Chúa Giêsu Là Ai Đối Với Tôi? Suy Tư Chúa Nhật XXI Thường Niên A

Chúa Giêsu Là Ai Đối Với Tôi? Suy Tư Chúa Nhật XXI Thường Niên A

Khi Đức Tin Không Còn Là Một Câu Trả Lời Thuộc Lòng

Suy tư Chúa Nhật XXI Thường Niên – Năm A
Tin Mừng: Mt 16,13-20

“Còn anh em, anh em bảo Thầy là ai?”
(Mt 16,15)

Có những câu hỏi trong cuộc đời chỉ cần một câu trả lời.

Nhưng cũng có những câu hỏi không phải để trả lời bằng miệng, mà để trả lời bằng cả cuộc đời.

“Bạn đang làm gì?” – có thể trả lời bằng một nghề nghiệp.

“Bạn đang sống ở đâu?” – có thể trả lời bằng một địa chỉ.

“Bạn bao nhiêu tuổi?” – có thể trả lời bằng một con số.

Nhưng nếu Chúa Giêsu đứng trước mặt bạn hôm nay và hỏi: “Còn con, con bảo Thầy là ai?”

Bạn sẽ trả lời thế nào? “Ngài là Chúa.” “Ngài là Đấng Cứu Độ.” “Ngài là Con Thiên Chúa.” Những câu trả lời ấy đều đúng.

Nhưng có một câu hỏi sâu hơn: Nếu Chúa Giêsu thực sự là Chúa của đời tôi, thì điều đó đã làm thay đổi đời tôi như thế nào?

Bởi vì có thể chúng ta biết rất nhiều về Chúa Giêsu nhưng chưa thật sự biết Ngài.

Có thể chúng ta thuộc rất nhiều kinh, đọc rất nhiều sách đạo, tham dự Thánh lễ mỗi Chúa Nhật, biết các câu Kinh Thánh nổi tiếng…

Nhưng đến một lúc nào đó, Chúa vẫn hỏi:

“Còn con, con bảo Thầy là ai?”

Và lúc ấy, không thể trả lời bằng kiến thức của người khác. Chúng ta phải trả lời bằng chính cuộc đời mình.


1. GIỮA MỘT THẾ GIỚI CÓ QUÁ NHIỀU “TIẾNG NÓI”

Tin Mừng đưa chúng ta đến vùng Caesarea Philippi.

Chúa Giêsu hỏi các môn đệ:

“Người ta nói Con Người là ai?”

Các môn đệ trả lời:

“Kẻ thì nói là ông Gioan Tẩy Giả, kẻ thì bảo là ông Êlia, người khác lại cho là ông Giêrêmia hay một trong các vị ngôn sứ.”

Rồi Chúa Giêsu bất ngờ đổi câu hỏi:

“Còn anh em, anh em bảo Thầy là ai?”
(Mt 16,15)

Hai câu hỏi rất giống nhau. Nhưng thực ra khác hoàn toàn.

“Người ta nói gì?” là câu hỏi về dư luận.

“Con nói gì?” là câu hỏi về tương quan.

Ngày nay, có lẽ chúng ta đang sống trong một thời đại mà câu hỏi thứ nhất trở nên dễ dàng hơn bao giờ hết. Chỉ cần vài giây trên Google. Vài giây trên YouTube. Một video TikTok. Một bài viết Facebook. Một podcast. Một cuộc tranh luận. Một thuật toán đề xuất.

Chúng ta có thể biết: Người này nghĩ gì về Thiên Chúa. Người kia nghĩ gì về Giáo Hội. Người nọ nghĩ gì về Đức Giêsu. Có người nói Ngài chỉ là một nhà đạo đức vĩ đại. Có người nói Ngài là một nhà cách mạng. Có người nói Ngài là một ngôn sứ. Có người phủ nhận Ngài. Có người tôn kính Ngài. Có người chế giễu Ngài. Có người nhân danh Ngài để yêu thương. Cũng có người nhân danh Ngài để làm tổn thương người khác.

Thế giới có hàng triệu ý kiến về Chúa Giêsu.

Nhưng Chúa không hỏi:

“Con đã đọc bao nhiêu bài viết về Thầy?”

Ngài cũng không hỏi:

“Con có bao nhiêu người theo dõi?”

Ngài hỏi:

“Còn con, con bảo Thầy là ai?”

Đó là câu hỏi không thể né tránh.


2. “NGƯỜI TA NÓI…” – NHƯNG ĐỨC TIN KHÔNG THỂ SỐNG BẰNG LỜI NGƯỜI KHÁC

Có một nguy hiểm rất tinh tế trong đời sống đức tin: Tin Chúa bằng đức tin của người khác. Ta tin vì cha mẹ tin. Ta đi lễ vì gia đình đi lễ. Ta đọc kinh vì từ nhỏ đã được dạy như vậy. Ta giữ đạo vì đó là truyền thống. Tất cả những điều ấy đều quý giá.

Nhưng chúng mới chỉ là điểm khởi đầu. Đến một lúc nào đó, mỗi người phải tự mình bước vào một cuộc gặp gỡ riêng với Thiên Chúa. Cha mẹ không thể tin thay con. Người yêu không thể tin thay con. Linh mục không thể tin thay con. Giáo lý viên không thể tin thay con.

Giáo Hội có thể trao cho con kho tàng đức tin, nhưng không ai có thể thay con trả lời câu hỏi của Đức Kitô.

Đó là lý do đức tin trưởng thành đôi khi phải đi qua những khủng hoảng.

Một người trẻ có thể hỏi: “Chúa có thật không?” “Tại sao Chúa để điều này xảy ra?” “Tại sao con cầu nguyện mà Chúa không trả lời?” “Tại sao con sống tốt mà vẫn gặp đau khổ?” “Tại sao người xấu có khi lại thành công hơn người tốt?” “Tại sao Giáo Hội có những con người yếu đuối?” “Tại sao con không cảm thấy Chúa?” Những câu hỏi ấy không nhất thiết là dấu hiệu của một đức tin chết.

Đôi khi, đó chính là dấu hiệu của một đức tin đang trưởng thành. Một đứa trẻ có thể tin cha mẹ bằng sự đơn sơ. Nhưng một người trưởng thành phải học cách tin bằng cả lý trí, tự do, kinh nghiệm và tình yêu.

Đức tin Công Giáo không sợ những câu hỏi chân thành. Bởi vì Thiên Chúa không sợ con người tìm kiếm sự thật.


3. PHÊRÔ ĐÃ TRẢ LỜI KHÔNG CHỈ BẰNG KIẾN THỨC

Simon Phêrô bước lên và nói:

“Thầy là Đấng Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống.”
(Mt 16,16)

Đây không phải chỉ là một câu trả lời thông minh. Phêrô không vừa đọc xong một cuốn thần học. Ông không có bằng tiến sĩ Kitô học. Ông là một người đánh cá. Một con người rất bình thường. Có lúc mạnh mẽ. Có lúc nóng nảy. Có lúc can đảm. Có lúc sợ hãi. Có lúc tuyên xưng đức tin rất đẹp.

Và cũng chính người ấy sau này sẽ chối Chúa ba lần. Điều này rất quan trọng. Bởi vì Tin Mừng không giới thiệu Phêrô như một con người hoàn hảo. Chúa Giêsu không chọn Phêrô vì Phêrô hoàn hảo. Chúa chọn một con người có thể yếu đuối nhưng biết để cho ân sủng biến đổi mình.

Đức Giáo hoàng Phanxicô từng nhấn mạnh rằng “đá tảng” không phải trước hết là do những phẩm chất tự nhiên hay thành tích của Phêrô, nhưng vì nơi ông có một đức tin đến từ Thiên Chúa.

Đây là một tin vui rất lớn cho chúng ta. Bạn không cần phải hoàn hảo rồi mới đến với Chúa. Bạn không cần phải “xứng đáng tuyệt đối” rồi mới được Chúa sử dụng. Bạn có thể mang theo những vết thương. Những lần thất bại. Những yếu đuối. Những quá khứ khiến bạn xấu hổ. Những lần bạn cầu nguyện mà chẳng cảm thấy gì. Những lần bạn đã hứa với Chúa rồi lại ngã.

Chúa vẫn có thể xây dựng một điều gì đó trên cuộc đời bạn. Phêrô là bằng chứng.


4. “ĐÁ TẢNG” KHÔNG CÓ NGHĨA LÀ KHÔNG BAO GIỜ VỠ

Chúa nói:

“Anh là Phêrô, nghĩa là Tảng Đá; trên tảng đá này, Thầy sẽ xây Hội Thánh của Thầy.”
(Mt 16,18)

Điều kỳ diệu là: Chúa biết Phêrô sẽ yếu đuối. Chúa biết ông sẽ chối mình. Chúa biết ông sẽ sợ hãi. Vậy mà Chúa vẫn gọi ông là “đá”. Điều ấy cho chúng ta một cách nhìn khác về đời mình.

Có khi chúng ta nghĩ: “Tôi yếu đuối quá, Chúa không thể dùng tôi.” “Tôi đã phạm quá nhiều sai lầm.” “Tôi không xứng đáng.” “Tôi không có tài năng.” “Tôi không đạo đức như người khác.”

Nhưng Thiên Chúa không nhìn con người như một bản báo cáo thành tích. Ngài nhìn thấy điều chúng ta có thể trở thành trong ân sủng. Một hạt giống nhìn chẳng có gì đặc biệt. Nhưng trong nó có cả một cái cây. Một viên đá nhìn vô nghĩa. Nhưng trong tay người thợ, nó có thể trở thành một phần của ngôi nhà. Một con người đầy khiếm khuyết. Nhưng trong tay Thiên Chúa, người ấy có thể trở thành một chứng nhân.


5. KHOA HỌC HIỆN ĐẠI CŨNG ĐẶT RA MỘT CÂU HỎI RẤT GẦN VỚI TIN MỪNG

Con người hiện đại có thể đo được rất nhiều thứ. Chúng ta đo được nhịp tim. Đo được hoạt động của não. Đo được khoảng cách giữa các thiên hà. Giải mã được một phần cấu trúc DNA. Tạo ra trí tuệ nhân tạo. Đưa tàu thăm dò đến những nơi rất xa trong hệ Mặt Trời.

Nhưng có một câu hỏi mà khoa học thực nghiệm không thể tự mình trả lời: “Tôi sống để làm gì?”

Khoa học có thể giúp chúng ta biết một điều vận hành như thế nào.

Nhưng câu hỏi: “Điều đó có ý nghĩa gì đối với cuộc đời tôi?” lại thuộc về một tầng sâu khác của con người. Triết học hiện sinh đã đặc biệt quan tâm đến câu hỏi này.

Và một trong những nhân vật nổi bật nhất là bác sĩ tâm thần người Áo Viktor E. Frankl, người sống sót qua các trại tập trung Đức Quốc xã trong Thế chiến II.

Frankl không phải là một nhà thần học Công Giáo.

Ông là một bác sĩ tâm thần và là người sáng lập trường phái logotherapy, nhấn mạnh vai trò của ý nghĩa trong đời sống con người. Kinh nghiệm trong các trại tập trung đã ảnh hưởng sâu sắc đến tư tưởng của ông về việc con người tìm kiếm ý nghĩa giữa đau khổ.

Và chính ở đây, câu chuyện của Frankl trở thành một chiếc cầu rất đẹp để chúng ta suy nghĩ về câu hỏi của Chúa Giêsu:

“Còn con, con bảo Thầy là ai?”


6. CÂU CHUYỆN CÓ THẬT: VIKTOR FRANKL VÀ NHỮNG NGÀY TRONG TRẠI TẬP TRUNG

Trong những năm bị giam giữ, Frankl chứng kiến con người bị tước đoạt gần như tất cả: Tự do. Tài sản. Gia đình. Danh dự. An toàn. Quyền quyết định. Thậm chí cả tên gọi. Con người có thể bị biến thành một con số.

Nhưng Frankl nhận ra một điều rất sâu: Con người vẫn còn khả năng lựa chọn thái độ của mình trước hoàn cảnh.

Theo các nghiên cứu về cuộc đời và tư tưởng của Frankl, chính những trải nghiệm trong các trại tập trung đã củng cố quan điểm của ông rằng con người có thể chịu đựng những hoàn cảnh khủng khiếp khi vẫn tìm được một ý nghĩa để sống.

Trong hồi ký của mình, Frankl kể lại những trải nghiệm tâm linh đặc biệt giữa một hoàn cảnh tưởng như hoàn toàn phi nhân.

Có những lúc ông nhìn thấy vẻ đẹp của thiên nhiên. Có lúc ông nhớ đến người mình yêu. Có lúc ông tìm thấy một thế giới nội tâm mà những kẻ giam giữ không thể lấy đi.

PBS khi giới thiệu những hồi tưởng của Frankl cũng ghi nhận rằng, theo chính lời kể của ông, đời sống tinh thần của một số tù nhân có thể trở nên sâu sắc hơn ngay giữa hoàn cảnh khắc nghiệt của trại tập trung.

Một trong những câu chuyện xúc động nhất Frankl thuật lại là về một nữ tù nhân trẻ đang đứng trước cái chết. Cô biết mình sắp chết. Nhưng thay vì hoàn toàn tuyệt vọng, cô lại nói về một cái cây nhìn thấy qua cửa sổ. Cô xem cái cây ấy như một người bạn. Và qua những cành cây, cô cảm nhận một thông điệp về sự sống.

Câu chuyện được Frankl ghi lại trong Man’s Search for Meaning, dựa trên trải nghiệm của ông trong trại.

Hãy thử dừng lại một chút. Một cái cây. Chỉ một cái cây.

Nhưng với một người bị nhốt trong trại tập trung, cái cây ấy có thể trở thành dấu hiệu của một thế giới vượt ra ngoài những bức tường. Tại sao?

Bởi vì con người không chỉ sống bằng cơm bánh. Con người còn sống bằng ý nghĩa.


7. VÀ ĐÂY LÀ ĐIỀU RẤT ĐÁNG SUY NGHĨ CHO NGƯỜI TRẺ

Ngày nay, chúng ta có thể có nhiều thứ mà những thế hệ trước không có. Điện thoại thông minh. Internet. Du lịch. Giáo dục. Cơ hội nghề nghiệp. Mạng xã hội. Trí tuệ nhân tạo. Thông tin gần như vô tận.

Nhưng nghịch lý là: Có nhiều thông tin hơn không đồng nghĩa với có nhiều ý nghĩa hơn.

Một người có thể có hàng nghìn người theo dõi mà vẫn cô đơn. Có thể có hàng trăm cuộc trò chuyện nhưng không có một người để mở lòng. Có thể biết rất nhiều thứ nhưng không biết mình sống để làm gì. Có thể sở hữu một công việc tốt nhưng mỗi sáng thức dậy vẫn cảm thấy trống rỗng. Có thể cười rất nhiều trên mạng nhưng tối về lại khóc một mình. Có thể liên tục cập nhật cuộc sống của người khác nhưng không biết mình đang đi về đâu.

Đó là một trong những nghịch lý lớn của thời đại kỹ thuật số: Chúng ta kết nối với rất nhiều người nhưng đôi khi lại xa chính mình.

Và sâu hơn nữa: Chúng ta có thể biết rất nhiều về Chúa nhưng vẫn chưa gặp Chúa.


8. “THẦY LÀ AI?” – CÂU HỎI CHẠM VÀO CĂN TÍNH CỦA CHÚNG TA

Chúa Giêsu không hỏi Phêrô: “Con nghĩ gì về đạo?”

Ngài hỏi:

“Thầy là ai đối với con?”

Đây là một câu hỏi về căn tính.

Nếu Chúa Giêsu chỉ là một nhân vật lịch sử, tôi có thể nghiên cứu Ngài. Nếu Ngài chỉ là một triết gia, tôi có thể đọc tư tưởng của Ngài. Nếu Ngài chỉ là một nhà luân lý, tôi có thể học lời dạy của Ngài.

Nhưng nếu Ngài là:

“Đấng Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống”

thì mọi thứ thay đổi.

Bởi vì khi đó, Ngài không còn chỉ là một nhân vật để tôi tìm hiểu.

Ngài trở thành Đấng mà tôi phải quyết định mình sẽ sống tương quan với Ngài như thế nào.

Nếu Chúa Giêsu là Chúa: Tôi không thể sống như thể Ngài không tồn tại.

Nếu Ngài là Chúa: Tôi phải học cách tha thứ.

Nếu Ngài là Chúa: Tôi phải học cách yêu thương người nghèo.

Nếu Ngài là Chúa: Tôi không thể xây dựng cuộc đời chỉ trên tiền bạc và danh vọng.

Nếu Ngài là Chúa: Tôi phải nhìn người khác bằng đôi mắt khác.

Nếu Ngài là Chúa: Tôi phải đặt câu hỏi không chỉ: “Tôi muốn gì?” mà còn: “Chúa muốn tôi trở thành người như thế nào?”


9. ĐỨC TIN KHÔNG PHẢI LÀ MỘT CÁI LỒNG; ĐỨC TIN LÀ MỘT CON ĐƯỜNG

Có người trẻ sợ rằng tin vào Thiên Chúa nghĩa là mất tự do. Nhưng Tin Mừng lại cho chúng ta một hình ảnh khác.

Chúa Giêsu không đến để biến con người thành những chiếc máy biết vâng lời. Ngài mời gọi con người bước vào một tương quan tự do và yêu thương.

Một người yêu thật sự không bị ép phải yêu. Người ấy chọn yêu. Đức tin cũng vậy. Không ai có thể ép bạn yêu Chúa bằng mệnh lệnh. Có thể ép bạn đi lễ. Có thể ép bạn đọc kinh. Có thể ép bạn học giáo lý. Nhưng không thể ép trái tim bạn gặp Thiên Chúa.

Đức tin trưởng thành bắt đầu khi một người có thể nói: “Lạy Chúa, con tin không chỉ vì cha mẹ con tin. Con tin vì chính con đã gặp Ngài.”

Cuộc gặp ấy có thể không xảy ra trong một khoảnh khắc ngoạn mục. Có khi nó diễn ra rất âm thầm.

Một lần bạn được tha thứ. Một lần bạn vượt qua một biến cố mà tưởng mình không thể vượt qua. Một lần bạn ngồi trước Nhà Tạm trong nước mắt. Một lần bạn đọc một câu Kinh Thánh đúng vào lúc mình tuyệt vọng. Một lần bạn nhận ra mình đã được yêu ngay cả khi mình chẳng đáng yêu.

Một lần bạn nhìn lại và thấy: “Nếu không có Chúa, có lẽ tôi đã không đứng được ở đây.”


10. PHÊRÔ TỪ “ĐÁ TẢNG” ĐẾN “ĐÁ VẤP NGÔ

Điều thú vị là chỉ vài câu sau, Phêrô lại bị Chúa Giêsu khiển trách rất mạnh.

Ông vừa tuyên xưng:

“Thầy là Đấng Kitô…”

Nhưng khi Chúa nói về thập giá, Phêrô lại không chấp nhận.

Điều đó cho thấy: Tuyên xưng đúng về Chúa chưa có nghĩa là đã hiểu đúng về Chúa.

Phêrô muốn một Đấng Kitô vinh quang. Chúa Giêsu lại là Đấng Kitô đi qua thập giá. Đây cũng là cám dỗ của chúng ta.

Chúng ta muốn một Thiên Chúa: ban thành công; chữa lành mọi bệnh tật; giải quyết mọi khó khăn; bảo vệ chúng ta khỏi đau khổ; cho chúng ta điều chúng ta muốn.

Nhưng khi Chúa dẫn chúng ta qua một con đường khó, chúng ta có thể hỏi: “Chúa đâu rồi?”

Có lẽ Chúa vẫn ở đó. Chỉ là chúng ta muốn một Thiên Chúa theo ý mình.

Còn Thiên Chúa đang dạy chúng ta nhận ra Ngài theo cách của Ngài.


11. CÓ NHỮNG LÚC CHÚA KHÔNG CẤT THẬP GIÁ, NHƯNG NGÀI CẤT SỰ VÔ NGHĨA

Đây là điểm mà tư tưởng của Viktor Frankl có thể giúp người trẻ hôm nay suy nghĩ sâu hơn. Frankl không nói đau khổ tự nó là điều tốt. Kitô giáo cũng không dạy chúng ta đi tìm đau khổ. Đau khổ vẫn là đau khổ. Nước mắt vẫn là nước mắt. Mất mát vẫn là mất mát. Cái chết vẫn là một kẻ thù.

Nhưng trong Đức Kitô, đau khổ không còn là tiếng nói cuối cùng.

Thập giá không phải dấu chấm hết. Phục Sinh mới là câu cuối cùng. Đó là điều làm cho Kitô giáo khác biệt tận căn.

Người Kitô hữu không nói: “Tôi không đau.”

Nhưng nói: “Tôi đau, nhưng tôi không đau một mình.”

Không nói: “Tôi không sợ.”

Nhưng: “Tôi sợ, nhưng tôi vẫn bước đi.”

Không nói: “Tôi hiểu hết.”

Nhưng: “Tôi chưa hiểu, nhưng tôi vẫn tin.”

Đó chính là một hình thức rất sâu của đức tin.


12. “CHÌA KHÓA” CHÚA TRAO CHO PHÊRÔ KHÔNG PHẢI LÀ CHÌA KHÓA CỦA QUYỀN LỰC

Chúa nói:

“Thầy sẽ trao cho anh chìa khóa Nước Trời.”
(Mt 16,19)

Hình ảnh “chìa khóa” trong Tin Mừng gợi đến quyền mở và đóng, và có liên hệ với hình ảnh “chìa khóa Nhà Đavít” trong Isaia 22,22. Các ghi chú Kinh Thánh của USCCB cũng giải thích rằng hình ảnh này diễn tả một trách nhiệm có thẩm quyền trong cộng đoàn.

Nhưng nếu nhìn bằng con mắt của Đức Kitô, quyền bính không phải trước hết là: “Tôi có quyền trên anh.”

Mà là: “Tôi có trách nhiệm phục vụ anh.”

Phêrô được trao chìa khóa không phải để trở thành ông chủ của đoàn chiên.

Chính sau này Chúa sẽ hỏi ông:

“Anh có yêu mến Thầy không?”

Và rồi:

“Hãy chăm sóc chiên của Thầy.”

Đó là logic của Tin Mừng: Quyền bính càng lớn → trách nhiệm phục vụ càng lớn. Địa vị càng cao → càng phải cúi xuống.

Có nhiều người muốn có “chìa khóa”. Nhưng rất ít người muốn mang trách nhiệm mở cửa cho người khác.


13. NGƯỜI TRẺ HÔM NAY CŨNG ĐANG CẦM NHỮNG “CHÌA KHÓA”

Bạn có thể không phải là linh mục. Không phải giám mục. Không phải một nhà lãnh đạo lớn.

Nhưng bạn vẫn đang cầm những chiếc chìa khóa. Một lời nói của bạn có thể mở cửa hy vọng cho một người đang tuyệt vọng. Một tin nhắn có thể cứu một người khỏi cảm giác cô độc. Một sự tha thứ có thể mở lại một tình bạn. Một hành động tử tế có thể giúp ai đó tin rằng thế giới này vẫn còn tốt đẹp. Một lời giới thiệu việc làm có thể thay đổi tương lai của một gia đình. Một lần bạn ngồi bên cạnh người đang khóc có thể trở thành một ký ức họ mang suốt đời.

Đó cũng là một cách trao “chìa khóa Nước Trời”.

Không phải bằng những điều lớn lao. Mà bằng tình yêu rất nhỏ được thực hiện mỗi ngày.


14. GIÁO HỘI KHÔNG ĐƯỢC XÂY TRÊN SỰ HOÀN HẢO CỦA CON NGƯỜI

Một điều rất đẹp trong đoạn Tin Mừng này là:

Chúa Giêsu nói:

“Thầy sẽ xây Hội Thánh của Thầy.”

Chính Chúa là Đấng xây dựng. Không phải Phêrô. Không phải một linh mục. Không phải một giám mục. Không phải một giáo dân. Không phải một thế hệ. Chính Đức Kitô là nền tảng sâu xa của Hội Thánh.

Phêrô được trao một vai trò thật sự quan trọng, nhưng Hội Thánh vẫn là Hội Thánh của Đức Kitô.

Vì vậy, khi nhìn thấy những yếu đuối của con người trong Giáo Hội, chúng ta không nên ngây thơ phủ nhận chúng.

Nhưng cũng đừng vì sự yếu đuối của một vài con người mà kết luận rằng Đức Kitô đã thất bại. Phêrô từng chối Chúa. Nhưng Phêrô không phải là Chúa. Một Kitô hữu có thể phản bội Tin Mừng. Nhưng Đức Kitô không phản bội Tin Mừng. Một con người có thể làm Giáo Hội bị tổn thương. Nhưng Đức Kitô vẫn đang chữa lành Hội Thánh của Ngài.

Đó là lý do Chúa nói:

“Cửa địa ngục sẽ không thắng nổi.”
(Mt 16,18)


15. VẬY, CHÚA GIÊSU LÀ AI ĐỐI VỚI TÔI?

Có lẽ hôm nay, chúng ta nên ngồi xuống thật yên. Không cần mở điện thoại. Không cần tìm một bài giảng khác. Không cần đọc thêm một lời giải thích. Chỉ cần ở trước mặt Chúa.

Và để Ngài hỏi:

“Còn con, con bảo Thầy là ai?”

Đừng trả lời vội. Hãy để câu hỏi ấy đi xuống thật sâu.

Nếu Chúa Giêsu là Đấng Cứu Độ, tại sao tôi vẫn cố tự cứu mình bằng tiền bạc, danh vọng và sự công nhận của người khác?

Nếu Chúa Giêsu là Đấng yêu thương tôi, tại sao tôi vẫn sống như một người phải chứng minh giá trị của mình từng ngày?

Nếu Chúa Giêsu là Chúa, tại sao tôi chỉ tìm đến Ngài khi gặp khó khăn?

Nếu Chúa Giêsu là Đường, tôi đang đi theo Ngài hay chỉ muốn Ngài chúc phúc cho con đường của tôi?

Nếu Chúa Giêsu là Sự Thật, tôi có dám để sự thật của Ngài sửa lại những điều tôi đang tin sai không?

Nếu Chúa Giêsu là Sự Sống, tôi đang sống thật hay chỉ đang tồn tại?

Nếu Chúa Giêsu là Tình Yêu, tình yêu của tôi dành cho người khác đã mang hình ảnh của Ngài chưa?


16. CÂU TRẢ LỜI ĐẸP NHẤT KHÔNG NẰM TRÊN MÔI

Có thể hôm nay chúng ta chưa đủ khả năng nói như Phêrô:

“Thầy là Đấng Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống.”

Có thể đức tin của chúng ta còn nhỏ. Không sao.

Hãy bắt đầu bằng một lời đơn sơ: “Lạy Chúa, con muốn tin.”

Hoặc: “Lạy Chúa, con chưa hiểu, nhưng con muốn tìm Ngài.”

Hoặc: “Lạy Chúa, con yếu đuối, xin đừng bỏ con.”

Hoặc chỉ đơn giản: “Lạy Chúa Giêsu, xin ở lại với con.”

Đôi khi đó đã là một lời tuyên xưng rất đẹp. Bởi vì đức tin không phải lúc nào cũng là cảm giác mạnh mẽ.

Có những ngày ta cảm thấy Chúa rất gần. Nhưng cũng có những ngày cầu nguyện khô khan.

Có những lúc Thánh lễ làm tim ta rung động. Nhưng cũng có lúc ta ngồi đó mà tâm trí chạy khắp nơi.

Có những ngày ta tin rất mạnh. Nhưng cũng có những đêm ta chỉ còn biết:

“Lạy Chúa, xin giữ lấy con, vì con không còn đủ sức giữ lấy chính mình.”

Và có lẽ chính lúc ấy, đức tin trở nên tinh tuyền nhất.


17. ĐỨC TIN TRƯỞNG THÀNH LÀ KHI TA KHÔNG CÒN HỎI “CHÚA CHO TÔI GÌ?”

Mà bắt đầu hỏi:

“Chúa muốn tôi trở thành ai?”

Đây là một bước trưởng thành rất lớn.

Đứa trẻ hỏi: “Chúa cho con điều gì?”

Người trưởng thành hỏi: “Chúa muốn con trao điều gì?”

Đứa trẻ hỏi: “Tại sao Chúa không giải quyết vấn đề này?”

Người trưởng thành hỏi: “Chúa đang muốn biến đổi con thế nào qua vấn đề này?”

Đứa trẻ hỏi: “Tại sao Chúa để con đau?”

Người trưởng thành có thể nói: “Lạy Chúa, xin đừng để nỗi đau này trở thành vô nghĩa.”

Đó là lúc đức tin bước từ xin ơn sang trao đời.


18. MỘT CÂU HỎI DÀNH CHO NHỮNG NGƯỜI ĐANG MẤT PHƯƠNG HƯỚNG

Nếu hôm nay bạn đang đứng giữa một ngã rẽ… Không biết học ngành gì. Không biết chọn công việc nào. Không biết có nên kết hôn hay không. Không biết có nên tiếp tục một mối quan hệ. Không biết tương lai sẽ ra sao. Không biết mình có thực sự có giá trị hay không.

Xin hãy nhớ câu hỏi của Chúa:

“Còn con, con bảo Thầy là ai?”

Bởi vì đôi khi chúng ta cố tìm câu trả lời cho: “Tôi phải đi đâu?” trước khi trả lời: “Tôi đang đi với ai?”

Nếu biết mình đang đi với Đức Kitô, con đường có thể vẫn khó. Nhưng nó không còn vô nghĩa.

Nếu biết mình đang đi với Đức Kitô, có thể bạn chưa biết ngày mai sẽ thế nào. Nhưng bạn biết mình không đi một mình.

Nếu biết mình đang đi với Đức Kitô, có thể bạn vẫn khóc. Nhưng nước mắt không còn là dấu hiệu của thất bại.

Nếu biết mình đang đi với Đức Kitô, thập giá không còn là điểm kết thúc.


19. VÀ CÓ LẼ ĐÂY LÀ LỜI CHÚA MUỐN NÓI VỚI MỖI NGƯỜI TRẺ HÔM NAY

Đừng để thuật toán quyết định bạn là ai. Đừng để số lượt thích quyết định giá trị của bạn. Đừng để một thất bại quyết định tương lai. Đừng để một người rời bỏ bạn khiến bạn nghĩ mình không đáng được yêu. Đừng để một quá khứ tồi tệ khiến bạn tin rằng mình không thể trở thành một con người mới. Đừng để một biến cố đau thương khiến bạn kết luận rằng Thiên Chúa đã bỏ bạn.

Và nhất là: Đừng để thế giới trả lời thay bạn câu hỏi “Chúa Giêsu là ai?”

Hãy tự mình bước đến. Tự mình tìm kiếm. Tự mình cầu nguyện. Tự mình đọc Tin Mừng. Tự mình sống với Ngài. Tự mình đi qua những đêm tối.

Rồi một ngày, không phải bằng lời nói của người khác, nhưng từ chính kinh nghiệm của đời mình, bạn có thể nói:

“Lạy Chúa, con không biết con hiểu Ngài được bao nhiêu. Nhưng con biết một điều: Con đã từng rất yếu đuối, và Ngài vẫn ở đó. Con đã từng lạc đường, và Ngài vẫn tìm con. Con đã từng ngã, và Ngài vẫn nâng con dậy. Con đã từng muốn bỏ cuộc, và Ngài vẫn không bỏ cuộc với con.”


20. CÓ MỘT CÂU HỎI ĐANG CHỜ BẠN TRẢ LỜI

Hai ngàn năm trước, tại Caesarea Philippi, Đức Giêsu đã đặt câu hỏi ấy cho Phêrô.

Hôm nay, câu hỏi ấy vẫn còn vang lên. Không phải giữa một đám đông. Không phải trong một cuộc tranh luận thần học. Mà rất có thể… trong căn phòng bạn đang ngồi. Giữa một đêm bạn không ngủ được. Giữa một ngày bạn thấy mình thất bại. Giữa một cuộc chia tay. Giữa một bệnh viện. Giữa một công việc khiến bạn kiệt sức. Giữa một gia đình đang rạn nứt. Giữa một tương lai chưa biết phải đi về đâu.

Chúa Giêsu nhìn bạn. Và hỏi:

“Còn con, con bảo Thầy là ai?”

Không phải: “Con biết gì về Thầy?”

Không phải: “Con đã làm được gì cho Thầy?”

Mà:

“Thầy là ai đối với con?”

Có lẽ đây là câu hỏi quan trọng nhất mà một con người có thể trả lời.

Bởi vì câu trả lời ấy sẽ quyết định cách chúng ta nhìn cuộc đời, nhìn đau khổ, nhìn người khác, nhìn chính mình và nhìn cả cái chết.

Nếu Đức Kitô chỉ là một nhân vật trong lịch sử, chúng ta có thể khép cuốn sách lại.

Nhưng nếu Ngài là: “Đấng Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống” thì câu chuyện chưa kết thúc.

Nó đang tiếp tục. Trong chính cuộc đời bạn.

Và có lẽ… Chúa không cần bạn trở thành một Phêrô hoàn hảo. Ngài chỉ cần bạn trở thành một Phêrô biết quay về. Không cần bạn không bao giờ ngã. Chỉ cần sau mỗi lần ngã, bạn vẫn biết tìm Ngài. Không cần bạn có một đức tin thật lớn. Chỉ cần bạn đừng đóng cửa trái tim. Bởi vì một hạt giống nhỏ, khi nằm trong tay Thiên Chúa, vẫn có thể trở thành một cây lớn.

Một con người yếu đuối, khi để ân sủng chạm đến, vẫn có thể trở thành một tảng đá.

Và một cuộc đời tưởng như bình thường… vẫn có thể trở thành nơi Thiên Chúa xây dựng một điều vĩnh cửu.


🙏 LỜI NGUYỆN

Lạy Chúa Giêsu,

Hôm nay Chúa không hỏi con rằng con biết bao nhiêu về Chúa.

Chúa chỉ hỏi: “Còn con, con bảo Thầy là ai?”

Lạy Chúa, nhiều khi con không biết phải trả lời thế nào.

Con biết Chúa bằng những lời kinh, nhưng đôi khi trái tim con vẫn xa Chúa.

Con biết Chúa là Đấng yêu thương, nhưng con vẫn sợ hãi.

Con biết Chúa là Đường, nhưng nhiều lần con vẫn đi theo con đường của riêng mình.

Con biết Chúa là Sự Sống, nhưng có những ngày tâm hồn con mệt mỏi đến mức muốn buông xuôi.

Xin đừng bỏ con. Khi con nghi ngờ, xin tìm con. Khi con yếu đuối, xin nâng con. Khi con kiêu ngạo, xin sửa dạy con. Khi con đau khổ, xin ở bên con. Khi con lạc đường, xin gọi tên con.

Và khi con thành công, xin đừng để con quên rằng mọi điều tốt đẹp trong con đều bắt đầu từ ân sủng.

Lạy Chúa Giêsu,

Xin cho con không chỉ biết về Chúa, nhưng thật sự biết Chúa. Không chỉ nói về Chúa, nhưng sống với Chúa. Không chỉ tin Chúa khi mọi sự tốt đẹp, nhưng vẫn nắm tay Chúa khi cuộc đời đi qua thung lũng tối.

Để một ngày kia, khi Chúa hỏi:

“Còn con, con bảo Thầy là ai?”

con có thể mỉm cười và thưa:

“Lạy Chúa,
Chúa là Đấng con đã tìm kiếm suốt đời. Và cũng là Đấng đã âm thầm tìm kiếm con từ trước khi con biết tìm Ngài.”

Amen.


Chìa Khóa Paul TMC

Nếu bài viết này chạm đến một góc nào đó trong trái tim bạn, xin đừng giữ lại cho riêng mình. Hãy chia sẻ cho một người đang mệt mỏi, đang hoang mang, hoặc đang trên hành trình tìm lại niềm tin.

Biết đâu, điều họ cần hôm nay không phải là một lời giải thích… mà chỉ là một lời nhắc rằng: Chúa Giêsu vẫn đang ở đó.

🌱 Một hạt giống yêu thương được gieo đi hôm nay, có thể trở thành một mùa hy vọng trong cuộc đời của ai đó ngày mai.

Và nếu hôm nay Chúa hỏi bạn: “Còn con, con bảo Thầy là ai?” — hãy để trái tim mình trả lời. ❤️

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *