ĐỪNG ĐI XIN HẠNH PHÚC KHI BẠN ĐANG “NGỒI TRÊN MỎ VÀNG”

ĐỪNG ĐI XIN HẠNH PHÚC KHI BẠN ĐANG “NGỒI TRÊN MỎ VÀNG”

Câu Chuyện “Gã Hành Khất Và Chiếc Thùng Cũ”

Bên vệ đường bụi bặm của một khu chợ sầm uất, có một gã ăn mày đã ngồi ở đó suốt hơn 30 năm.

Ông ta ngồi đó, bất động như một tảng đá rêu phong giữa dòng đời hối hả. Tóc ông bết lại, quần áo rách bươm, và trên tay là chiếc lon sắt rỉ sét. Hễ có ai đi ngang qua, ông lại đưa chiếc lon ra, run rẩy, miệng lẩm bẩm những câu quen thuộc đến vô thức: “Làm ơn… cho tôi một xu… làm ơn…”

Vật duy nhất bầu bạn với ông trong suốt ba thập kỷ dãi dầu mưa nắng ấy là một chiếc thùng gỗ cũ kỹ, đen đúa. Ông không biết nó ở đó từ bao giờ, có lẽ ai đó đã vứt lại, hoặc ông đã nhặt được ở bãi rác nào đó từ thời trai trẻ. Ông dùng nó để ngồi, để ngủ, để tựa lưng mỗi khi mỏi mệt. Với ông, nó chỉ là một cục gỗ vô tri, một chỗ dựa tạm bợ để ông tiếp tục công việc “xin ăn” của mình.

Một buổi chiều nọ, khi nắng quái chiều hôm hắt những vệt dài mệt mỏi xuống mặt đường, một người Lạ Mặt xuất hiện. Người này không giống những người đi chợ vội vã. Ông ta bước đi thong dong, đôi mắt sáng rực như nhìn thấu tâm can người đối diện.

Gã ăn mày, theo thói quen, lại giơ chiếc lon sắt lên: “Làm ơn… cho tôi vài đồng lẻ…”

Người Lạ Mặt dừng lại. Không lục tìm ví tiền, không tỏ vẻ thương hại, ông ta chỉ nhìn sâu vào mắt gã ăn mày và hỏi: – “Tôi không có gì để cho ông cả. Nhưng hãy nói cho tôi biết, ông đang ngồi trên cái gì thế?”

Gã ăn mày ngẩn người, cúi xuống nhìn: – “Cái này ấy hả? Chỉ là cái thùng gỗ cũ rích thôi. Tôi ngồi trên nó cả mấy chục năm nay rồi.”

“Thế ông đã bao giờ thử mở nắp nó ra xem bên trong có gì chưa?” – Người Lạ Mặt hỏi tiếp.

Gã ăn mày cười khẩy, lắc đầu quầy quậy: – “Mở làm gì? Nó rỗng tuếch ấy mà. Chỉ là củi vụn thôi.”

“Hãy mở nó ra!” – Giọng người Lạ Mặt vang lên, không phải ra lệnh, nhưng đầy uy lực và thôi thúc.

Gã ăn mày lưỡng lự. Có cái gì đó trong ánh mắt kiên định của người đối diện khiến ông tò mò. Ông lồm cồm bò xuống, đôi tay run rẩy sờ soạng tìm cái nắp thùng. Lớp bụi dày và những rỉ sét của thời gian đã niêm phong chiếc thùng chặt cứng.

Ông dùng hết sức bình sinh, những ngón tay gầy guộc bật máu. Ông cạy, ông nạy, ông thở dốc. Tiếng gỗ kẽo kẹt vang lên như tiếng rên rỉ của thời gian bị lãng quên.

“Cạch!”

Nắp thùng bật mở.

Gã ăn mày sững sờ. Ông dụi mắt. Ông không tin vào những gì mình đang thấy. Dưới ánh nắng chiều tà, thứ ánh sáng lấp lánh chói lòa hắt lên khuôn mặt khắc khổ của ông.

Vàng! Vàng ròng! Cả một thùng đầy ắp những thỏi vàng nguyên chất!

Gã ăn mày òa khóc nức nở, tay run rẩy bốc từng thỏi vàng lên. Ông gào lên trong sự sung sướng tột cùng và cả nỗi đau đớn xé lòng: “Trời ơi! Tôi giàu có! Tôi giàu có! Vậy mà suốt 30 năm qua… suốt 30 năm qua tôi đã ngồi trên đống vàng này để đi xin từng đồng xu lẻ!”

Khi ông ngẩng mặt lên để cảm ơn, người Lạ Mặt đã biến mất vào dòng người, để lại gã ăn mày với kho báu mà ông đã sở hữu từ rất lâu, nhưng chưa bao giờ chịu nhìn xuống.

(Nguồn: Phóng tác từ giai thoại Phương Đông)


Ngẫm Lẽ Sống: Bạn Có Đang Là “Gã Hành Khất” Của Chính Mình?

Câu chuyện kết thúc, nhưng nỗi day dứt có lẽ vẫn còn đó. Bạn thân mến, hình ảnh gã ăn mày kia có làm bạn thấy quen không?

Chúng ta, rất nhiều khi, chính là gã hành khất ấy.

Chúng ta lang thang giữa cuộc đời này, chìa đôi tay tâm hồn ra và van xin thế giới: “Làm ơn, hãy cho tôi chút tình yêu”, “Hãy công nhận tôi đi”, “Hãy khen tôi một tiếng”, “Hãy cho tôi một chút giá trị”…

Chúng ta nghĩ mình nghèo nàn, thiếu thốn. Chúng ta nghĩ hạnh phúc là thứ nằm trong tay người khác: trong tay người yêu, trong tay sếp, trong những nút “Like” ảo ảnh trên mạng xã hội. Nếu họ cho, ta vui một chút. Nếu họ không cho, ta hụt hẫng, đau khổ và thấy mình vô giá trị.

Nhưng bạn ơi, bạn đã quên mất chiếc “thùng gỗ” mình đang ngồi lên rồi.

Thượng Đế, khi tạo tác nên bạn, Ngài không bao giờ tạo ra những “chiếc vỏ rỗng”. Ngài đã cẩn trọng đặt vào sâu thẳm bên trong bạn một kho báu vô giá. Đó là phẩm giá làm người cao quý. Đó là khả năng yêu thương vô điều kiện. Đó là sự bình an mà không bão tố nào lay chuyển được. Đó là hình ảnh của chính Ngài – Đấng Toàn Thiện – được in dấu trong tâm hồn bạn.

Bi kịch lớn nhất của đời người không phải là nghèo đói về vật chất, mà là không nhận ra sự giàu có trong tâm hồn mình.

Chúng ta cứ mải miết chạy ra bên ngoài, tìm kiếm những niềm vui chớp nhoáng, để rồi bỏ quên “ngôi đền thiêng liêng” ngay bên trong. Ta ngồi trên mỏ vàng của sự bình an, nhưng lại đi xin xỏ từng chút náo nhiệt của phố thị.

Hãy dừng lại một chút. Đừng đợi một người lạ mặt nào đó đến nhắc nhở. Hãy tự mình “cạy nắp” chiếc thùng tâm hồn vốn đã bị phủ bụi bởi những lo toan, những định kiến, những tổn thương cũ kỹ. Có thể sẽ đau, sẽ khó khăn như cách gã ăn mày bật máu tay để mở nắp thùng. Nhưng khi cánh cửa lòng mở ra, bạn sẽ thấy mình chưa bao giờ nghèo khó. Bạn đủ đầy, trọn vẹn và rực rỡ.

Đừng đi xin nữa. Hãy quay về, và nhận lấy kho báu của chính mình. Vì bạn, chính là một kiệt tác của Thượng Đế.


Nếu bài viết này chạm đến trái tim bạn, hãy chia sẻ nó. Có thể một người bạn nào đó của bạn đang rất cần thông điệp này để thôi ‘đi xin’ và bắt đầu ‘sống giàu có’ ngay hôm nay.

#ChuaLanh #HatGiongTamHon #BaiHocCuocSong #TinhYeuBanThan #BinhAn #SuyNgam #Inspiration #SelfWorth #ChiaKhoaNet #SongDep

Chìa Khóa TMC

Chìa Khóa TMC

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *