KHI SỰ TỬ TẾ “NGỒI XUỐNG”: BẢO VỆ MỘT MẦM NON TRƯỚC GIÔNG BÃO MẶC CẢM

KHI SỰ TỬ TẾ “NGỒI XUỐNG”: BẢO VỆ MỘT MẦM NON TRƯỚC GIÔNG BÃO MẶC CẢM

Trong hành trình nhân sinh, có những món quà giá trị không nằm ở khối tài sản được trao đi, mà nằm ở cách một người nâng niu lòng tự trọng của người khác. Đôi khi, một hành động tinh tế có thể cứu rỗi cả một cuộc đời, gieo vào lòng một đứa trẻ niềm tin bất diệt vào tình yêu thương của Thượng Đế và con người.

Câu chuyện: Bữa tiệc trong “căn phòng đặc biệt”

Chị là người giúp việc cho một ông chủ ngoại ngũ tuần rất giàu có. Đêm xuống, xong việc, chị lại vội vàng về với đứa con trai nhỏ 5 tuổi suốt ngày ngóng đợi trong căn nhà tồi tàn. Hôm ấy, chủ nhà có lễ lớn, mời rất nhiều bạn bè quan khách đến dự tiệc đêm. Ông chủ bảo:

  • “Hôm nay việc nhiều, chị có thể về muộn hơn không?”
  • “Thưa được ạ, có điều đứa con trai nhỏ quá, ở nhà tối một mình lâu sẽ sợ hãi.” Ông chủ ân cần:
  • “Vậy chị hãy mang cháu đến cùng nhé!”

Chị mang con trai đến. Trên đường đi, chị nói với con: “Mẹ sẽ cho con đi dự tiệc đêm.” Thằng bé rất háo hức. Nó đâu biết công việc thực sự của mẹ nó là gì, và chị cũng không muốn trí tuệ non nớt của nó phải sớm hiểu sự khác biệt giữa người giàu kẻ nghèo. Chị lặng lẽ mua hai miếng xúc xích mang theo.

Khách khứa đến mỗi lúc một đông, ngôi nhà tráng lệ đầy những người lịch sự qua lại. Vì quá bận rộn, chị không thể để mắt đến đứa con nhếch nhác của mình. Sợ hình ảnh đứa trẻ làm hỏng buổi lễ, chị tìm ra một cách: đưa con vào ngồi trong phòng vệ sinh của chủ. Đó là nơi yên tĩnh và sang trọng nhất mà chị nghĩ tới. Đặt hai miếng xúc xích vào chiếc đĩa sứ, chị cố lấy giọng vui vẻ:

  • “Đây là phòng dành riêng cho con đấy, nào tiệc đêm bắt đầu!” Thằng bé nhìn “căn phòng” sạch sẽ, thơm tho và đẹp đẽ quá mức mà nó chưa từng thấy. Nó thích thú ngồi xuống sàn, vừa ăn vừa âm ư hát tự mừng cho mình.

Buổi tiệc bắt đầu, ông chủ nhớ đến con trai chị và đi tìm. Thấy chị ấp úng, ông lặng lẽ đi tìm quanh nhà. Qua phòng vệ sinh, nghe tiếng hát vọng ra, ông mở cửa và ngây người:

  • “Cháu nấp ở đây làm gì? Cháu biết đây là chỗ nào không?” Thằng bé hồ hởi:
  • “Đây là phòng ông chủ nhà dành riêng cho cháu dự tiệc đêm, mẹ cháu bảo thế. Nhưng cháu muốn có ai đó ngồi đây ăn cùng cơ!”

Sống mũi cay xè, ông chủ cố kìm nước mắt. Ông đã hiểu tất cả. Ông nhẹ nhàng nói:

  • “Con hãy đợi ta nhé.”

Ông quay lại bàn tiệc, xin phép quan khách vì bận tiếp một “vị khách đặc biệt”. Ông lấy một đĩa thức ăn lớn, đi xuống phòng vệ sinh và gõ cửa lịch sự. Khi thằng bé mở cửa, ông bước vào:

  • “Nào, chúng ta cùng ăn tiệc trong căn phòng tuyệt vời này nhé!”

Hai người ngồi xuống sàn, vừa ăn vừa chuyện trò rả rích, lại còn cùng nhau nghêu ngao hát. Những vị khách khác khi biết chuyện cũng lần lượt đến gõ cửa, chào hỏi hai người rất lịch sự và chúc họ ngon miệng. Thậm chí nhiều người còn ngồi xuống sàn để hát cùng đứa trẻ. Tất cả đều thật chân thành và ấm áp.

Nhiều năm tháng qua đi, cậu bé ấy đã trở thành một người thành đạt và giàu có. Nhưng anh không bao giờ quên giúp đỡ những người nghèo khó. Một điều quan trọng đã hình thành trong nhân cách của anh: Anh luôn ghi nhớ cách ông chủ nhà năm xưa đã bảo vệ tình cảm và sự tự tôn của một đứa bé 5 tuổi một cách nhân ái và cẩn trọng như thế nào.

(Nguồn: Tuyển tập những câu chuyện lay động lòng người)


Ngẫm Lẽ Sống

Ở đời, người ta dễ dàng cho nhau tiền bạc, nhưng lại rất khó để cho nhau sự thấu cảm. Đỉnh cao của lòng nhân ái không phải là sự ban ơn từ trên cao nhìn xuống, mà là khả năng “ngồi xuống sàn” để ngang tầm mắt với người đang cần giúp đỡ.

Thượng Đế không chỉ nhìn vào những gì chúng ta cho đi, mà Người nhìn vào cách chúng ta đối xử với tâm hồn của người nhận. Ông chủ nhà trong câu chuyện là một minh chứng của lòng tử tế tinh tế: Ông không kéo đứa trẻ ra khỏi phòng vệ sinh để “giải oan”, vì như thế sẽ vô tình vạch trần lời nói dối của người mẹ và làm đứa trẻ tổn thương. Ông chọn cách biến lời nói dối của người mẹ thành hiện thực, biến một nơi thấp kém thành một không gian danh dự.

Sự tử tế thực sự là khi bạn biết che chở cho lòng tự trọng của người khác. Khi chúng ta tôn trọng một người yếu thế, chúng ta không chỉ giúp họ vượt qua nghịch cảnh, mà còn đang gieo một hạt giống nhân cách tốt đẹp cho tương lai. Hãy học cách cho đi bằng sự trân trọng, để người nhận không cảm thấy mình đang nợ một món nợ, mà cảm thấy mình đang nhận được một tình thân.


👉 Đọc thêm nhiều bài viết sâu sắc về lẽ sống tại: chiakhoa.net

👉 Lưu bài viết này để đọc lại mỗi khi cần sự tử tế

👉 Hãy chia sẻ câu chuyện này đến một người bạn đang gặp khó khăn, để họ biết rằng ánh sáng vẫn luôn đợi ở phía trước.


Chìa Khóa TMC

#HatGiongTamHon #ChuaLanh #SongDep #SuTuTe #ChiaKhoaNet #BaiHocCuocSong #Inspiration

Chìa Khóa TMC

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *