Những Đóa Hồng Dâng Đức Mẹ

Những Đóa Hồng Dâng Đức Mẹ

Vào thời Jean-Marie Vianney còn làm cha sở tại giáo xứ Ars-sur-Formans, có một phụ nữ Công Giáo nổi tiếng đạo đức và sốt sắng.

Bà hết lòng yêu thương chồng mình. Nhưng đau đớn thay, người chồng tuy hiền lành và rất yêu vợ, lại hoàn toàn dửng dưng với đời sống đức tin. Ông không thích cầu nguyện, không đi nhà thờ, cũng chẳng muốn lãnh nhận các bí tích.

Mỗi khi vợ nhắc đến chuyện đạo đức, ông thường nhẹ nhàng nhưng dứt khoát:
— Xin em đừng nói với anh về những chuyện ấy nữa!

Người vợ âm thầm chịu đựng và kiên trì cầu nguyện cho chồng.

Bà có lòng yêu mến đặc biệt đối với Đức Trinh Nữ Maria. Mỗi năm, khi Tháng Năm – Tháng Hoa kính Đức Mẹ – trở về, bà lại cẩn thận trang hoàng một bàn thờ nhỏ trong nhà, đặt tượng Đức Mẹ giữa những bình hoa tươi thắm.

Sáng nào bà cũng ra vườn hái những đóa hoa đẹp nhất để dâng kính Mẹ.

Lạ thay, mỗi chiều từ cánh đồng trở về, người chồng đều mang theo một bó hồng tươi thật đẹp trao cho vợ.

Bà sung sướng đón lấy rồi lặng lẽ đặt những đóa hồng ấy dưới chân tượng Đức Mẹ.

Không ai biết vì sao ông làm thế.

Có thể chỉ vì yêu thương vợ…
Cũng có thể, tận sâu trong lòng, ông dành một sự kính trọng âm thầm nào đó cho Đức Mẹ…

Ông không nói.
Và người vợ cũng không bao giờ hỏi.

Bà chỉ âm thầm cầu nguyện.

Rồi một ngày kia, tai nạn đau thương xảy đến.

Người chồng bị ngã ngựa giữa cánh đồng và qua đời ngay tức khắc, không kịp nói một lời trăn trối, cũng không được lãnh nhận các bí tích sau cùng.

Người vợ đau đớn khôn nguôi.

Bà khóc vì mất người mình yêu thương.
Nhưng hơn thế nữa, bà đau khổ khi nghĩ đến linh hồn chồng mình.

Ông đã ra đi quá bất ngờ…
Liệu linh hồn ông giờ này đang ở đâu?

Sau tang lễ, tâm hồn quá nặng trĩu, bà quyết định rời nhà đi đây đó để tìm sự khuây khỏa.

Cuối cùng, bà tìm đến giáo xứ Ars-sur-Formans, nơi vị cha sở thánh thiện nổi danh đang coi sóc đoàn chiên.

Thật kỳ lạ, vừa nhìn thấy bà, Jean-Marie Vianney đã nhẹ nhàng nói ngay:

— Bà đang đau khổ vì chồng mình qua đời mà không được lãnh các bí tích sau cùng… phải không?

Người phụ nữ sửng sốt.

Cha sở tiếp tục:

— Nhưng bà đã quên những đóa hồng ông ấy từng mang về dâng kính Đức Mẹ sao?

Chính những đóa hoa ấy đã cứu linh hồn ông.

Hay đúng hơn, chính Đức Trinh Nữ Maria đã chuyển cầu cho ông được ơn cứu độ.

Hiện nay ông đang được thanh luyện nơi luyện ngục. Hãy cầu nguyện nhiều cho ông, để ông sớm được vào hưởng hạnh phúc Thiên Đàng.

Người phụ nữ lặng đi.

Bà vừa kinh ngạc, vừa vỡ òa trong niềm vui khôn tả.

Chồng bà đã được cứu!

Được cứu nhờ những đóa hồng âm thầm dâng kính Đức Mẹ.

Trên đường trở về, bà không ngừng tự hỏi:

— Ai đã nói cho Cha Sở họ Ars biết chuyện những bó hồng ấy?

Và rồi trong lòng bà vang lên một câu trả lời dịu dàng:

— Có lẽ chính Đức Mẹ đã nói cho ngài biết… để an ủi trái tim đau khổ của mình.

Ôi tình thương hiền mẫu của Đức Maria!

Mẹ không quên một cử chỉ yêu thương nhỏ bé nào dâng lên Mẹ với tấm lòng chân thành.

Dù chỉ là một đóa hoa đơn sơ…
Mẹ cũng có thể biến nó thành con đường dẫn một linh hồn trở về với Thiên Chúa.


Nếu câu chuyện này chạm đến trái tim bạn, xin hãy chia sẻ để nhiều người cùng nhận được niềm hy vọng.

Đừng quên dâng lên Đức Mẹ một lời kinh hôm nay cho những linh hồn nơi luyện ngục.

Hãy để lại một ❤️ nếu bạn tin rằng Đức Mẹ luôn âm thầm cầu bầu cho chúng ta.

Theo dõi trang để đọc thêm nhiều câu chuyện Công Giáo sâu sắc và cảm động.


(Câu chuyện là một giai thoại đạo đức rất nổi tiếng về Jean-Marie Vianney (1786–1859))
Chìa Khóa Paul TMC

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *