Đừng Sợ Nữa! Có Một Bàn Tay Vẫn Đang Nắm Lấy Bạn | Suy tư Chúa Nhật XIII Thường Niên A
Có những đêm, người trẻ chúng ta không thiếu tiếng ồn… nhưng lại thiếu một người thật sự hiểu mình.
Điện thoại vẫn sáng. Tin nhắn vẫn đến. Mạng xã hội vẫn cuộn không ngừng. Nhưng khi tắt màn hình, nhiều người phải đối diện với một khoảng trống rất thật: mệt mỏi, áp lực, thất vọng, và đôi khi là cảm giác mình chẳng còn đủ sức để bước tiếp.
Có người kiệt sức vì học hành. Có người loay hoay với công việc. Có người đau vì một mối tình tan vỡ. Có người sống giữa gia đình nhưng vẫn thấy cô đơn. Và cũng có người đang cười rất nhiều trước mặt người khác, nhưng mỗi tối lại khóc một mình.
Tin Mừng Chúa Nhật hôm nay như được viết cho chính những trái tim ấy.
Một câu chuyện có thật: 69 ngày dưới lòng đất
Ngày 5 tháng 8 năm 2010, tại mỏ vàng San José ở Chile, một vụ sập hầm khủng khiếp xảy ra. 33 công nhân bị chôn vùi ở độ sâu gần 700 mét dưới lòng đất.
Những ngày đầu, gần như không ai tin họ còn sống. Gia đình khóc. Truyền thông bắt đầu nói về “33 người đã chết”. Các chuyên gia cho rằng nếu còn sống thì cũng khó kéo dài được lâu.
Nhưng 17 ngày sau, một mũi khoan thăm dò kéo lên một mảnh giấy nhỏ với dòng chữ run run bằng bút đỏ:
“Chúng tôi vẫn còn sống. Cả 33 người đều đang ở nơi trú ẩn.”
Cả đất nước Chile òa khóc.
Điều giữ họ sống không chỉ là vài hộp cá hay ít bánh quy. Một người đội trưởng tên Luis Urzúa đã tổ chức mọi người cầu nguyện, chia sẻ, kể chuyện và nâng đỡ nhau. Ông nói:
“Nếu chúng ta cư xử như người sắp chết, chúng ta sẽ chết thật. Nếu chúng ta cư xử như người sẽ được cứu, chúng ta sẽ sống.”
69 ngày sau, cả 33 người được kéo lên mặt đất trong tiếng reo hò của thế giới.
Sau này, một thợ mỏ được hỏi: “Điều gì giữ các anh sống?” Anh trả lời:
“Không phải thức ăn. Không phải kỹ thuật. Mà là hy vọng.”
Hai con người, một niềm hy vọng
Trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu gặp hai con người đang ở tận cùng đau khổ.
- Một người phụ nữ bị băng huyết suốt mười hai năm. Bà đã chạy chữa khắp nơi, tốn hết tiền bạc nhưng bệnh càng nặng hơn. Bà sống trong mặc cảm, bị xa lánh, và gần như không còn hy vọng.
- Một bé gái mười hai tuổi, con ông Giairô, đang hấp hối rồi qua đời. Cả gia đình chìm trong tuyệt vọng.
Một người “chết dần” từng ngày. Một người vừa chết tức khắc. Hai số phận khác nhau nhưng đều gặp Chúa Giêsu.
Điều làm tôi xúc động không chỉ là phép lạ, mà là cách Chúa nhìn họ.
Người phụ nữ chỉ dám chạm nhẹ vào tua áo Chúa. Một cái chạm rất nhỏ. Một niềm hy vọng rất mong manh. Chúa hoàn toàn có thể bước tiếp giữa đám đông. Nhưng Người dừng lại, tìm kiếm bà và gọi bà là “Con gái”.
Giữa hàng ngàn người, Chúa vẫn nhìn thấy một trái tim đang đau.
Còn với bé gái đã chết, Chúa cầm lấy tay em và nói:
“Talitha kum – Hỡi bé, Thầy truyền cho con: Hãy trỗi dậy.”
Trong tiếng Aram, câu ấy mang sắc thái rất dịu dàng, như một người cha gọi đứa con đang ngủ: “Con yêu, dậy đi!”
Điều đáng sợ nhất không phải là cái chết
Bài đọc thứ nhất nói một câu rất mạnh: “Thiên Chúa không làm ra sự chết.”
Điều đáng sợ nhất không phải là ngày trái tim ngừng đập. Điều đáng sợ hơn là khi một người đánh mất lý do để sống.
Có những bạn trẻ mới đôi mươi nhưng đã mệt mỏi với cuộc đời. Có những người thành công nhưng thấy lòng trống rỗng. Có những người không còn tin vào tình yêu, vào gia đình, vào chính mình.
Tin Mừng hôm nay cho thấy: Chúa Giêsu không chỉ chữa bệnh thân xác, Người còn đánh thức những tâm hồn đang ngủ quên trong thất vọng.
Khi Chúa nắm lấy tay bạn
Có thể hôm nay bạn không bị băng huyết như người phụ nữ trong Tin Mừng.
Nhưng bạn đang chảy máu trong lòng vì tổn thương.
Có thể bạn không nằm trên giường hấp hối như bé gái kia.
Nhưng một phần nào đó trong trái tim bạn đã nguội lạnh.
Chúa Giêsu không đứng xa để trách móc. Người bước đến rất gần, chạm vào những vết thương mà chúng ta luôn cố giấu.
Và Người nói với từng người: “Đừng sợ. Chỉ cần tin.”
Tin không có nghĩa là mọi khó khăn sẽ biến mất ngay lập tức. Tin là dám bước thêm một bước khi chưa nhìn thấy hết con đường. Tin là vẫn cầu nguyện khi chưa thấy lời đáp. Tin là vẫn đứng dậy sau mỗi lần ngã xuống.
Cầu nguyện
Lạy Chúa Giêsu, có những lúc con thấy mình mạnh mẽ trước mặt mọi người, nhưng thật ra bên trong lại rất mệt.
Có những đêm con không biết phải nói với ai. Có những nỗi buồn con giấu kỹ đến mức chính con cũng không muốn chạm vào.
Xin Chúa hãy bước vào những góc tối ấy của tâm hồn con.
Khi con thất bại, xin cho con nhớ rằng giá trị của con không nằm ở điểm số, tiền bạc hay lời khen của người khác.
Khi con bị từ chối, xin cho con nhớ rằng vẫn có một Đấng không bao giờ bỏ rơi con.
Khi con muốn buông xuôi, xin Chúa nắm lấy tay con như Chúa đã nắm tay cô bé năm xưa và nói: “Con yêu, hãy trỗi dậy.”
Xin chữa lành những vết thương con đang mang.
Xin dạy con biết yêu thương thật lòng giữa một thế giới dễ hời hợt.
Xin cho con can đảm sống tử tế, sống chân thành và sống có ích cho người khác.
Và nếu hôm nay có ai đó đang tuyệt vọng hơn con, xin cho con trở thành một ánh sáng nhỏ, một lời động viên, một bàn tay biết nâng đỡ.
Lạy Chúa, con không xin một cuộc đời không có sóng gió. Con chỉ xin đừng để con bước đi một mình.
Vì con tin rằng, dù con yếu đuối đến đâu, bàn tay Chúa vẫn đang nắm lấy con.
Amen.
Lẽ Sống
Giữa một thế giới nhiều tiếng ồn, Chúa Giêsu vẫn thì thầm với mỗi người trẻ: “Đừng sợ nữa. Chỉ cần tin.”
Có thể hôm nay bạn chưa thấy lối ra. Có thể bạn đang ở trong “đường hầm” của riêng mình. Nhưng hãy nhớ: Chúa không quên bạn. Người vẫn đang tìm bạn giữa đám đông, vẫn đang chạm vào vết thương của bạn, và vẫn đang gọi tên bạn bằng một tiếng rất dịu dàng: “Con yêu, hãy đứng dậy.”
Đó chính là Tin Mừng. Đó chính là hy vọng. Và đó cũng là lý do để chúng ta tiếp tục bước đi.
Chìa Khóa Paul TMC
❤️ Nếu bài suy niệm này chạm đến trái tim bạn, hãy chia sẻ để một ai đó đang mệt mỏi cũng tìm lại được niềm hy vọng.
🙏 Đừng quên để lại lời cầu nguyện hoặc ý nguyện của bạn trong phần bình luận. Chúng tôi sẽ cùng hiệp thông cầu nguyện với bạn.
📖 Theo dõi ChiaKhoa.net để đón đọc những bài suy niệm, câu chuyện ý nghĩa và Lời Chúa mỗi ngày giúp nuôi dưỡng đời sống đức tin.
