CHIẾC XUỒNG CHỈ CÒN MỘT CHỖ
Biển đêm tối sẫm như một vết mực loang.
Con tàu du lịch Aurora nghiêng hẳn sang một bên sau tiếng nổ khô khốc vang lên từ khoang máy. Chuông báo động rú lên xé toạc không gian. Người ta la hét, chen lấn, chạy dạt về phía boong trên như đàn chim hoảng loạn.
Giữa đám đông ấy, Lâm nắm chặt tay vợ mình — An — và kéo cô chạy về phía xuồng cứu sinh.
Nước biển đã tràn lên boong. Lạnh buốt.
Một thủy thủ hét lớn:
“Xuồng cuối cùng! Chỉ còn một chỗ!”
An khựng lại.
Cô nhìn chiếc xuồng chòng chành, rồi nhìn chồng mình. Ánh mắt cô rất bình tĩnh, đến lạ.
Lâm thì thở gấp.
Anh nhìn vợ. Rồi nhìn biển. Rồi nhìn chiếc xuồng.
Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi — khoảnh khắc sau này anh phải mang theo suốt cả đời — anh đẩy vợ ra phía sau và nhảy lên xuồng.
Mọi thứ diễn ra nhanh đến mức không ai kịp hiểu.
An đứng trơ lại trên boong tàu đang chìm. Váy cô ướt sũng. Tóc rối bết vào má. Nhưng gương mặt cô không hoảng loạn.
Cô nhìn theo chiếc xuồng đang rời ra xa.
Rồi, giữa tiếng sóng gào và tiếng kim loại rên xiết, cô hét lên câu cuối cùng:
“Anh nhớ chăm sóc con mình nhé!”
Xuồng cứu sinh trôi xa dần.
Lâm gục xuống, ôm đầu, tiếng gào nghẹn lại trong cổ họng.
Con tàu chìm hẳn, kéo theo người phụ nữ anh yêu nhất vào lòng biển lạnh.
NHIỀU NĂM SAU
Lớp học hôm ấy ồn ào hơn thường lệ.
Cô giáo kể xong câu chuyện con tàu và dừng lại, hỏi:
“Theo các em, người vợ đã nói gì trước khi chết?”
Những cánh tay giơ lên. Những lời phẫn nộ vang lên dồn dập:
“Tôi hận anh!”
“Đồ hèn nhát!”
“Tôi lấy nhầm người rồi!”
Chỉ có một cậu bé ngồi bàn cuối không nói gì.
Cậu cúi đầu, tay siết chặt mép vở.
Cô giáo bước đến:
“Còn em?”
Cậu bé lí nhí, giọng run run:
“Em nghĩ… cô ấy nói: ‘Anh nhớ chăm sóc con mình nhé.’”
Cả lớp lặng đi.
“Sao em biết?” — cô giáo hỏi, giọng chùng xuống.
Cậu bé lắc đầu:
“Dạ… mẹ em đã nói như vậy với ba em… trước khi mẹ mất.”
Cô giáo quay mặt đi.
Một giọt nước mắt rơi xuống trang giáo án.
“Đúng vậy,” cô nói khẽ.
“Đó chính là câu nói cuối cùng của người phụ nữ ấy.”
CUỐN NHẬT KÝ
Nhiều năm sau nữa.
Khi Lâm qua đời vì tuổi già, con gái ông — Mai — dọn dẹp căn nhà cũ. Trong ngăn kéo sâu nhất của tủ, cô tìm thấy một cuốn nhật ký bọc da, đã sờn góc.
Cô mở ra.
Trang đầu tiên viết:
“Nếu một ngày con đọc được những dòng này, có lẽ ba không còn nữa…”
Trang tiếp theo, nét chữ run rẩy:
“Mẹ con đã biết mình mắc bệnh nan y từ rất lâu. Bác sĩ nói mẹ không còn nhiều thời gian. Chuyến đi biển năm ấy là nguyện vọng cuối cùng của mẹ — mẹ muốn được nhìn thế giới thêm một lần nữa, trong bình yên.”
Mai dừng lại. Tay cô run.
“Khi tàu chìm, ba đã muốn buông tay. Ba đã muốn ở lại với mẹ con, chìm xuống đáy biển cùng người ba yêu nhất.”
Một giọt nước rơi xuống trang giấy.
“Nhưng rồi ba nghĩ đến con. Nếu ba chết, con sẽ thành trẻ mồ côi. Ai sẽ ôm con khi con khóc? Ai sẽ dắt con đến trường? Ai sẽ thay mẹ con sống tiếp phần đời còn lại?”
Trang cuối cùng:
“Ba không anh hùng. Ba chỉ là một người cha hèn nhát — sợ con không có ai trên đời. Nên ba đã để người phụ nữ ba yêu nhất ở lại với biển lạnh… để ba có thể quay về nuôi con khôn lớn.”
Mai ôm cuốn nhật ký vào ngực.
Cô bật khóc.
Bấy lâu nay, cô vẫn trách ba mình ích kỷ.
Cô đâu biết rằng nỗi đau của người sống sót đôi khi còn nặng hơn cái chết.
DÒNG CHỮ TRÊN BẢNG
Hôm kết thúc bài học, cô giáo viết lên bảng:
“Đừng vội phán xét bất kỳ ai.
Vì những gì ta thấy, thường chỉ là tảng băng nổi.
Phần chìm của sự thật, nằm trong những nỗi đau mà người ta không bao giờ kể.”
Lớp học im phăng phắc.
Không ai nói gì.
Nhưng có lẽ, ai cũng học được một bài học cho cả đời.
👉 Bạn có từng phán xét ai chỉ qua một khoảnh khắc?
👉 Hãy đọc đến cuối — có những sự thật chỉ lộ ra khi ta đủ kiên nhẫn.
👉 Nếu câu chuyện chạm đến bạn, hãy chia sẻ để lan tỏa sự cảm thông.
Chìa Khóa TMC
#DungVoiPhanXet #CauChuyenChamTraiTim #TruyenNganYNgia #CauChuyenNhanVan #BaiHocCuocSong
