GỬI NHỮNG AI ĐANG CẢM THẤY “MẮC KẸT” GIỮA NHỮNG NGÀY CUỐI NĂM: BẠN ĐANG SỐNG HAY CHỈ ĐANG TỒN TẠI?
Đã bao giờ bạn tự hỏi: “Tại sao mình lại đang làm công việc này?” trong khi lê những bước chân nặng trĩu đến văn phòng vào một buổi sáng thứ Hai? Chỉ còn vài ngày nữa là hết năm. Trong khi thế giới ngoài kia đang rộn ràng tổng kết thành công, thì trong lòng bạn lại là một khoảng trống vô định. Bạn thấy mình giống như một cỗ máy đã cạn pin nhưng vẫn bị bắt phải chạy. Nhưng khoan đã, đừng vội viết đơn xin nghỉ việc. Cũng đừng vội trách móc số phận. Có thể vấn đề không nằm ở công việc bạn làm, mà nằm ở cách đôi mắt bạn nhìn nó. Có một câu chuyện ngụ ngôn cổ xưa đã làm thay đổi cuộc đời của hàng triệu người, và hôm nay, nó đến đây để “cứu rỗi” tâm hồn bạn.
🌟 Câu chuyện: Ba Người Thợ Đá
(Nguồn: Truyện ngụ ngôn Châu Âu cổ – Thường được Peter Drucker trích dẫn)
Vào thời Trung Cổ, tại một công trường xây dựng lớn đầy bụi bặm và tiếng ồn, có một vị du khách đi ngang qua. Ông nhìn thấy ba người thợ đang làm việc dưới cái nắng gay gắt như đổ lửa. Họ làm cùng một công việc, cầm cùng một loại búa, đục vào những khối đá hoa cương cứng ngắc giống hệt nhau. Nhưng thái độ của họ thì hoàn toàn khác biệt.
Vị khách tiến lại gần người thợ thứ nhất. Anh ta làm việc với khuôn mặt nhăn nhó, mồ hôi nhễ nhại, từng nhát búa giáng xuống đầy vẻ bực dọc và uể oải. Vị khách hỏi: – “Anh đang làm gì vậy?” Người thợ lau mồ hôi, gắt gỏng trả lời mà không thèm ngẩng đầu lên: – “Ông không có mắt à? Tôi đang đẽo đá! Thật là một công việc khổ sai, lưng tôi đau nhừ và tay tôi sắp phế bỏ rồi. Tôi chỉ mong trời tối thật nhanh để thoát khỏi cái chốn khỉ ho cò gáy này.”
Vị khách gật đầu rồi bước đến bên người thợ thứ hai. Người này có vẻ điềm tĩnh hơn, động tác thuần thục, cẩn trọng đo đạc từng góc cạnh của viên đá. – “Anh đang làm gì vậy?” – Vị khách hỏi. Người thợ thứ hai mỉm cười nhẹ, đáp: – “Tôi đang mài giũa một viên đá để xây tường. Đây là nghề kiếm cơm của tôi. Nhờ công việc này, tôi có thể nuôi vợ con, xây được nhà cửa và sống một cuộc đời ổn định. Tôi phải làm thật cẩn thận để giữ được việc làm.”
Cuối cùng, vị khách đến bên người thợ thứ ba. Dù bụi đá bay mù mịt và mồ hôi ướt đẫm áo, nhưng ánh mắt người này lại sáng rực lên một niềm vui kỳ lạ. Anh ta vung búa với một nhịp điệu nhịp nhàng, miệng khẽ hát một giai điệu thánh ca. – “Còn anh, anh đang làm gì thế?” Người thợ thứ ba ngước lên, đôi mắt lấp lánh đầy tự hào, anh chỉ tay về phía nền móng rộng lớn và nói với giọng đầy xúc động: – “Ông nhìn xem! Tôi đang xây dựng một ngôi thánh đường vĩ đại! Nơi đây, hàng trăm năm sau, con cháu chúng ta sẽ đến để tìm kiếm sự bình yên trong tâm hồn. Tôi đang góp phần tạo nên một kiệt tác trường tồn với thời gian.”
🔥 Ngẫm Lẽ Sống: Hãy Thôi “Đẽo Đá” Và Bắt Đầu “Xây Thánh Đường”
Bạn thân mến,
Năm cũ sắp khép lại. Nhìn lại 365 ngày đã qua, bạn thấy mình là ai trong ba người thợ ấy?
Đa số chúng ta thường rơi vào bi kịch của người thợ thứ nhất. Chúng ta thức dậy mỗi sáng với tiếng thở dài, lê bước đến văn phòng như một cái xác không hồn, coi công việc là một bản án chung thân khổ sai. Chúng ta than vãn về sếp, về khách hàng, về đồng lương, và để những ngày tháng quý giá của cuộc đời trôi qua trong sự chịu đựng. Đó không phải là sống, đó là sự hủy hoại tâm hồn một cách chậm rãi!
Hoặc khá hơn, ta giống người thợ thứ hai. Ta làm việc vì trách nhiệm, vì mưu sinh. Điều đó tốt, nhưng chưa đủ. Nếu chỉ làm vì “xây tường”, một ngày nào đó khi bức tường sụp đổ, hoặc khi ta đã đủ đầy vật chất, ta sẽ rơi vào khoảng trống vô định vì thiếu đi lẽ sống.
Đừng cho phép mình sống mệt mỏi thêm một ngày nào nữa!
Đây là mệnh lệnh từ chính trái tim bạn gửi đến bạn: Hãy thay đổi thái độ, hoặc là đừng làm nữa!
Cuộc đời này quá ngắn để bạn gán cho nó cái nhãn “khổ sai”. Cùng là một việc rửa bát, hãy đừng nghĩ mình đang làm sạch dầu mỡ, hãy nghĩ mình đang chuẩn bị một bữa ăn ấm áp yêu thương cho gia đình. Cùng là một việc gõ những dòng code khô khan, hãy đừng nghĩ mình đang bán sức lao động, hãy nghĩ mình đang kiến tạo ra giải pháp giúp cuộc sống con người tiện nghi hơn. Cùng là một việc bán hàng, hãy đừng nghĩ mình đang cố lấy tiền từ túi khách, hãy nghĩ mình đang trao đi giá trị để giải quyết nỗi đau của họ.
Sự khác biệt giữa thiên đường và địa ngục, giữa sự cao cả và sự tầm thường, không nằm ở bản thân công việc. Nó nằm ở cách bạn định nghĩa việc mình làm.
Hãy ngẩng đầu lên! Đừng chỉ nhìn vào mũi giày lấm lem bụi đất. Hãy nhìn về phía chân trời. Năm mới này, tôi tha thiết cầu mong bạn: Dù bạn đang làm bất cứ việc gì, dù nhỏ bé đến đâu, hãy tìm cho ra “Ngôi Thánh Đường” của riêng mình. Hãy thổi hồn vào từng hành động nhỏ nhặt nhất.
Hãy sống như thể mỗi việc bạn làm đều là một viên gạch xây nên tượng đài của chính cuộc đời bạn. Đừng chỉ đẽo đá. Hãy xây thánh đường!
=> Nếu bạn thấy mình giống người thợ thứ nhất, hãy comment chữ ‘Thay đổi’ nhé.
=> Hãy gửi video này cho người đồng nghiệp đang cần thêm chút lửa. Và đừng quên đăng ký kênh để cùng mình ‘xây thánh đường’ trong năm mới!
#PhatTrienBanThan #BaiHocCuocSong #Motivation #BaNguoiThoDa #KyNangMem #YearEnd #DongLuc #ChiaKhoaTriThuc
Chìa Khóa TMC
