BỎ TẤM BẢN ĐỒ XUỐNG VÀ… BƯỚC ĐI!
(Suy tư Chúa Nhật III Thường Niên – Năm A)
Các bạn trẻ thân mến,
Chúng ta đang sống trong một thế hệ bị ám ảnh bởi sự “chắc chắn”. Trước khi mua một món hàng, bạn phải đọc 7749 cái review. Trước khi đi ăn, bạn phải xem quán đó được mấy sao. Trước khi yêu, bạn phải “stalk” Facebook, tìm hiểu cung hoàng đạo xem có hợp không.
Chúng ta mang luôn cái tư duy “phải biết rõ rồi mới làm” đó vào trong Đạo.
- “Tại sao Chúa để con khổ? Chúa giải thích đi rồi con mới đi lễ lại!”
- “Tại sao Giáo Hội dạy điều này? Thuyết phục được tôi đi rồi tôi mới tin!”
Nhưng Tin Mừng hôm nay tát một gáo nước lạnh vào sự kiêu ngạo đó của lý trí: Đức tin không bắt đầu bằng một bản đồ chi tiết, nó bắt đầu bằng một cú nhảy.
Câu chuyện: “Lái xe trong sương mù”
Có một nhà văn nổi tiếng từng được hỏi về bí quyết để viết nên một cuốn tiểu thuyết vĩ đại khi chưa biết kết thúc sẽ ra sao. Ông trả lời bằng một hình ảnh tuyệt đẹp: “Viết văn (và cuộc đời) giống như lái xe ô tô trong đêm tối. Bạn chỉ nhìn thấy đoạn đường phía trước nhờ ánh đèn pha chiếu sáng khoảng 5-10 mét. Bạn không thấy đích đến, không thấy toàn cảnh con đường. Nhưng bạn vẫn có thể hoàn thành cả hành trình dài hàng ngàn cây số chỉ bằng cách đi hết 10 mét ánh sáng đó, rồi 10 mét tiếp theo…”
Nếu bạn ngồi yên trong xe và đòi: “Bao giờ sương tan hết, bao giờ đèn đường sáng trưng từ đây đến đích tôi mới lái”, thì bạn sẽ vĩnh viễn không bao giờ lăn bánh.
Sự “Điên Rồ” Của Các Môn Đệ Đầu Tiên
Hãy nhìn vào bài Tin Mừng hôm nay (Mt 4, 12-23). Chúa Giêsu đi ngang qua và gọi: “Các anh hãy theo tôi”. Phêrô và Anrê làm gì? “Lập tức, các ông bỏ chài lưới mà đi theo Người”.
Dừng lại một chút! Có gì đó “sai sai” theo logic của người hiện đại:
- Họ chưa hỏi lương bổng thế nào? (KPI, chế độ đãi ngộ?)
- Họ chưa biết Ông Giêsu này dạy giáo lý gì? (Có hợp trend không?)
- Họ chưa biết tương lai sẽ về đâu? (Có bị đóng đinh không?)
Họ hoàn toàn mù mịt về tương lai, nhưng họ lại sáng rõ về hiện tại. Họ biết đủ để bước một bước. Họ không hiểu hết về Đấng Mê-si-a, nhưng họ cảm nhận được sức hút của Thượng Đế nơi con người này đủ lớn để họ đánh cược cả cuộc đời.
Thần học của sự dấn thân là đây: Credo ut intelligam (Tôi tin để tôi được hiểu – Thánh Anselmô). Bạn phải bước đi thì đường mới mở ra. Bạn phải nhảy xuống nước thì mới biết mình có nổi hay không. Đừng đứng trên bờ mà phân tích thành phần hóa học của nước!
Căn Bệnh “Tê Liệt Vì Phân Tích” (Analysis Paralysis)
Nhiều bạn trẻ ngày nay không dám dấn thân vì sợ sai, sợ không hiểu hết, sợ rủi ro. Các bạn biến đời sống đức tin thành một bài toán logic. Nhưng Chúa không phải là một bài toán để giải, Ngài là một Ngôi Vị để gặp gỡ.
Khi đời sống thiêng liêng của bạn trở nên khô khan, đó là lúc Chúa đang lấy đi “tấm bản đồ” của bạn.
- Bạn cầu nguyện không thấy sốt sắng?
- Bạn đi lễ thấy chán ngắt?
- Bạn gặp chuyện buồn và không hiểu “Ý Chúa là gì”?
Đừng ngồi đó mà gào lên “Tại sao?”. Chúa không có nghĩa vụ phải giải trình kế hoạch của Ngài cho bạn (vì nếu Ngài nói, đầu óc bé nhỏ của chúng ta cũng chẳng chứa nổi). Lúc đó, Chúa chỉ mời bạn một điều duy nhất: “Con có dám đi thêm một bước nữa trong bóng tối với Ta không?”
Theo Chúa khi mọi sự rõ ràng là chuyện của trẻ con. Theo Chúa khi không hiểu gì cả, nhưng vẫn tin rằng Ngài đang cầm lái, đó mới là đức tin của người trưởng thành.
Tạm Kết: Tắt “Não”, Bật “Tim” Và Đi!
Chúa Nhật này, hãy nhìn lại “chiếc lưới” mà bạn đang ôm khư khư. Đó có thể là sự an toàn, là định kiến, là thói quen muốn kiểm soát mọi thứ của bạn. Chúa đi ngang qua đời bạn hôm nay, không phải để đưa cho bạn một cuốn sách giải đáp “10 vạn câu hỏi vì sao”. Ngài đưa bàn tay ra và nói: “Đi thôi!”.
Bạn sẽ tiếp tục ngồi đó tra Google về Chúa, hay đứng dậy và bước đi cùng Ngài?
Cầu Nguyện
Lạy Chúa, Đấng luôn làm con bất ngờ,
Con thú thật với Ngài, con là một kẻ nhát gan. Con sợ bóng tối, con sợ những ngã rẽ không biển báo, và con sợ phải bước đi mà không có tấm bản đồ trong tay. Con thường muốn hiểu thấu đáo rồi mới tin, muốn thấy phép lạ rồi mới dám bước.
Nhưng hôm nay, xin dạy con bài học của Phêrô và Anrê. Xin cho con can đảm vứt bỏ “chiếc lưới” của sự tính toán khôn ngoan. Khi con thấy lòng mình khô khan, xin đừng để con dừng lại phân tích, mà hãy thúc đẩy con làm một việc tốt cụ thể. Khi con không hiểu ý Ngài, xin cho con đủ niềm tin để đi trọn vẹn “10 mét ánh sáng” của ngày hôm nay.
Con không xin nhìn thấy tận cuối con đường, con chỉ xin đủ ánh sáng cho bước chân kế tiếp mà thôi.
Vì con biết, chỉ cần có Ngài đi cùng, thì đi về đâu cũng là về Nhà. Amen.
👉 Bạn đang nghe thấy tiếng gọi nào giữa đời sống hôm nay? Hãy để lại một dòng chia sẻ ở phần bình luận.
🔁 Nếu bài viết chạm đến bạn, hãy chia sẻ để ai đó cũng được an ủi.
📩 Theo dõi chiakhoa.net để tiếp tục nhận những bài viết Suy tư – chữa lành – thức tỉnh.
Chìa Khóa Paul TMC
#SuyNiemLoiChua #CN3TNA #NguoiTreCongGiao #PhatTrienBanThan #LeSong #Chiakhoanet #DucTinHanhDong
