Chiếc Đèn Ngoài Hiên Và Người Mẹ Chờ Con Suốt Đêm Mưa
Đêm đó mưa rất lớn.
Mưa quất vào mái tôn từng hồi lạnh buốt. Thành phố gần nửa đêm vẫn còn tiếng còi xe cứu thương vọng lại từ xa. Tôi nằm co ro trong căn phòng trọ chật hẹp, mắt dán vào màn hình điện thoại. Tin nhắn công việc, email khách hàng, lịch họp sáng mai… tất cả đè nặng đến nghẹt thở.
Mẹ gọi. Tôi nhìn màn hình vài giây rồi tắt đi. Chỉ vài phút sau, mẹ lại gọi lần nữa.
Tôi cau mày bắt máy:
— Mẹ gọi gì giờ này nữa? Con đang bận lắm!
Đầu dây bên kia im lặng vài giây, rồi giọng mẹ nhỏ nhẹ:
— Mẹ chỉ hỏi mai con có về ăn giỗ ba không…
Tôi thở dài:
— Con nói rồi mà, công việc nhiều lắm. Với lại mưa gió thế này, về sao được.
Mẹ cười gượng:
— Ừ… thôi con ngủ sớm đi.
Tôi tắt máy thật nhanh. Rồi tiếp tục lướt điện thoại như chưa có gì xảy ra.
Sáng hôm sau, tôi nhận được tin nhắn của cô hàng xóm:
“Đêm qua mẹ con ngồi ngoài hiên tới khuya lắm. Bà sợ mất điện nên thắp đèn dầu chờ con về…”
Tôi đọc xong, tim chợt nhói lên. Nhưng rồi tôi vẫn lao vào công việc. Cuộc họp kéo dài tới tối.
Đến khi trời đổ mưa lần nữa, tôi mới nhớ ra hôm nay là ngày giỗ ba.
Không hiểu sao, giữa dòng xe đông nghẹt, tôi bỗng muốn về nhà.
Chiếc xe khách lăn bánh trong màn mưa trắng xóa. Tôi tựa đầu vào cửa kính, bất giác nhớ lại những ngày thơ bé.
Ngày đó nhà nghèo lắm. Mỗi mùa mưa, mẹ thường ngồi khâu áo dưới ngọn đèn dầu leo lét. Còn tôi cứ nằm trong lòng mẹ mà ngủ ngon lành.
Có lần nửa đêm tôi sốt cao, mẹ cõng tôi chạy bộ hơn hai cây số ra trạm xá vì nhà không có xe. Hôm sau chân mẹ sưng tím, vậy mà mẹ chỉ cười:
— Miễn con khỏe là được rồi.
Lớn thêm chút nữa, tôi bắt đầu thấy mẹ “phiền”.
Mẹ hỏi ăn chưa — tôi cáu.
Mẹ hỏi khi nào về — tôi khó chịu.
Mẹ gọi điện nhiều — tôi thấy mệt.
Có những hôm mẹ nhắn cả chục tin, tôi chỉ trả lời đúng một chữ:
“Ừ.”
Tôi nghĩ còn nhiều thời gian. Tôi nghĩ mẹ sẽ luôn ở đó. Tôi nghĩ chỉ cần kiếm thật nhiều tiền sau này báo hiếu cũng chưa muộn.
Xe về đến quê đã gần 11 giờ đêm. Mưa vẫn chưa dứt. Con đường đất dẫn vào nhà tối om. Từ xa, tôi nhìn thấy một đốm sáng vàng yếu ớt trước hiên.
Mẹ vẫn chưa ngủ. Bà ngồi co ro trên chiếc ghế cũ, khoác tạm cái áo len mỏng, hai tay ôm chặt bình trà đã nguội lạnh. Bên cạnh là ngọn đèn dầu nhỏ.
Thấy tôi bước vào, mẹ vội đứng dậy, đôi mắt già nua sáng lên như trẻ lại:
— Trời ơi… con về rồi hả? Mưa dữ quá, mẹ sợ con đi đường nguy hiểm…
Tôi nhìn mái tóc mẹ. Mới vài tháng không về, tóc mẹ đã bạc thêm rất nhiều. Đôi dép mẹ mang lệch hẳn một bên. Tôi để ý chân mẹ hơi run.
Mẹ cười:
— Con đói chưa? Mẹ hâm lại đồ ăn nha. Mẹ sợ con về khuya không có gì ăn nên ngồi chờ…
Tôi chết lặng. Trên bàn là mâm cơm đã được đậy kỹ từ chiều. Canh đã nguội. Cá kho cũng nguội. Chỉ có tình thương của mẹ là còn nóng hổi.
Tôi bỗng nhớ lại… Ngày bé, chỉ cần tôi ho một tiếng, mẹ thức trắng đêm. Chỉ cần tôi buồn, mẹ lo hơn cả đau bệnh.
Còn bây giờ… Mẹ già rồi. Vậy mà thứ mẹ nhận lại chỉ là những cuộc gọi bị tắt ngang… những câu trả lời lạnh nhạt… và những lần “để hôm khác con về”.
Tôi cúi đầu. Nước mắt rơi xuống lúc nào không biết.
Mẹ thấy vậy liền cuống quýt:
— Sao vậy con? Công việc áp lực lắm hả?
Tôi ôm chầm lấy mẹ. Lần đầu tiên sau rất nhiều năm, tôi bật khóc như một đứa trẻ:
— Con xin lỗi mẹ…
Mẹ khựng lại vài giây. Rồi bà nhẹ nhàng xoa đầu tôi như ngày tôi còn bé:
— Có gì đâu mà xin lỗi… Chỉ cần con bình an là được rồi…
Người ta có thể yêu bạn vì nhan sắc, vì tiền bạc, vì lợi ích. Nhưng chỉ có cha mẹ yêu bạn… ngay cả khi bạn chẳng còn gì trong tay.
Trên đời này có một kiểu chờ đợi đau lòng nhất: Là cha mẹ luôn chờ con cái trở về… Dù chỉ là một bữa cơm. Một cuộc gọi. Hay một câu hỏi rất nhỏ:
“Cha mẹ hôm nay có khỏe không?”
Chúng ta thường cảm ơn người lạ vì một ly nước. Nhưng lại quên cảm ơn người đã dành cả cuộc đời để nuôi mình khôn lớn.
Ta có thể thức trắng đêm vì công việc… Nhưng lại thấy vài phút trò chuyện với cha mẹ là quá bận.
Ta có thể kiên nhẫn với cả thế giới… Nhưng lại dễ nổi nóng với người thương mình nhất.
Đến một ngày nào đó… Chiếc đèn ngoài hiên vẫn còn đó. Nhưng người ngồi đợi ta… không còn nữa.
- Nếu cha mẹ vẫn còn bên bạn, hãy dành vài phút gọi về nhà hôm nay…
- Đọc xong câu chuyện này, bạn có nhớ cha mẹ mình không? Hãy gửi bài viết này cho người bạn yêu thương nhất.
- Đừng quên ôm cha mẹ khi còn có thể…
- Bình luận một chữ “MẸ” nếu trái tim bạn vừa lặng đi…
Chìa Khóa TMC
