Cậu Bé Đánh Giày Và Giải Oscar: Lương Thiện Không Cần Sát Hạch
Lương Thiện Không Cần Sát Hạch
Chiều hôm ấy, nhà ga ngoại ô ồn ã tiếng còi tàu và bước chân vội vã. Đạo diễn Walter đứng đó, lạc lõng giữa dòng người, ánh mắt lơ đễnh nhìn xa xăm.
– “Thưa ông, ông có muốn đánh giày không ạ?”
Một giọng nói non nớt vang lên kéo ông về thực tại. Trước mặt ông là một cậu bé gầy gò, đôi mắt sáng lấp lánh nhưng lọt thỏm trong bộ quần áo tả tơi, rộng thùng thình. Ông Walter nhìn xuống đôi giày da bóng loáng vừa mới được chăm sóc kỹ lưỡng của mình, khẽ lắc đầu từ chối.
Ông bước đi, nhưng tiếng chân trần lạch bạch chạy theo khiến ông dừng lại. Cậu bé thở hổn hển, khuôn mặt đỏ bừng vì ngại ngùng nhưng ánh mắt lại ánh lên vẻ khẩn cầu tha thiết:
– “Thưa ông, cả ngày hôm nay cháu chưa có gì bỏ vào bụng. Ông… ông có thể cho cháu vay một ít tiền được không? Cháu hứa, cháu thề danh dự, cháu sẽ làm việc chăm chỉ và trả lại ông sau một tuần!”
Nhìn đứa trẻ lem luốc, dạ dày ông Walter chợt quặn lại một nỗi thương cảm mơ hồ. Ông rút ví, đặt vào tay cậu bé vài đồng xu lẻ. Cậu bé nắm chặt những đồng tiền như báu vật, cúi rạp người: “Cảm ơn ông! Cháu sẽ không quên đâu!” rồi vụt chạy đi như một cơn gió.
Ông Walter nhìn theo, khẽ thở dài lắc đầu. Ông đã gặp quá nhiều sự lừa lọc ở thành phố này, và lòng tin của ông dường như đã chai sạn. “Lại một đứa trẻ ranh ma nữa,” ông nghĩ thầm, và rồi quên bẵng đi câu chuyện ấy.
Nửa tháng trôi qua.
Trong một lần công tác trở lại nhà ga cũ, giữa biển người mênh mông, ông Walter bỗng nghe tiếng gọi thất thanh: “Ông ơi! Ông ơi xin hãy đợi một chút!”
Từ xa, một bóng hình nhỏ bé đang guồng chân chạy thục mạng về phía ông. Mồ hôi nhễ nhại, hơi thở đứt quãng, cậu bé đánh giày hôm nào đứng trước mặt ông, chìa ra nắm tay nhỏ xíu.
– “Cháu… cháu đã đợi ông ở đây rất lâu rồi. Hôm nay mới gặp được ông để trả lại tiền.”
Ông Walter sững sờ. Ông nhìn những đồng xu ướt đẫm mồ hôi trong lòng bàn tay cậu bé. Chúng không chỉ là tiền, chúng là danh dự, là lòng tự trọng, và là sự lương thiện tinh khôi nhất mà ông từng thấy. Một dòng nước ấm chảy tràn qua trái tim đang dần nguội lạnh của vị đạo diễn già. Ông nhận ra, đây chính là ánh mắt ông tìm kiếm bấy lâu nay cho vai diễn để đời của mình.
Ông Walter mỉm cười, nhét lại nắm tiền vào túi áo cậu bé: – “Số tiền này là ta tặng cháu. Và ngày mai, hãy đến trụ sở công ty điện ảnh ở trung tâm thành phố tìm ta. Ta có một bất ngờ lớn dành cho cháu.”
Sáng sớm hôm sau, ông Walter vừa đến công ty thì bảo vệ báo tin có một đám trẻ rách rưới đang đứng đợi. Bước ra cổng, ông ngỡ ngàng khi thấy cậu bé đánh giày hôm qua, nhưng không đi một mình, mà dẫn theo cả một nhóm những đứa trẻ lang thang khác.
Cậu bé chạy đến, đôi mắt ngây thơ mở to nhìn ông: – “Thưa ông, các bạn ấy cũng mồ côi và đói khổ giống cháu. Cháu nghĩ… các bạn ấy cũng xứng đáng có được những điều bất ngờ ạ!”
Khoảnh khắc ấy, ông Walter hoàn toàn bị chinh phục. Không phải bởi sự thông minh, mà bởi trái tim nhân hậu đến nhói lòng của một đứa trẻ chưa từng được cuộc đời ưu ái. Dù bản thân đang đứng bên bờ vực của đói nghèo, cậu vẫn không quên san sẻ cơ hội đổi đời cho những người bạn cùng cảnh ngộ.
Sau quá trình tuyển chọn, dù có nhiều đứa trẻ lanh lợi hơn, kỹ thuật diễn tốt hơn, nhưng ông Walter vẫn kiên quyết chọn cậu bé đánh giày. Trong bản hợp đồng tuyển dụng, tại mục “Lý do miễn thử việc”, ông đã nắn nót viết dòng chữ:
“Lương thiện không cần thông qua sát hạch.”
Cậu bé ấy tên là Vinícius de Oliveira. Và bộ phim Central Station (Central do Brasil) sau đó đã làm rung chuyển nền điện ảnh thế giới, chạm đến trái tim hàng triệu người, giành giải Gấu Vàng Berlin và đề cử Oscar danh giá.
Nhiều năm sau, khi đã trở thành một doanh nhân thành đạt, Vinícius viết trong cuốn tự truyện của mình dòng nhận xét mà đạo diễn Walter dành tặng anh năm xưa:
“Sự lương thiện đã từng khiến anh đem cơ hội của mình trao cho người khác. Nhưng cũng chính sự lương thiện ấy, đã khiến cơ hội của cuộc đời không nỡ bỏ qua anh.”
Ngẫm Lẽ Sống :
Cuộc sống đôi khi giống như một buổi thử vai lớn, nơi chúng ta mải miết phô diễn tài năng, bằng cấp và sự khôn ngoan. Nhưng chúng ta quên mất rằng, Tử Tế mới là tấm giấy thông hành quyền lực nhất.
Cậu bé Vinícius, giữa cơn đói cồn cào, vẫn giữ lời hứa trả tiền. Giữa cơ hội đổi đời, vẫn nhớ đến những người bạn khốn khó. Đó không phải là sự ngây ngô, đó là bản lĩnh.
Bạn thân mến, Có thể hôm nay bạn cảm thấy mình thua thiệt vì quá thật thà. Có thể bạn thấy lòng tốt của mình bị xem nhẹ. Nhưng hãy tin rằng, vũ trụ này vận hành theo quy luật của tiếng vọng: Bạn gửi vào cuộc đời những gì chân thành nhất, cuộc đời sẽ trả lại bạn những điều tuyệt vời nhất, theo cách mà bạn không ngờ tới.
Đừng sợ trao đi sự lương thiện, vì đó là thứ duy nhất khi cho đi, bạn sẽ nhận lại được nhiều hơn thế.
Nếu câu chuyện này chạm đến trái tim bạn, hãy chia sẻ nó. Biết đâu, một nút chia sẻ của bạn sẽ gieo thêm một mầm thiện lành cho ai đó đang mất niềm tin vào cuộc sống.
#HatGiongTamHon #BaiHocCuocSong #LuongThien #TuTe #Inspiration #CentralStation #StoryTelling #ChuaLanh #ChiaKhoaTriThuc
Chìa Khóa TMC
