(Câu Truyện: Ngụ ngôn về những giọt nước mắt) Ngày xưa, có một cậu bé ngây thơ ngước nhìn mẹ và hỏi: – “Mẹ ơi, tại sao mẹ lại khóc?”
Thẻ: bài học cuộc sống
HÃY ĐỂ YÊU THƯƠNG LÀ DÒNG SÔNG CHẢY MÃI Có những ngày trời trở gió, nhìn ra khoảng sân trước nhà, ta chợt thấy lòng mình chông chênh lạ. Đó
Nguồn gốc & Bối cảnh: Câu chuyện được trích từ các giai thoại về đời sống tu trì tại Đan viện Ottobeuren (trong văn bản cũ thường phiên âm sai
Tokyo, đêm 31 tháng 12 năm 2011. Đó là một đêm Giao Thừa khác lạ. Không khí lễ hội vẫn còn đó, nhưng đâu đó trong từng hơi thở của
Câu chuyện bên đường ray năm 1938 Đó là đêm ngày 31 tháng 12 năm 1938. Thành phố New York chìm trong cái lạnh thấu xương của mùa đông Bắc
Những tờ lịch cuối cùng đang mỏng dần đi. Ngoài kia, phố xá dường như hối hả hơn, dòng người vội vã hơn. Ai cũng đang cố chạy đua nước
Đêm Giao thừa năm 1997. Trong khi cả thế giới đang đếm ngược từng giây để chào đón năm mới với pháo hoa và tiếng cười, thì tại một thị
Lương Thiện Không Cần Sát Hạch Chiều hôm ấy, nhà ga ngoại ô ồn ã tiếng còi tàu và bước chân vội vã. Đạo diễn Walter đứng đó, lạc lõng
New York, một buổi chiều đông xám xịt năm 1869. Đại lộ số 5 hào nhoáng và lạnh lùng. Dòng người hối hả lướt qua nhau, ai cũng bận rộn
Ánh Sáng Lương Tri Giữa Mùa Đông Tăm Tối Đêm cuối năm 1862. Bên ngoài Nhà Trắng, gió lạnh rít qua khe cửa như tiếng than khóc của một dân
