Khi Người Ta Nhìn Vào Bạn, Họ Có Nhận Ra Chúa Không? | Suy Tư Chúa Nhật XIII Thường Niên A (Mt 10,37-42)

Khi Người Ta Nhìn Vào Bạn, Họ Có Nhận Ra Chúa Không? | Suy Tư Chúa Nhật XIII Thường Niên A (Mt 10,37-42)

Có một câu hỏi rất lạ nhưng cũng rất đáng sợ.

Nếu một ngày nào đó người ta chỉ được biết Chúa Giêsu qua cách tôi sống… thì họ có còn muốn tin vào Ngài nữa không?

Có lẽ nhiều người sẽ trả lời ngay: “Con chưa đủ tốt.”

Nhưng Tin Mừng hôm nay không hỏi chúng ta đã hoàn hảo hay chưa. Điều Chúa hỏi là:

“Con có đang trở nên giống Thầy mỗi ngày không?”

Đó mới là điều quan trọng.


Có hai khuôn mặt trong cùng một con người

Tại đảo Sicilia (Ý), người dân vẫn lưu truyền một câu chuyện cảm động về một danh họa nổi tiếng nhiều thế kỷ trước.

Ông được giao vẽ một bức tranh lớn về cuộc đời Chúa Giêsu để đặt trong nhà thờ chính tòa.

Ông đã hoàn thành gần như toàn bộ bức họa.Các tông đồ đều đã có gương mặt. Đám đông. Người nghèo. Người bệnh. Các em nhỏ. Mọi thứ gần như hoàn tất. Chỉ còn thiếu hai nhân vật. Một là Chúa Giêsu. Hai là Giuđa.

Ông nói:

“Nếu vẽ sai hai khuôn mặt này, cả bức tranh sẽ mất linh hồn.”

Thế là ông lên đường. Suốt nhiều tháng trời, ông đi khắp các làng quê, các quảng trường, các nhà thờ để tìm một gương mặt đủ bình an, đủ hiền lành, đủ trong sáng.

Rồi một ngày kia… Ông gặp một chàng thanh niên. Ánh mắt sáng. Nụ cười hiền. Khuôn mặt toát lên sự thanh sạch. Không cần suy nghĩ lâu. Ông mời chàng trai về làm mẫu.

Bức chân dung Chúa Giêsu được hoàn thành. Đó là phần đẹp nhất của cả tác phẩm.

Nhưng còn Giuđa.

Danh họa lại tiếp tục đi tìm. Một năm. Hai năm. Năm năm. Mười năm… Ông vẫn không tìm được.

Ông cần một gương mặt vừa đau khổ, vừa hằn học, vừa chất chứa tham vọng, vừa phản bội.

Thời gian trôi qua. Ông già đi. Sức khỏe yếu dần. Ông nghĩ có lẽ mình sẽ chết trước khi hoàn thành bức tranh.

Một buổi chiều cuối đời. Ông lang thang trên con phố nghèo. Ở góc đường, ông nhìn thấy một người hành khất. Quần áo rách nát. Mái tóc bết lại. Khuôn mặt hốc hác. Đôi mắt đục ngầu. Có điều gì đó rất dữ dằn nhưng cũng rất tuyệt vọng.

Ông reo lên: “Đây rồi!”

Ông mời người ấy về xưởng vẽ. Người hành khất ngồi xuống. Nhưng khi nhìn thấy bức chân dung Chúa Giêsu treo trên tường… Ông bỗng run lên. Đôi mắt đỏ hoe. Nước mắt chảy dài.

Danh họa ngạc nhiên: “Anh sao thế?”

Người hành khất nghẹn ngào: “Thưa ông… Ông không nhận ra tôi sao? Chính tôi… Hai mươi năm trước… Là người đã ngồi ở đây… Để ông vẽ khuôn mặt Chúa Giêsu.”

Danh họa chết lặng. Người thanh niên năm nào… Giờ đây… Lại chính là khuôn mặt của Giuđa.


Chuyện gì đã xảy ra?

Không ai sinh ra đã là Giuđa. Cũng không ai tự nhiên trở thành thánh. Con người được hình thành bởi từng chọn lựa rất nhỏ mỗi ngày. Một lời nói dối không sửa. Một lần gian dối không ăn năn. Một chút ích kỷ. Một chút tham lam. Một chút kiêu ngạo. Một chút ghen ghét. Một chút vô cảm.

Từng chút… Từng chút… Cho đến một ngày. Ta soi gương… Mà không còn nhận ra chính mình nữa.

Không ai đánh mất Thiên Chúa trong một đêm. Người ta đánh mất Ngài từng ngày. Lặng lẽ. Không tiếng động.


Phép Rửa không chỉ là một nghi thức

Trong bài đọc II hôm nay, thánh Phaolô nói một điều thật mạnh mẽ:

“Anh em đã được mai táng với Đức Kitô trong phép rửa, để cùng Người sống một đời sống mới.”

Ngày lãnh Bí tích Rửa Tội. Chúng ta không chỉ nhận một tấm giấy chứng nhận. Không chỉ có cha mẹ bế đến nhà thờ. Không chỉ có vài giọt nước.

Hôm đó… Thiên Chúa đặt hình ảnh Đức Kitô vào trong linh hồn chúng ta. Giống như người họa sĩ đặt nét cọ đầu tiên lên bức tranh.

Nhưng… Một bức tranh đẹp không chỉ nhờ nét cọ đầu tiên. Mà nhờ từng lớp màu sau đó.

Cuộc đời Kitô hữu cũng vậy. Mỗi ngày… Hoặc ta tô thêm khuôn mặt Chúa. Hoặc ta dần dần xóa đi khuôn mặt ấy.


“Ai đón tiếp anh em là đón tiếp Thầy”

Thoạt nghe, câu Tin Mừng hôm nay có vẻ rất đơn giản. Nhưng nếu suy nghĩ kỹ… Đó là một câu nói làm chúng ta phải giật mình.

Chúa Giêsu không nói: “Hãy nói về Thầy.”

Ngài cũng không nói: “Hãy tranh luận để bảo vệ Thầy.”

Ngài nói: “Ai đón tiếp anh em là đón tiếp Thầy.”

Điều đó có nghĩa là: Con người phải nhìn thấy Chúa qua chúng ta. Nếu tôi là người hay nóng giận… Người khác sẽ nghĩ Chúa cũng như thế. Nếu tôi sống giả tạo… Họ sẽ nghĩ đạo cũng giả tạo. Nếu tôi ích kỷ… Họ sẽ nghĩ Tin Mừng chẳng làm ai thay đổi.

Nhưng… Nếu tôi biết tha thứ. Nếu tôi biết cúi xuống. Nếu tôi biết lắng nghe. Nếu tôi biết phục vụ. Nếu tôi biết yêu thương cả khi bị hiểu lầm. Thì không cần giảng một bài nào.

Người ta cũng sẽ cảm nhận: “Hình như Chúa đang ở trong con người này.”

Có những người chưa từng đọc Kinh Thánh. Nhưng họ đọc cuộc đời chúng ta mỗi ngày.

Có những người chưa từng bước vào nhà thờ. Nhưng họ gặp Chúa qua cách chúng ta cư xử.

Chúng ta chính là “Tin Mừng sống”.


Người trẻ hôm nay đang trở thành ai?

Điều đáng lo nhất của thời đại này không phải là trí tuệ nhân tạo. Không phải mạng xã hội. Không phải công nghệ.

Điều đáng lo nhất… Là con người dần đánh mất khuôn mặt thật của mình. Chúng ta quen đeo mặt nạ. Lên Facebook thì vui. Lên TikTok thì cười. Ra ngoài thì mạnh mẽ. Nhưng tối về… Lại thấy mình trống rỗng. Có rất nhiều người thành công. Nhưng không còn bình an. Có rất nhiều người nổi tiếng. Nhưng không còn biết mình là ai. Chúng ta có thể đánh bóng hình ảnh. Nhưng không thể đánh lừa lương tâm.


Yêu Chúa trên hết mọi sự

Trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu nói:

“Ai yêu cha mẹ hơn Thầy thì không xứng với Thầy.”

Đây không phải là lời mời bỏ cha mẹ. Cũng không phải phủ nhận tình thân.

Điều Chúa muốn nói là: Nếu Thiên Chúa không đứng ở vị trí thứ nhất.

Thì sớm muộn mọi tình yêu khác cũng sẽ lệch hướng. Bởi chỉ có Thiên Chúa mới dạy chúng ta yêu đúng cách. Yêu mà không chiếm hữu. Yêu mà không ích kỷ. Yêu mà vẫn tôn trọng tự do của người khác. Chính tình yêu dành cho Chúa sẽ làm chúng ta ngày càng giống Chúa.

Người ta thường nói: “Ở gần ai lâu thì sẽ giống người ấy.”

Ở gần Đức Kitô cũng vậy. Càng cầu nguyện. Càng sống với Ngài. Càng yêu Ngài. Khuôn mặt tâm hồn ta càng mang nét của Ngài.


Hôm nay tôi đang giống ai hơn?

Có lẽ điều đáng sợ nhất trong câu chuyện người họa sĩ không phải là việc một người trở thành Giuđa.

Mà là… Chính anh ta không hề nhận ra mình đang thay đổi từng ngày.

Đến khi đứng trước bức tranh cũ… Anh mới bật khóc.

Biết bao lần chúng ta cũng vậy. Đã từng sốt sắng. Đã từng yêu Chúa. Đã từng nhiệt thành. Đã từng sống rất đẹp.

Rồi vì tiền bạc. Vì danh vọng. Vì hưởng thụ. Vì những tổn thương không được chữa lành. Vì những lần thỏa hiệp với tội lỗi.

Ta dần đánh mất ánh sáng nơi đôi mắt. Đánh mất sự hiền hòa. Đánh mất lòng thương xót. Đánh mất chính khuôn mặt của Đức Kitô nơi mình.

Nhưng Tin Mừng luôn là Tin Mừng của hy vọng.

Chừng nào còn biết đau vì mình đã thay đổi… Chừng đó vẫn còn cơ hội trở về.

Thiên Chúa không bao giờ mỏi mệt vẽ lại bức chân dung của Con Một Ngài nơi tâm hồn chúng ta. Điều Ngài cần chỉ là một trái tim biết mở ra. Một lời xin lỗi chân thành. Một quyết tâm nhỏ hôm nay. Một bước quay trở về.


Cầu nguyện

Lạy Chúa Giêsu,

Xin cho con mỗi sáng thức dậy đều nhớ rằng con mang khuôn mặt của Chúa giữa thế giới này.

Xin đừng để vì những ích kỷ, nóng giận, tham vọng hay thù hận mà khuôn mặt ấy bị méo mó.

Xin cho những người gặp con không chỉ gặp một Kitô hữu mang danh, nhưng gặp được sự hiền lành của Chúa, lòng thương xót của Chúa và niềm hy vọng của Chúa.

Để một ngày nào đó, khi ai đó nhìn vào cuộc đời con, họ có thể mỉm cười và nói:

“Tôi đã gặp Chúa Giêsu nơi con người ấy.”

Amen.


Chìa Khóa Paul TMC

❤️ Nếu bài suy niệm chạm đến trái tim bạn, hãy Like – Chia sẻ – Đăng ký kênh để nhiều người hơn nữa được gặp gỡ Chúa qua Lời Ngài.

🙏 Hãy để lại một lời cầu nguyện hoặc chia sẻ:

“Hôm nay, tôi muốn trở nên giống Chúa Giêsu hơn ở điều gì?”

Biết đâu chính lời chứng của bạn sẽ giúp một người tìm lại niềm hy vọng.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *