tuổi: “Người ta ổn định sự nghiệp rồi. Tôi vẫn đang bắt đầu.”
Có người 40 tuổi: “Cuộc đời tôi coi như bỏ đi.”
Có người sau một cuộc hôn nhân đổ vỡ: “Chắc đời mình không còn cơ hội.”
Có người từng bỏ đạo: “Chắc Chúa không còn muốn mình nữa.”
Có người từng phạm một lỗi rất lớn: “Chắc mình không xứng đáng.”
Nhưng Thiên Chúa không hỏi: “Tại sao con không đến từ sáu giờ sáng?”
Ngài hỏi: “Hôm nay con có muốn bước vào vườn nho của Ta không?”
Đó là một khác biệt rất lớn.
Con người thường hỏi: “Anh đã làm được gì?”
Thiên Chúa hỏi: “Con có sẵn lòng để Ta làm điều gì đó với cuộc đời con không?”
6. Khoa học hiện đại giúp chúng ta hiểu thêm một điều: so sánh liên tục làm méo mó cách ta nhìn chính mình
Não bộ con người có xu hướng chú ý mạnh đến những thông tin liên quan đến vị trí xã hội, phần thưởng và sự công nhận.
Trong thời đại mạng xã hội, vấn đề trở nên phức tạp hơn. Ngày xưa, một người có thể chỉ so sánh mình với vài chục người xung quanh. Ngày nay, chỉ trong vài phút, chúng ta có thể nhìn thấy hàng trăm “phiên bản thành công” của người khác.
Nhưng chúng ta thường mắc một sai lầm: So sánh hậu trường của mình với sân khấu của người khác.
Bạn biết những thất bại của mình. Nhưng bạn chỉ nhìn thấy thành công của họ.
Bạn biết những đêm mình mất ngủ. Nhưng bạn chỉ nhìn thấy bức ảnh họ cười.
Bạn biết những khoản nợ của mình. Nhưng bạn chỉ nhìn thấy chiếc xe họ mới mua.
Bạn biết những lần mình bị từ chối. Nhưng bạn chỉ nhìn thấy ngày họ được công nhận.
Vì thế, phép so sánh ngay từ đầu đã không công bằng. Và khi đem kiểu so sánh ấy vào đời sống đức tin, chúng ta càng dễ đau khổ: “Người kia đạo đức hơn tôi.” “Người kia được Chúa ban nhiều hơn tôi.” “Người kia cầu nguyện là được.” “Người kia làm việc gì cũng thành công.” “Còn tôi thì sao?”
Tin Mừng hôm nay mời ta ngừng nhìn ngang một chút. Và bắt đầu nhìn lên.
7. Nhưng chẳng phải như vậy là bất công sao?
Đây là câu hỏi rất nghiêm túc.
Nếu một người làm cả ngày mà nhận bằng người làm một giờ, liệu có công bằng không?
Ở bình diện lao động và tiền lương, không thể dùng dụ ngôn này để biện minh cho việc trả lương bất công.
Chính Đức Giáo hoàng Phanxicô đã lưu ý rằng Đức Giêsu ở đây không chủ yếu giảng về vấn đề tiền lương hay công bằng lao động, nhưng đang nói về Nước Thiên Chúa và lòng tốt của Chúa Cha.
Đức Giáo hoàng Bênêđictô XVI cũng nhấn mạnh rằng dụ ngôn làm nổi bật mối tương quan giữa công lý và lòng thương xót.
Đó là điểm chúng ta cần phân biệt.
Công bằng của con người không thể bị xem nhẹ.
Người lao động phải được trả công xứng đáng.
Người nghèo phải được bảo vệ.
Người bị bóc lột phải được bênh vực.
Nhưng ân sủng của Thiên Chúa lại thuộc một bình diện khác.
Nếu Thiên Chúa chỉ cho chúng ta đúng những gì chúng ta “xứng đáng” theo bảng thành tích, thì chẳng ai trong chúng ta có thể đứng trước Ngài mà tự hào.
Bởi vì:
Sự sống là quà tặng.
Đức tin là quà tặng.
Khả năng yêu thương là quà tặng.
Ơn tha thứ là quà tặng.
Và chính sự sống đời đời cũng là ân sủng.
8. Bi kịch lớn nhất không phải là người khác được nhiều hơn tôi
Bi kịch lớn hơn là:
Tôi không còn vui được khi người khác được điều tốt.
Đây mới là điều đáng sợ.
Khi người bạn thành công, thay vì vui, tôi khó chịu.
Khi người khác được khen, tôi thấy mình bị hạ thấp.
Khi người kia được yêu, tôi thấy mình bị bỏ rơi.
Khi người khác được Chúa ban ơn, tôi tự hỏi:
“Còn tôi thì sao?”
Đó chính là căn bệnh của những người thợ đến từ sáng.
Họ không mất đồng bạc.
Họ mất niềm vui vì lòng tốt của ông chủ.
Và đó là lý do câu nói cuối cùng của ông chủ đau đến vậy:
“Hay vì thấy tôi tốt bụng, mà bạn đâm ra ghen tức?”
Thiên Chúa đang hỏi mỗi chúng ta:
“Con có thể vui khi người khác được Ta yêu thương không?”
Một câu hỏi rất khó.
Nhưng cũng rất đẹp.
Bởi vì tình yêu trưởng thành không nói:
“Chúa ơi, hãy cho con nhiều hơn người khác.”
Tình yêu trưởng thành nói:
“Chúa ơi, nếu người ấy đang đau, xin chữa lành họ. Nếu người ấy đang thiếu, xin ban cho họ. Nếu người ấy đang hạnh phúc, xin cho con biết vui với họ.”
Đó là lúc trái tim bắt đầu giống trái tim của Chúa.
9. Có một điều còn đẹp hơn tiền công: được thuộc về một ông chủ tốt lành
Hãy nhìn kỹ lại câu chuyện.
Những người đứng ngoài chợ suốt ngày nói:
“Vì không ai thuê chúng tôi.”
Họ không chỉ thiếu tiền.
Họ thiếu một nơi để thuộc về.
Họ đứng đó.
Chờ đợi.
Không ai chọn họ.
Không ai gọi tên họ.
Có thể họ bắt đầu nghĩ:
“Có lẽ tôi vô dụng.”
“Có lẽ chẳng ai cần tôi.”
“Có lẽ hôm nay tôi sẽ trở về tay trắng.”
Nhưng ông chủ xuất hiện.
Và nói:
“Các anh cũng hãy vào vườn nho.”
Đôi khi điều một con người cần nhất không phải là một món quà lớn.
Mà là một tiếng gọi:
“Tôi cần bạn.”
Một người trẻ thất nghiệp cần nghe điều đó.
Một người mẹ mệt mỏi cần nghe điều đó.
Một người cha thất bại cần nghe điều đó.
Một người từng lạc xa Giáo Hội cần nghe điều đó.
Một người đang nghĩ rằng đời mình chẳng còn ý nghĩa cần nghe điều đó.
Và Tin Mừng hôm nay nói:
Thiên Chúa vẫn đang đi tìm bạn.
Không phải chỉ lúc sáu giờ sáng.
Không phải chỉ khi bạn còn trẻ.
Không phải chỉ khi bạn hoàn hảo.
Ngay cả lúc năm giờ chiều của cuộc đời.
10. Thiên Chúa không hỏi bạn đã bắt đầu sớm đến đâu
Điều Ngài quan tâm là:
Bạn có bước vào không?
Đây có lẽ là câu hỏi dành riêng cho người trẻ.
Bạn có thể đã mất vài năm.
Có thể bạn đã chọn sai.
Có thể bạn đã yêu sai người.
Có thể bạn đã bỏ lỡ một cơ hội.
Có thể bạn đã sống quá lâu trong sợ hãi.
Có thể bạn đã xa Chúa.
Có thể bạn từng nghĩ:
“Để sau này rồi tôi sẽ sống tốt.”
Nhưng “sau này” đôi khi không đến.
Và hôm nay chính là ngày Thiên Chúa đang gọi.
Không cần phải đợi mình hoàn hảo.
Không cần phải giải quyết hết mọi vấn đề.
Không cần phải trở thành một vị thánh ngay lập tức.
Chỉ cần bước một bước.
Vào vườn nho.
Một lời cầu nguyện.
Một lần xưng tội.
Một lời xin lỗi.
Một hành động bác ái.
Một cuộc gọi cho cha mẹ.
Một lần tha thứ.
Một giờ phục vụ.
Một quyết định từ bỏ điều đang kéo mình xa Chúa.
Một lần đứng dậy sau thất bại.
Có thể đó chỉ là “một giờ” trong cả cuộc đời.
Nhưng trong tay Thiên Chúa,
một giờ ấy không hề vô nghĩa.
11. Đừng biến đời mình thành một bảng thành tích trước mặt Thiên Chúa
Có một kiểu đạo đức rất tinh vi.
Người ta đi lễ.
Cầu nguyện.
Ăn chay.
Làm việc bác ái.
Phục vụ.
Hy sinh.
Nhưng sâu bên trong lại nghĩ:
“Chúa phải thương con hơn người khác, vì con đã làm nhiều hơn.”
Đó chính là lúc đời sống đức tin có nguy cơ biến thành một bản hợp đồng.
“Con làm điều này, Chúa phải cho con điều kia.”
“Con sống tốt, tại sao Chúa không cho con thành công?”
“Con đi lễ lâu năm, tại sao người kia mới trở lại mà cũng được yêu thương như con?”
Nhưng Tin Mừng hôm nay phá vỡ cách tính toán ấy.
Bởi vì trước mặt Thiên Chúa,
chúng ta không phải những người lao động đến để đòi lương.
Trước hết,
chúng ta là những người con được yêu.
12. Có lẽ điều Chúa muốn chữa lành nơi chúng ta không phải là sự “thua kém”, mà là nỗi ám ảnh phải hơn người khác
Bạn không cần phải hơn ai để có giá trị.
Bạn không cần nhiều người theo dõi để có giá trị.
Bạn không cần kiếm nhiều tiền hơn người khác để có giá trị.
Bạn không cần kết hôn trước người khác để có giá trị.
Bạn không cần có một chức vụ lớn trong Giáo Hội để có giá trị.
Bạn không cần trở thành người nổi tiếng để cuộc đời mình có ý nghĩa.
Bạn có giá trị trước khi bạn thành công.
Bởi vì giá trị sâu nhất của con người không bắt đầu từ thành tích.
Nó bắt đầu từ việc:
Tôi là một con người được Thiên Chúa yêu thương.
Đó là nền tảng.
Từ đó tôi mới đi làm.
Từ đó tôi mới học.
Từ đó tôi mới yêu.
Từ đó tôi mới phục vụ.
Từ đó tôi mới xây dựng gia đình.
Từ đó tôi mới dấn thân cho xã hội.
Từ đó tôi mới bước vào “vườn nho”.
Không phải để chứng minh:
“Tôi đáng được yêu.”
Nhưng bởi vì tôi đã biết:
“Tôi được yêu.”
13. Và đây là nghịch lý lớn nhất của Tin Mừng
Người thợ đầu tiên nghĩ:
“Tôi làm nhiều hơn, nên tôi phải được nhiều hơn.”
Nhưng người con của Thiên Chúa lại nói:
“Tôi đã được yêu, nên tôi muốn trao ban nhiều hơn.”
Hai cách sống hoàn toàn khác nhau.
Một bên là tính toán.
Một bên là biết ơn.
Một bên luôn hỏi:
“Người khác có hơn tôi không?”
Một bên hỏi:
“Hôm nay tôi có thể yêu ai?”
Một bên nhìn đồng hồ:
“Tôi đã làm bao nhiêu?”
Một bên nhìn trái tim:
“Tôi đã yêu thế nào?”
Một bên đòi phần thưởng.
Một bên vui vì được phục vụ.
Đó chính là cuộc chuyển hóa mà Đức Giêsu muốn thực hiện trong chúng ta.
14. Nếu hôm nay bạn cảm thấy mình “đến quá muộn”…
Hãy nhớ những người đứng trong quảng trường lúc năm giờ chiều.
Họ không có một ngày làm việc dài.
Nhưng họ vẫn được gọi.
Có lẽ bạn cũng đang đứng ở đó.
Bạn nhìn người khác và nghĩ:
“Người ta đi xa quá rồi.”
“Người ta thành công quá rồi.”
“Người ta thánh thiện hơn tôi.”
“Người ta có gia đình rồi.”
“Người ta có tương lai rồi.”
“Còn tôi chẳng có gì.”
Nhưng Chúa đang nhìn bạn.
Và Ngài không hỏi:
“Tại sao con không bắt đầu sớm hơn?”
Ngài nói:
“Con cũng hãy vào vườn nho.”
Hôm nay vẫn còn thời gian.
Một ngày mới vẫn có thể bắt đầu.
Một lời cầu nguyện vẫn có thể được nói.
Một người vẫn có thể được tha thứ.
Một trái tim vẫn có thể được chữa lành.
Một cuộc đời vẫn có thể đổi hướng.
Không bao giờ là quá muộn để trở về với Thiên Chúa.
15. Một bài tập rất nhỏ cho tuần này
Trong bảy ngày tới, mỗi khi bạn bắt gặp mình đang so sánh với một người khác, hãy dừng lại.
Đừng nói:
“Chúa ơi, tại sao người ấy có mà con không có?”
Hãy thử nói:
“Lạy Chúa, con cảm ơn Chúa vì điều tốt đẹp Chúa đang làm nơi người ấy. Và xin Chúa chỉ cho con biết điều Chúa đang muốn làm nơi cuộc đời con.”
Rồi hỏi tiếp:
“Hôm nay con có thể làm gì trong vườn nho của Chúa?”
Có thể là:
Một người cần bạn lắng nghe.
Một người cần bạn tha thứ.
Một người cần một tin nhắn.
Một người đang cô đơn.
Một người nghèo cần sự giúp đỡ.
Một người trong gia đình cần bạn trở về.
Một cộng đoàn cần bạn phục vụ.
Hoặc chính bạn cần được ngồi yên trước mặt Chúa và khóc.
Tất cả đều có thể là một phần của “vườn nho”.
16. Lời kết: Đừng đếm giờ của người khác
Bạn thân mến,
Có thể bạn đang ở “sáu giờ sáng”.
Có thể bạn đang ở “chín giờ”.
Có thể đã là “buổi trưa”.
Có thể bạn đang ở “ba giờ chiều”.
Thậm chí có thể bạn nghĩ mình đang ở “năm giờ chiều” của cuộc đời.
Đừng tuyệt vọng.
Ông chủ vẫn đang đi ra.
Ngài vẫn đang tìm.
Ngài vẫn gọi.
Và điều kỳ diệu nhất là:
Ngài không nhìn bạn như một con số.
Ngài nhìn bạn như một con người.
Ngài không hỏi:
“Con đã hơn ai?”
Ngài không hỏi:
“Con đã đạt được bao nhiêu?”
Ngài không hỏi:
“Tại sao con không giống người khác?”
Ngài chỉ hỏi:
“Con có muốn vào vườn nho của Ta không?”
Và có lẽ hôm nay, điều Chúa muốn chúng ta làm không phải là chạy nhanh hơn người khác.
Không phải là trở thành người đầu tiên.
Không phải là chứng minh mình giỏi hơn.
Mà là trung thành với phần việc Chúa trao cho mình.
Đừng đếm giờ của người khác.
Đừng nhìn xem ai đến trước.
Đừng đau khổ vì người khác được yêu.
Đừng biến ân sủng thành cuộc thi.
Bởi vì trong Nước Thiên Chúa,
người cuối cùng không phải là người thất bại.
Và người đầu tiên cũng không phải là người chiến thắng.
Cuối cùng chỉ còn một điều:
Chúng ta có ở trong vườn nho của Chúa hay không.
Và khi ngày đời khép lại, điều quý giá nhất không phải là:
“Tôi đã làm được bao nhiêu?”
Mà là:
“Tôi đã để Thiên Chúa yêu tôi đến mức nào, và tôi đã để tình yêu ấy đi qua đời mình để chạm đến bao nhiêu người?”
Bởi vì một ngày nào đó, tất cả những chiếc đồng hồ của chúng ta sẽ dừng lại.
Nhưng tình yêu thì không.
Và đó chính là đồng tiền duy nhất mà chúng ta không cần phải tranh giành với bất kỳ ai.
Vì Thiên Chúa có thể trao tình yêu trọn vẹn cho bạn mà không hề phải bớt đi một chút tình yêu dành cho người khác.
Đó là sự giàu có vô tận của Thiên Chúa.
Và đó cũng là điều làm cho trái tim con người được tự do.
Lời nguyện
Lạy Chúa,
đã nhiều lần con buồn
không phải vì con thiếu,
nhưng vì con nhìn thấy người khác có nhiều hơn con.
Con đã đếm thành công của người khác
và quên mất những ân huệ Chúa đã trao cho con.
Con đã nhìn đồng hồ của người khác
và trách Chúa vì đời con đến chậm.
Con đã nghĩ rằng
Chúa yêu người khác nhiều hơn con
chỉ vì cuộc đời họ khác con.
Hôm nay, xin chữa lành đôi mắt con.
Cho con biết nhìn cuộc đời
không bằng sự so sánh,
nhưng bằng lòng biết ơn.
Cho con vui khi người khác được hạnh phúc.
Cho con biết rằng
con không cần phải hơn ai
mới có giá trị trước mặt Chúa.
Và nếu hôm nay con cảm thấy
mình đã đến quá muộn,
xin Chúa nhắc con nhớ:
Vẫn còn một chỗ trong vườn nho của Ngài.
Xin cho con đủ can đảm bước vào.
Không cần biết
con đã làm được bao nhiêu.
Chỉ cần biết rằng:
Chúa vẫn gọi con.
Và con vẫn còn có thể bắt đầu.
Amen.
