CÁI CÚI ĐẦU CỦA CHA VÀ VẾT LÕM TRÊN NỀN GẠCH CŨ
Gian nhà cổ im lìm, đặc quánh mùi trầm hương và sự ngột ngạt của một phiên tòa không tuyên án. Trên chiếc bàn gỗ mộc đã sờn bóng thời gian, một tờ giấy trắng tinh nằm trơ trọi. Đó là hợp đồng bán đất. Mực in còn thơm, phẳng phiu, lạnh lùng chờ đợi một chữ ký để đặt dấu chấm hết cho trăm năm ký ức của một gia đình.
Ba tôi ngồi đó, trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ. Ông cởi trần, tấm lưng gầy guộc, đen sạm vì nắng gió cả một đời người giờ đây còng xuống như một dấu hỏi lớn khắc vào không gian. Đối diện ông là ba đứa con – chúng tôi – quần áo phẳng phiu, diện mạo thành đạt, đại diện cho cái gọi là “văn minh” và “thức thời”.
“Ba ký đi. Tụi con tính hết rồi. Lên chung cư cho sạch, cho tiện. Thời đại này ai còn ở cái nhà thấp lè tè, ẩm thấp này nữa.” Anh cả nói, giọng đầy tính toán của một doanh nhân.
Ba không nhìn chúng tôi. Ông nhìn đăm đăm vào bát nhang trên bàn thờ tổ tiên, nơi khói hương đang quẩn quanh không nỡ bay đi.
“Ông bà tụi bây hồi đó chết vì đói, chứ không ai chết vì nhà thấp cả.”
Câu nói của ba nhẹ bẫng, nhưng rơi xuống giữa chúng tôi như tảng đá ngàn cân. Chúng tôi – những kẻ tự cho mình quyền phán xét cái Cũ là lạc hậu – bỗng chốc cứng họng.
Nhưng sự im lặng không kéo dài lâu. Lợi ích trước mắt quá lớn. Những lời thuyết phục lại vang lên, nhân danh sự báo hiếu, nhân danh tương lai. “Tụi con không mê tín. Cái gì cũ quá thì bỏ đi. Ba đừng cố chấp nữa!”
Cao trào vỡ òa khi người anh cả dằn mạnh tay xuống bàn. Khoảnh khắc đó, ba tôi đứng dậy.
Chậm chạp. Run rẩy. Ông bước ra khỏi chiếc ghế. Ông không đi về phía chúng tôi. Ông đi về phía bàn thờ.
Và rồi, trước sự bàng hoàng tột độ của ba đứa con, người cha gần bảy mươi tuổi ấy từ từ khuỵu gối xuống. Đầu gối ông chạm mạnh vào nền gạch Bát Tràng lạnh lẽo, phát ra một tiếng “kịch” khô khốc. Âm thanh ấy nhỏ thôi, nhưng nó làm vỡ vụn sự tự tin và kiêu hãnh trong chúng tôi.
Ông lạy. Một lạy run rẩy.
“Ba xin ông bà. Tụi nhỏ nó dại, lỗi là do ba không biết dạy. Nếu có trách phạt, xin ông bà trút lên đầu ba.”
Giọng ông vỡ ra, nghẹn ngào, không phải tiếng khóc, mà là tiếng kêu của một gốc cây già đang cố bám rễ khi cơn bão thực dụng ập tới.
“Ba xin… ba xin được giữ cái nhà này tới lúc ba chết. Ba chỉ xin có vậy thôi. Rồi sau đó, tụi bây muốn làm gì thì làm…”
Cả gian nhà chết lặng. Tờ hợp đồng trên bàn bỗng trở nên dơ bẩn và tàn nhẫn đến cùng cực. Chúng tôi đứng đó, những đứa con thành đạt, nhìn cha mình quỳ dưới chân tổ tiên để “xin” lại ngôi nhà của chính mình. Chúng tôi đã thắng một cuộc thương lượng, nhưng chúng tôi đã thua trắng một kiếp làm người.
Hợp đồng không được ký. Nhưng ngôi nhà từ đó vắng lạnh. Chúng tôi trốn chạy khỏi ánh mắt của ba.
Ngày ba mất, trời mưa tầm tã. Đám tang xong xuôi, chúng tôi quay lại ngôi nhà cũ để dọn dẹp bàn thờ. Khi tấm chiếu trải sàn chỗ ba hay ngồi được lật lên, tôi bàng hoàng nhìn thấy trên nền gạch cũ có hai vệt lõm xuống, mòn vẹt, nhẵn bóng.
Đó là chỗ ba đã quỳ.
Không chỉ là cái quỳ của ngày hôm đó. Mà là hàng ngàn cái quỳ trong những đêm thâu, khi chúng tôi mải mê với những giấc mơ phố thị, thì ba đã âm thầm quỳ ở đó, cầu xin tổ tiên che chở cho những đứa con đã muốn chối bỏ cội nguồn.
Tôi chạm tay vào vết lõm lạnh lẽo ấy, và nước mắt tuôn rơi. Tôi hiểu ra rằng, ngôi nhà này còn đứng vững không phải nhờ kèo cột gỗ lim. Nó đứng vững, là nhờ có người đã chịu quỳ xuống để gánh đỡ linh hồn của nó.
NGẪM LẼ SỐNG: HÃY CHỮA LÀNH TRƯỚC KHI QUÁ MUỘN
Bạn thân mến,
Có những vết thương không nằm trên da thịt, mà nằm sâu trên nền gạch của ký ức.
Chúng ta đang sống trong một thời đại mà mọi thứ đều được quy ra tốc độ và sự tiện lợi. Chúng ta dễ dàng vứt bỏ một món đồ cũ, và đôi khi, tàn nhẫn muốn “vứt bỏ” cả những giá trị cũ kỹ mà cha mẹ đang cố gìn giữ. Chúng ta gọi đó là “văn minh”, nhưng thực chất, đó có thể là sự vong ơn.
Bạn thân mến, ngay lúc này đây, hãy dừng lại một nhịp!
- Đừng bắt Cha Mẹ phải “cúi đầu” trước sự hiện đại của bạn: Sự tiện nghi của bạn không nên được đánh đổi bằng lòng tự trọng của đấng sinh thành. Đừng dùng tiền bạc hay kiến thức của thời đại mới để áp đặt lên những người đã dùng cả đời cũ kỹ để nuôi bạn lớn khôn.
- Hãy nhìn cho kỹ những “vết lõm” trong ngôi nhà của mình: Đó có thể là đôi bàn tay chai sần của mẹ, là tấm lưng còng của cha, là những vết mòn trên đồ vật cũ… Đó là những chứng tích của sự hy sinh thầm lặng. Đừng đợi đến khi họ nằm xuống mới nhận ra mình đã tàn nhẫn đến mức nào.
- Sống tử tế không phải là đem tiền về nhà, mà là đem bình yên về cho Cha Mẹ: Một ngôi nhà lầu son gác tía mà ở đó cha mẹ cảm thấy lạc lõng, thì đó chỉ là một nhà trọ sang trọng. Hãy học cách trân trọng những gì thuộc về cội nguồn, bởi cây không gốc thì dù cành lá có sum suê đến đâu, cũng sẽ sớm lụi tàn trước bão giông.
Hãy sống sao cho khi nhìn lại, bạn không phải thấy cảnh cha mình quỳ xuống vì bất lực. Hãy sống để nâng đỡ họ, chứ không phải để họ phải gồng mình gánh đỡ sự vô tâm của bạn.
Hãy chữa lành mối quan hệ với cội nguồn, trước khi thời gian xóa sạch mọi cơ hội.
💬 “Bạn đã từng trải nghiệm ký ức về cha? Bình luận ngay và chia sẻ cảm nhận của bạn!”
🔁 “Chia sẻ bài viết để lan tỏa tình yêu gia đình và truyền cảm hứng cho người khác.”
📥 “Theo dõi ChiaKhoa.net để không bỏ lỡ những truyện ngắn ý nghĩa tiếp theo!”
#HatGiongTamHon #ChuaLanh #TinhCha #DaoHieu #BaiHocCuocSong #GiaDinh #CoiNguon #SongCham #ThucTinh #VietChoChaMe
Chìa Khóa TMC
