Vác Thập Giá Giữa Thời Đại YOLO – Bài Học Tình Yêu Từ Chúa Nhật XIII TN A

Vác Thập Giá Giữa Thời Đại YOLO – Bài Học Tình Yêu Từ Chúa Nhật XIII TN A

Bạn thân mến,

Đã bao giờ bạn nghe một câu nói của Chúa Giêsu và cảm thấy… “cấn cấn” chưa? Trong bài Tin Mừng Chúa Nhật tuần này (Mt 10, 37-42), Chúa Giêsu tuyên bố một câu nghe có vẻ vô lý và đi ngược lại toàn bộ đạo hiếu của văn hóa Á Đông chúng ta: “Ai yêu cha yêu mẹ hơn Thầy, thì không xứng với Thầy… Ai giữ lấy mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai liều mất mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ tìm thấy được.”

Khoan vội đóng sách lại. Đừng nghĩ rằng Chúa Giêsu là một vị Thiên Chúa độc tài, đòi hỏi sự chú ý ích kỷ. Để hiểu được chiều sâu đến rợn ngợp của câu nói này, tôi muốn kể cho bạn nghe một câu chuyện có thật. Câu chuyện về một người trẻ thuộc thế hệ chúng ta, người đã sống trọn vẹn sự “vô lý” ấy của Tin Mừng.

1. Câu chuyện của Chiara: Nụ cười giữa thanh xuân dang dở

Đó là câu chuyện về Chiara Corbella Petrillo, một cô gái trẻ người Ý, xinh đẹp, yêu đời, thích du lịch và chơi đàn piano. Năm 2008, cô kết hôn với Enrico – tình yêu của đời mình. Họ giống hệt như chúng ta, mơ về một ngôi nhà nhỏ, những đứa trẻ và những chuyến đi.

Nhưng cuộc đời không như một kịch bản phim lãng mạn. Đứa con đầu lòng của họ, Maria, được chẩn đoán mắc chứng thai vô sọ (không có hộp sọ) từ trong bụng mẹ. Bác sĩ khuyên phá thai. Chiara từ chối. Cô nói: “Con là con của Chúa, không phải của tôi”. Bé Maria chào đời, sống được 30 phút, được rửa tội trong vòng tay mẹ và qua đời. Cả hai vợ chồng đã ôm con hát thánh ca.

Vài năm sau, đứa con thứ hai, Davide, cũng được chẩn đoán khuyết tật bẩm sinh nghiêm trọng (thiếu nội tạng). Một lần nữa, họ giữ thai. Davide chào đời, sống được 38 phút, cũng được rửa tội và ra đi.

Nếu là chúng ta, có lẽ ta đã gào thét, oán trách Thiên Chúa, hoặc mất đức tin. Nhưng Chiara và Enrico thì không. Họ vẫn ôm lấy Thánh Giá, tin rằng Thiên Chúa có lý do của Ngài.

Và rồi, phép màu tưởng chừng đã đến. Chiara mang thai lần thứ ba, một bé trai hoàn toàn khỏe mạnh, đặt tên là Francesco. Nhưng trớ trêu thay, ở tháng thứ 5 của thai kỳ, Chiara phát hiện mình bị ung thư lưỡi.

Lúc này, cô đứng trước một ngã ba đường tàn khốc: Bắt đầu hóa trị ngay lập tức để cứu mạng mình (điều này sẽ giết chết thai nhi hoặc gây dị tật nặng), HOẶC trì hoãn điều trị cho đến khi sinh con ra (đồng nghĩa với việc tế bào ung thư sẽ di căn và cô cầm chắc cái chết).

Bạn biết Chiara đã chọn gì không? Cô đã chọn hoãn điều trị. Cô từ chối thuốc giảm đau vì sợ ảnh hưởng đến não bộ của con. Mùa xuân năm 2011, bé Francesco chào đời khỏe mạnh. Cùng lúc đó, ung thư của Chiara đã di căn khắp cơ thể, phá hủy một mắt của cô.

Ngày 13/6/2012, Chiara qua đời ở tuổi 28, mặc một chiếc váy cưới, và để lại một nụ cười rạng rỡ lạ lùng. Trước khi mất, cô viết cho cậu con trai Francesco một bức thư: “Con à, tình yêu là trung tâm của cuộc sống chúng ta, bởi vì chúng ta được sinh ra từ một hành động của tình yêu, chúng ta sống để yêu thương và để được yêu thương… Dù con làm gì, con chỉ có thể hạnh phúc khi đặt Chúa lên hàng đầu.”

2. Triết lý của sự “Đánh Đổi” và Vác Thập Giá

Chiara đã điên rồ chăng? Dưới góc nhìn của chủ nghĩa tiêu dùng và văn hóa YOLO (You Only Live Once) hiện đại, cô ấy thật ngốc. Triết học hiện đại, đặc biệt là chủ nghĩa cá nhân, luôn rỉ tai chúng ta rằng: “Hãy ưu tiên bản thân, hãy sống cho mình, hãy né tránh đau khổ bằng mọi giá”.

Nhưng Chúa Giêsu, vị Bác sĩ tâm hồn vĩ đại, lại chỉ ra một sự thật về hiện hữu con người (existential truth): Bản ngã của chúng ta giống như một hạt lúa mì. Nếu nó cứ khư khư giữ lấy lớp vỏ an toàn, nó sẽ cô đơn và thối rữa. Chỉ khi nó chấp nhận nứt vỡ, tan nát và chôn vùi, nó mới trổ sinh sự sống.

Chúa không bảo chúng ta ghét bỏ cha mẹ. Ngài đang thiết lập lại trật tự của Tình Yêu. Khi bạn đặt Thiên Chúa – Đấng Tối Cao, Nguồn Cội của Tình Yêu – lên vị trí số một, tự khắc tình yêu bạn dành cho cha mẹ, người yêu, bạn bè sẽ trở nên tinh tuyền nhất, không còn tính toán lợi lộc hay sở hữu.

Chiara không ghét mạng sống mình. Nhưng vì cô đặt Chúa lên trên mạng sống, nên cô có sức mạnh để trao ban mạng sống ấy cho đứa con. Cô đã “liều mất mạng sống mình” để rồi “tìm lại được” một sự sống viên mãn, vĩnh cửu. Đó chính là ý nghĩa của Bài đọc 2 (Thư Rôma 6,3-4.8-11): Chúng ta phải cùng chết với Đức Kitô (chết đi cho cái tôi ích kỷ) để được sống một đời sống mới.

3. Chén Nước Lã và Những Chuyện Nhỏ Bé vĩ đại

Đọc đến đây, có thể bạn sẽ thấy ngộp thở: “Em chỉ là một người bình thường, em làm sao đủ sức chết tử đạo hay hy sinh mạng sống như chị Chiara?”

Đừng lo lắng! Hãy nhìn sang Bài đọc 1 (Sách Các Vua Q.2) và phần cuối của bài Tin Mừng. Thiên Chúa không phải lúc nào cũng đòi chúng ta đổ máu.

Trong Bài đọc 1, người đàn bà ở Sunêm đã đón tiếp ngôn sứ Êlisê. Bà không xây cho ông một cung điện. Bà chỉ dọn “một căn phòng nhỏ trên lầu, kê một cái giường, đặt một cái bàn, một cái ghế và một cây đèn”. Chỉ thế thôi! Nhưng sự hiếu khách nhỏ bé ấy đã được Thiên Chúa đền đáp bằng một đứa con trai mà bà hằng khao khát.

Và Chúa Giêsu chốt lại: “Ai cho một trong những kẻ bé nhỏ này uống, dù chỉ một chén nước lã thôi… người đó sẽ không mất phần thưởng đâu”.

Một chén nước lã. Nó chẳng đáng giá một đồng xu. Nó quá bình thường. Nhưng trong vương quốc của Thiên Chúa, giá trị của một hành động không đo bằng quy mô của nó, mà đo bằng lượng tình yêu chúng ta đặt vào đó.

Thập giá của người trẻ chúng ta hôm nay hiếm khi là lưỡi gươm hay án tử. Thập giá của chúng ta thường khoác chiếc áo của sự tẻ nhạt hàng ngày:

  • Là việc bạn dám đặt điện thoại xuống, ngừng lướt TikTok vô tri để lắng nghe người bạn đang bị trầm cảm. (Đó là một chén nước lã).
  • Là việc bạn vượt qua cơn buồn ngủ sáng Chủ Nhật để đi lễ, dâng cho Chúa sự mệt mỏi của mình. (Đó là vác thập giá mình).
  • Là việc bạn đi làm thêm về mệt mỏi nhưng vẫn cố gắng mỉm cười và phụ mẹ rửa bát, thay vì càu nhàu cáu gắt. (Đó là mất đi cái tôi để tìm lại niềm vui gia đình).

Lẽ Sống:

Bạn trẻ mến, triết gia Soren Kierkegaard từng nói, bước nhảy của đức tin luôn là một bước nhảy vào cõi vô hình, đòi hỏi sự can đảm rứt bỏ những gì ta cho là an toàn nhất.

Chúa Nhật tuần này, Chúa Giêsu gửi đến bạn một lời mời gọi: Đừng sợ “mất”. Đừng sợ thua thiệt khi sống tốt. Đừng sợ trao đi. Bạn càng cố vơ vét cho mình, linh hồn bạn càng cằn cỗi. Bạn càng dám cho đi – dù chỉ là một “chén nước lã” của thời gian, sự kiên nhẫn, hay một lời động viên – bạn càng thấy tâm hồn mình rộng lớn và tự do.

Chiara đã cho đi toàn bộ mạng sống và tìm thấy Thiên Đàng. Tuần này, bạn dám “mất” đi điều gì bé nhỏ vì Chúa và vì người bên cạnh không?

Hãy thử xem, và bạn sẽ thấy nghịch lý của Tin Mừng tuyệt vời đến nhường nào!

Liệu câu chuyện của Chiara hoặc những hành động “chén nước lã” trong thời đại số mà tôi vừa gợi ý có gợi lên trong bạn một quyết tâm cụ thể nào cho tuần mới này không?


Chìa Khóa Paul TMC

Bạn có sẵn sàng trao đi một “chén nước lã” trong tuần này không? Hãy chia sẻ bài viết này đến những người bạn đang cần một chút bình an và để lại suy nghĩ của bạn dưới phần bình luận nhé!

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *