Bài học từ Nhật Bản 2011: Khi sự tử tế cứu rỗi một con người.
Tokyo, đêm 31 tháng 12 năm 2011.
Đó là một đêm Giao Thừa khác lạ. Không khí lễ hội vẫn còn đó, nhưng đâu đó trong từng hơi thở của thành phố sầm uất này vẫn phảng phất nỗi buồn. Nước Nhật vừa trải qua một năm tang thương với thảm họa kép động đất – sóng thần hồi tháng Ba. Cái lạnh của mùa đông năm ấy dường như buốt giá hơn, len lỏi sâu hơn vào từng lớp áo, đặc biệt là với những người không có một mái nhà để về.
Trong dòng người vội vã trở về sum họp, có một người đàn ông vô gia cư bước đi thất thểu. Ông cụp mắt xuống, cố thu mình lại trong chiếc áo khoác cũ nát, đôi tay nứt nẻ vì sương gió giấu chặt vào túi quần. Với ông, Giao Thừa hay ngày thường cũng chẳng khác gì nhau – vẫn là cái đói, cái lạnh và sự vô hình trước mắt người đời.
Nhưng bước chân ông khựng lại trước một quán ăn nhỏ nằm khuất trong con hẻm. Ánh đèn vàng ấm áp hắt ra, soi rõ một tấm biển viết tay nắn nót treo trước cửa:
“Đêm nay, ai không có nhà để về, xin mời vào ăn miễn phí.”
Ông dụi mắt. Ông đã quen với những ánh nhìn xua đuổi, những cái nhíu mày khó chịu. Liệu đây có phải là sự thật? Đấu tranh tư tưởng hồi lâu, cái đói và hơi ấm từ cánh cửa hé mở đã chiến thắng nỗi sợ hãi. Ông run rẩy đẩy cửa bước vào.
Chủ quán là một người đàn ông trung niên. Khi thấy vị khách đặc biệt với bộ dạng lôi thôi, ông không hề tỏ ra ngạc nhiên hay khó chịu. Ông cũng không hỏi tên, không hỏi tại sao ông lại ra nông nỗi này, cũng chẳng hỏi quê quán ông ở đâu.
Ông chủ chỉ cúi đầu chào, rồi lặng lẽ dọn ra một chiếc bàn sạch sẽ nhất. Một lát sau, khay thức ăn nóng hổi được bưng ra: một bát cơm trắng dẻo thơm, cá nướng vàng ươm và một bát canh Miso bốc khói nghi ngút. Bên cạnh bát canh, đặt ngay ngắn một tấm thiệp nhỏ viết tay:
“Chúc mừng năm mới! Mong một năm bình an sẽ đến với bác.”
Người đàn ông vô gia cư cầm đôi đũa lên, tay ông run bần bật. Ông nhìn bát canh, nhìn dòng chữ trên tấm thiệp, rồi bất chợt, nước mắt ông trào ra, rơi lã chã xuống mu bàn tay chai sạm. Ông khóc như một đứa trẻ, tiếng nấc nghẹn ngào phá tan sự tĩnh lặng của quán ăn.
Trong cơn xúc động, ông nói, giọng lạc đi: “Đây là lần đầu tiên sau 10 năm… 10 năm rồi, tôi mới lại được nghe ai đó nói với mình câu ‘Chúc mừng năm mới’.”
Mười năm lưu lạc, ông bị xem như không tồn tại. Nhưng đêm nay, bát canh nóng và lời chúc giản đơn ấy đã trả lại cho ông phẩm giá của một con người.
(Nguồn câu chuyện: Dựa trên tư liệu từ NHK Japan (2012) và chuyên mục Human Stories – Báo Asahi Shimbun)
NGẪM LẼ SỐNG: ĐỪNG ĐỂ TRÁI TIM BẠN NGỦ ĐÔNG!
Bạn thân mến,
Chúng ta đang sống trong một thế giới mà sự kết nối kỹ thuật số thì thừa mứa, nhưng sự kết nối giữa người với người lại thiếu hụt trầm trọng. Câu chuyện trên không chỉ là về một bữa ăn, mà là một cú tát mạnh vào sự vô cảm đang dần đóng băng tâm hồn chúng ta.
Hãy nhìn lại chính mình! Đã bao lâu rồi bạn không nhìn thẳng vào mắt một người xa lạ để mỉm cười? Đã bao lâu rồi lời chúc “Năm mới vui vẻ” của bạn chỉ là những dòng tin nhắn copy-paste vô hồn gửi hàng loạt, chứ không phải xuất phát từ sự rung động của trái tim?
Bạn thân mến, ngay giờ phút này, hãy thay đổi cách bạn đang sống!
1. HÃY NGƯNG PHÁN XÉT VÀ BẮT ĐẦU HIỆN DIỆN: Chủ quán ăn kia đã dạy cho chúng ta bài học lớn nhất về sự tử tế: Sự im lặng tôn trọng. Ông ấy không hỏi han để thỏa mãn sự tò mò, ông ấy hành động để xoa dịu nỗi đau. Đừng đợi người khác phải lên tiếng xin xỏ mới chìa tay ra. Hãy nhìn thấy những nỗi đau không lời xung quanh bạn. Một ánh mắt ấm áp, một sự lắng nghe trọn vẹn đôi khi cứu rỗi một con người hơn cả bạc tiền.
2. ĐỪNG TIẾC RẺ LỜI ÁI NGỮ Bạn có biết không, lời nói của bạn có sức mạnh kiến tạo hoặc hủy diệt. Một câu chào xã giao với bạn, có thể là phao cứu sinh với người khác. Đừng kiệm lời yêu thương. Đừng tiết kiệm sự trân trọng. Hãy nói lời cảm ơn, lời xin lỗi, lời chúc phúc một cách nghiêm túc và chân thành nhất. Hãy nói như thể đó là lần cuối cùng bạn được nói với họ.
3. HÃY SỐNG NHƯ THỂ BẠN LÀ ÁNH LỬA: Cuộc đời này vô thường lắm. Thảm họa 2011 tại Nhật Bản đã chứng minh rằng mọi thứ ta có – nhà cửa, tài sản, địa vị – có thể biến mất chỉ sau một cơn sóng dữ. Thứ duy nhất còn lại là Tình Người. Vậy nên, tôi ra lệnh cho trái tim bạn: Phải thức tỉnh! Đừng sống như một cỗ máy chỉ biết mưu sinh. Hãy sống như một ngọn lửa. Nếu không thể là mặt trời sưởi ấm thế gian, thì hãy là ngọn đèn dầu trong đêm tối, sưởi ấm cho bất cứ ai vô tình ghé ngang cuộc đời bạn.
Năm mới này, đừng chỉ cầu mong mình nhận được gì. Hãy tự hỏi: “Mình đã trao đi được hơi ấm nào chưa?”
Hãy đi, và sưởi ấm thế giới này bằng sự tử tế của bạn. Ngay bây giờ!
#HatGiongTamHon #NhatBan #TinhNguoi #GiaoThua #BaiHocCuocSong #CamDong #NamMoi #SuTuTe #ChiaKhoaTriThuc
Chìa Khóa TMC
Bạn thân mến, nếu câu chuyện này chạm được vào một góc nhỏ mềm yếu trong trái tim bạn, xin đừng giữ nó cho riêng mình. Hãy Share (Chia sẻ) ngay bài viết này. Biết đâu, một ai đó đang tuyệt vọng ngoài kia sẽ thấy ấm lòng hơn khi đọc được nó. Hãy cùng tôi thắp lên ngọn lửa của sự tử tế!
