Chìa Khóa Chữa Lành: Bạn Thực Sự Mất Tất Cả, Hay Chỉ Mất Tiền?
Ai trong chúng ta khi bước đi trên hành trình nhân thế cũng từng ít nhất một lần nếm trải tận cùng của sự bế tắc. Đó có thể là một đêm dài chìm trong sự cô đơn quạnh quẽ, một khoản nợ đè nặng trĩu đôi vai, một công việc dở dang, hay sự rời đi của một người mà ta từng ngỡ là tất cả. Trong những khoảnh khắc bóng tối bủa vây ấy, ta thường tự hỏi: “Làm sao mình có thể sống sót qua nổi giông bão này?”.
Thế nhưng, khi bình minh ló rạng và ngoảnh đầu nhìn lại, chúng ta đều nhận ra rằng: Mình vẫn đã vượt qua.
Vấn đề của con người là thường vẽ nên một bức tranh tương lai xám xịt hơn rất nhiều so với thực tại. Một người khách lữ hành thực hiện chuyến đi kéo dài một ngày, cớ sao lại phải vác trên vai số hành trang dự trữ cho cả một đời? Ấy vậy mà, không ít người trong chúng ta lại đang chất lên vai mình những nỗi lo âu của hai mươi năm tới, rồi tuyệt vọng than trách tại sao cuộc sống lại quá đỗi nhọc nhằn. Quỹ thời gian của một ngày chỉ có vỏn vẹn 24 giờ, mượn trước những phiền muộn của ngày mai để dằn vặt mình ngày hôm nay, phỏng có ích gì?
Trong cuốn sách nổi tiếng Đời thay đổi khi chúng ta thay đổi (tác giả Andrew Matthews), có trích dẫn một câu chuyện rất sâu sắc về cuộc điện thoại giữa một người đàn ông tuyệt vọng và Tiến sĩ Robert Schuller. Cuộc đối thoại diễn ra như sau:
Người đàn ông gào lên trong đau khổ: “Thế là hết! Tôi xong đời rồi. Tất cả tiền đã hết. Tôi đã mất tất cả!”
Tiến sĩ Schuller bình thản hỏi lại: “Anh vẫn còn nhìn thấy chứ?” Người đàn ông ngạc nhiên: “Vâng, tôi vẫn còn sáng mắt.”
Schuller hỏi tiếp: “Anh còn đi được không?” “Vâng, tôi vẫn còn đi được.”
Schuller mỉm cười nói: “Dĩ nhiên anh còn nghe được, nếu không anh đã không gọi điện cho tôi.” “Vâng, tôi vẫn còn nghe được.”
“Vậy thì,” Schuller chốt lại, “Tôi cho là cái gì anh cũng còn. Chỉ có tiền là mất!”
(Nguồn: Trích dẫn từ sách “Đời thay đổi khi chúng ta thay đổi” – Andrew Matthews)
Đôi khi, ta quên mất rằng những món quà quý giá nhất mà Thượng Đế ban tặng – thứ duy trì sự sống và kết nối ta với thế giới – vẫn đang vẹn nguyên ở đó. Lần tới, nếu cảm thấy chán nản cùng cực, hãy thử tự hỏi: “Mình có đủ không khí để thở không? Có đủ thức ăn để ăn không?”. Nếu câu trả lời là “Có”, thì xem như tình hình đã sáng sủa rồi.
Ngẫm Lẽ Sống
Trong tận cùng của sự thử thách, thái độ sống chính là chiếc phao cứu sinh duy nhất. Điều tồi tệ nhất có thể gây ra những tổn thương sâu sắc, nhưng nó tuyệt nhiên không phải là ngày tận thế. Chúng ta thường quá nghiêm khắc với bản thân, tự huyễn hoặc rằng cả thế giới đang chằm chằm soi xét thất bại của mình. Nhưng thực tế, điều đó không đúng. Nếu họ nhìn thì sao nào? Nhiệm vụ duy nhất của chúng ta là sống theo cách tốt nhất mà mình có thể.
Có một chân lý giản đơn nhưng vô cùng sâu sắc: “Mỗi ngày có đủ nỗi khổ của ngày ấy” (Mt 6,34). Nếu bạn cảm thấy tương lai quá mịt mờ, đừng vội nhìn xa. Hãy chia nhỏ thời gian ra để tồn tại. Tự hỏi bản thân: “Nếu mọi cái tồi tệ thật thì 5 phút tới mình còn ổn không?”. Khi đã qua được 5 phút đó, bạn nhắm đến 5 phút tiếp theo. Bằng cách chia nhỏ những gánh nặng, giông bão lớn đến đâu cũng trở nên dễ bề xử trí. Ngoài ra nên làm cho mình bận rộn, làm việc gì đó trong 5 phút ấy. Lúc bận rộn bạn thấy dễ chịu hơn nhiều.
Những lúc khó khăn nhất cũng là lúc hạt giống của sự khôn ngoan nảy mầm. Những người tìm được hạnh phúc đích thực không phải là người miễn nhiễm với đau khổ, mà là những người xem lúc khó khăn là những lúc học hỏi kinh nghiệm quý giá. Thay vì oán trách, họ gắng vui vẻ, mỉm cười. Họ biết rằng mọi việc sẽ tốt hơn và họ sẽ trở thành người tốt hơn từ những thử nghiệm đó.
Và nếu bạn vẫn thấy trái tim mình quá nặng nề, hãy thử phương thuốc chữa lành mầu nhiệm nhất: Làm cái gì cho ai đó. Sự lo lắng thái quá hay thương hại mình sẽ trở thành nỗi ám ảnh. Ngay lúc bạn bắt đầu làm cho người khác hạnh phúc thì cũng là lúc bạn cảm thấy yêu đời hơn. Bởi lẽ, “Cho thì có phúc hơn là nhận” (Cv 20,35). Tình yêu thương khi được trao đi chính là sức mạnh vĩ đại nhất để nâng đỡ chính tâm hồn bạn.
Tai họa sẽ không lớn nếu chúng ta xử lý chúng từng bước một. Và chừng nào mà chúng ta thấy mình học được điều gì đó từ hoàn cảnh thì chúng ta càng dễ khắc phục nó.
Chìa Khóa Paul TMC
Hãy chia sẻ bài viết này nếu nó chạm đến trái tim bạn, và đừng ngần ngại để lại bình luận về cách bạn đã vượt qua những ngày tháng khó khăn nhất nhé!
