Lá thư cuối năm của Lincoln: Khi thành công thật sự là biết cúi đầu

Lá thư cuối năm của Lincoln: Khi thành công thật sự là biết cúi đầu

Ánh Sáng Lương Tri Giữa Mùa Đông Tăm Tối

Đêm cuối năm 1862. Bên ngoài Nhà Trắng, gió lạnh rít qua khe cửa như tiếng than khóc của một dân tộc đang rỉ máu. Nước Mỹ đang chìm trong cuộc nội chiến tàn khốc nhất lịch sử. Không khí tang tóc bao trùm, hàng vạn gia đình mất người thân, lòng người ly tán, hận thù chia cắt anh em.

Trong căn phòng làm việc leo lét ánh nến, Tổng thống Abraham Lincoln ngồi đó, đôi vai gầy guộc oằn xuống dưới sức nặng của hàng ngàn sinh mạng. Ông không nhìn vào bản đồ chiến sự, cũng không đếm những thành trì vừa chiếm được. Ông nhìn sâu vào đống tro tàn trong lò sưởi, và nhìn sâu hơn vào tâm hồn của chính mình.

Ông nhận ra rằng, sự kiêu ngạo của chiến thắng hay nỗi uất hận của thất bại đều đang đẩy con người ra xa nhau. Giữa những “thành tựu” nhuốm máu, nhân loại đã đánh mất đi thứ quý giá nhất: Sự khiêm cung và Lòng biết ơn.

Bằng tất cả sự rung cảm của một trái tim đau đáu vì hòa bình, Lincoln đặt bút viết nên những dòng gan ruột, không phải mệnh lệnh của một vị tướng, mà là lời thú tội của một con người trước Đấng Tối Cao:

“We have been the recipients of the choicest bounties of Heaven… but we have forgotten God.”

(Chúng ta đã được nhận lãnh những ân huệ tuyệt vời nhất của Thiên Đường… nhưng chúng ta đã lãng quên Người.)

Ông nhận ra bi kịch lớn nhất không phải là chiến tranh, mà là khi con người say sưa trong danh vọng mà quên mất cội nguồn, quên đi sự bao dung. Và ông để lại một lời cảnh tỉnh chấn động lương tri, xuyên qua thời gian để đến với chúng ta ngày hôm nay:

“Those who deny freedom to others deserve it not for themselves.”

(Kẻ nhẫn tâm chối bỏ tự do của người khác, thì vĩnh viễn không xứng đáng nhận lấy tự do cho chính mình.)

Lá thư ấy không chỉ là lời kêu gọi quốc gia dành một ngày để sám hối. Đó là một lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng kiên quyết rằng: Hạnh phúc thật sự không bao giờ được xây trên nỗi đau của người khác.


🕯️ Góc Ngẫm :

Cuối năm, chúng ta thường mải mê tổng kết những con số: Tiền kiếm được bao nhiêu? Thăng chức nhanh thế nào? Mua được gì mới?

Nhưng câu chuyện của Lincoln nhắc ta rằng: Tổng kết năm không phải là cuộc trình diễn của cái Tôi, mà là khoảng lặng của Tâm hồn.

Hãy thử một lần không nhìn vào tài khoản ngân hàng, mà nhìn vào những mối quan hệ xung quanh bạn.

  • Bạn có vô tình dẫm đạp lên cảm xúc của ai để đạt được mục tiêu không?
  • Bạn có “tước đoạt tự do” – hay nói cách khác là chèn ép, phán xét, hay tước đi niềm vui của người khác – chỉ để thỏa mãn cái tôi của mình?

Thành tựu rực rỡ đến đâu, nếu đạt được bằng sự vô cảm, thì cũng chỉ là lâu đài xây trên cát. Năm mới, hãy mang theo hành trang là lòng trắc ẩn. Bởi vì sau tất cả, thứ duy nhất cứu rỗi chúng ta khỏi những “mùa đông” của cuộc đời, chính là hơi ấm của tình người.

Năm qua, điều gì khiến bạn hối tiếc nhất và muốn ‘sám hối’ để lòng nhẹ nhàng hơn? Hãy chia sẻ bên dưới nhé.

#HatGiongTamHon #AbrahamLincoln #BaiHocCuocSong #ChuaLanh #TongKetNam #TuDuyTichCuc #LoiHayYDep #HistoryLesson

Chìa Khóa TMC

Đọc thêm các bài viết cùng chủ đề

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *