Thánh Phaolô Tông Đồ Trở Lại: Cuộc Hoán Cải Làm Rung Chuyển Hội Thánh
CÚ NGÃ LỊCH SỬ VÀ SỰ TRỖI DẬY CỦA NGƯỜI KHỔNG LỒ ĐỨC TIN: THÁNH PHAOLÔ TÔNG ĐỒ
Lịch sử Giáo Hội Công Giáo có hai cột trụ lừng lững: Phêrô – Tảng Đá, người giữ chìa khóa Nước Trời, và Phaolô – Lưỡi Gươm, người mở toang cánh cửa đức tin cho toàn thế giới.
Nhưng nếu Phêrô là người chài lưới chất phác đi theo Chúa từ đầu, thì Phaolô lại khởi đầu là một “hung thần”. Cuộc đời ngài không phải là một đường thẳng êm đềm, mà là một cú bẻ lái ngoạn mục nhất, gay cấn nhất và đau đớn nhất trong lịch sử Kitô giáo.
SAOLÔ: CƠN CUỒNG NỘ NHÂN DANH THIÊN CHÚA
Trước khi là Phaolô, ông là Saolô.
Một người trẻ tuổi thuộc dòng dõi Benjamin, học trò xuất sắc nhất của giáo sư Gamaliel danh tiếng. Saolô không phải là kẻ ác theo kiểu giang hồ, mà là một người đạo đức đến mức cực đoan. Trong huyết quản của ông sục sôi dòng máu Biệt Phái: giữ Lề Luật trọn vẹn, ghét cay ghét đắng sự dối trá.
Với Saolô, nhóm người tin vào “Giêsu Nadarét” là một ung nhọt. Ông tin rằng Giêsu là kẻ lừa đảo, kẻ đã chết nhục nhã trên thập giá mà dám xưng là Đấng Messia. Vì yêu Thiên Chúa (theo cách ông hiểu), ông quyết tâm tiêu diệt “tà đạo” này.
Đỉnh điểm của sự tàn khốc: Khi Thánh Stêphanô – vị tử đạo đầu tiên – bị lôi ra ngoài thành ném đá, Saolô đã đứng đó. Ông không ném đá, ông làm việc lạnh lùng hơn: giữ áo cho những kẻ hành quyết. Ánh mắt ông nhìn Stêphanô gục ngã không chút thương xót, mà đầy sự thỏa mãn của một người tin rằng mình đang thanh tẩy Israel.
Sau cái chết đó, Saolô như con thú say mầu. Ông xin trát của Thượng Tế, lục soát từng nhà, lôi xềnh xệch cả đàn ông lẫn đàn bà tống ngục. Tên của ông trở thành nỗi khiếp đảm bao trùm lên cộng đoàn Kitô hữu sơ khai.
ĐƯỜNG ĐA-MÁT: KHOẢNH KHẮC BẦU TRỜI SỤP ĐỔ
Trưa hôm ấy, nắng Đa-mát (Damascus) gay gắt như thiêu như đốt. Saolô cùng đoàn tùy tùng đang phi ngựa nước đại, trong túi là lệnh bắt giữ, trong đầu là kế hoạch tàn sát.
Và rồi… BÙM!
Không phải sấm sét, mà là một luồng ánh sáng. Một thứ ánh sáng mạnh hơn cả mặt trời giữa trưa, chói lòa, sắc lạnh và đầy uy lực bao trùm lấy ông.
Cả đoàn người dừng lại kinh hoàng. Saolô bị hất tung khỏi lưng ngựa, ngã đập người xuống đất bụi. Trong khoảnh khắc ấy, vị Biệt Phái kiêu hãnh hoàn toàn bất lực, nằm rạp xuống như một kẻ bại trận. Mắt ông mở, nhưng chỉ thấy một màu trắng xóa.
Từ trong luồng sáng ấy, một tiếng nói vang lên, không phải tiếng quát tháo, mà là một câu hỏi xoáy vào tâm can, đầy đau đớn và uy nghi: “Saolô, Saolô, tại sao ngươi bắt bớ Ta?”
Saolô run rẩy: “Thưa Ngài, Ngài là ai?”
Câu trả lời như sét đánh ngang tai, đập tan toàn bộ niềm tin tôn giáo cũ kỹ của ông: “TA LÀ GIÊSU MÀ NGƯƠI ĐANG BẮT BỚ.”
Sự chấn động thần học: Chúa không nói “Tại sao ngươi bắt bớ môn đệ của Ta?”, mà là “bắt bớ TA“. Trong giây phút kinh hoàng đó, Saolô ngộ ra một chân lý vĩ đại mà sau này ngài rao giảng suốt đời: Đức Kitô và Giáo Hội là Một. Đụng vào con cái Chúa là đụng vào chính trái tim Thiên Chúa.
BA NGÀY TRONG BÓNG TỐI: CÁI CHẾT CỦA CÁI TÔI
Saolô đứng dậy, mắt mở trừng trừng nhưng không thấy gì. Người ta phải dắt tay ông vào thành Đa-mát.
Ba ngày đêm ròng rã. Không ăn. Không uống. Chỉ có bóng tối. Đó là ba ngày Saolô “chết”.
- Chết đi sự kiêu ngạo về dòng dõi.
- Chết đi sự tự hào về học thức.
- Chết đi cái ảo tưởng mình là người công chính.
Ông nhận ra bao năm qua mình đã nhiệt thành… tấn công Thiên Chúa. Ông vỡ vụn. Và chính trong sự vỡ vụn đó, Thiên Chúa bắt đầu nhào nặn lại. Ngài sai Anania đến đặt tay. Ngay lập tức, “có cái gì như vảy bong ra khỏi mắt ông”.
Saolô đứng dậy, chịu phép rửa. Con người cũ đã chết. Phaolô – vị Tông Đồ của Dân Ngoại – chính thức chào đời.
NHỮNG VIỆC VĨ ĐẠI PHAOLÔ ĐÃ LÀM CHO GIÁO HỘI
Nếu không có Phaolô, Kitô giáo có thể chỉ dừng lại là một nhánh nhỏ của Do Thái giáo. Sự đóng góp của Ngài là vô tiền khoáng hậu:
1. Phá vỡ biên giới dân tộc (Tông đồ Dân Ngoại): Thời bấy giờ, người ta tin rằng muốn theo Chúa Giêsu thì phải chịu cắt bì và giữ luật Do Thái. Phaolô đã dũng cảm đứng lên tranh luận (thậm chí tranh luận gay gắt với cả Phêrô tại Antiôkia) để bảo vệ chân lý: Ơn cứu độ dành cho tất cả mọi người, không phân biệt Do Thái hay Hy Lạp, nô lệ hay tự do. Ngài đã mở toang cánh cửa Giáo Hội cho toàn thế giới.
2. Nhà Thần học vĩ đại nhất: Phaolô không đi theo Chúa Giêsu khi Người còn tại thế, nhưng ông lại là người hiểu sâu sắc nhất về Mầu nhiệm Thập Giá và Phục Sinh.
- Ngài định hình thần học về “Ân Sủng”: Chúng ta được cứu không phải vì chúng ta giỏi hay giữ luật tốt, mà hoàn toàn nhờ ân sủng nhưng không của Thiên Chúa.
- Ngài đưa ra hình ảnh tuyệt đẹp: “Giáo Hội là Thân Thể Đức Kitô”.
3. Tác giả của một nửa Tân Ước: 13 lá thư (Epistles) của Phaolô gửi Rôma, Cô-rin-tô, Ga-la-t, Ê-phê-sô… không chỉ là những lời thăm hỏi. Đó là những bản hiến pháp thuộc linh, đặt nền móng cho giáo lý Công Giáo suốt 2000 năm qua. Những áng văn như Bài Ca Đức Mến (1 Cr 13) vẫn vang lên trong mọi thánh lễ hôn phối ngày nay.
4. Sự chịu đựng phi thường: Để làm được những điều trên, Phaolô đã trả giá bằng máu.
- 3 lần bị đánh đòn, 1 lần bị ném đá tưởng chết.
- 3 lần đắm tàu, lênh đênh trên biển cả đêm ngày.
- Đi bộ hàng ngàn cây số, đối mặt với trộm cướp, đói khát, rét mướt.
- Bị chính đồng bào mình truy sát, bị bỏ tù nhiều lần.
Nhưng ngài nói một câu đầy hào khí: “Tôi coi tất cả mọi sự là thiệt thòi, so với mối lợi tuyệt vời là được biết Đức Kitô Giêsu.” (Pl 3,8)
CAO TRÀO CUỐI CÙNG: THANH GƯƠM VÀ VINH QUANG TỬ ĐẠO
Cuộc đời Phaolô kết thúc tại Rôma, dưới thời bạo chúa Nêrô (khoảng năm 64-67 SCN).
Vì là công dân La Mã, ngài không bị đóng đinh như Phêrô, mà lãnh án trảm quyết (chém đầu). Truyền thuyết kể rằng, khi đầu ngài rơi xuống đất, nó nảy lên ba lần, và ba suối nước đã vọt lên (Tre Fontane).
Thanh gươm của đao phủ có thể lấy đi cái đầu của Phaolô, nhưng không thể giết chết tinh thần của ngài. Trong ngục tối lạnh lẽo trước giờ tử đạo, ngài đã viết những dòng di chúc hùng tráng nhất mọi thời đại gửi cho Timôthê:
“Tôi đã chiến đấu trong cuộc thi đấu cao đẹp, đã chạy hết chặng đường, đã giữ vững niềm tin. Giờ đây, vòng hoa dành cho người công chính đang chờ đợi tôi.” (2 Tm 4,7-8)
BÀI HỌC TỪ CÚ NGÃ CỦA THÁNH PHAOLÔ
Cuộc đời Thánh Phaolô để lại cho chúng ta một bài học thấm thía: Không có quá khứ nào là không thể tha thứ, và không có tội nhân nào là không thể trở thành Thánh nhân.
Thiên Chúa không chọn những người đã hoàn hảo. Ngài chọn những người đầy nhiệt huyết (dù có thể sai lầm) rồi “quật ngã” họ, bẻ gãy cái tôi của họ, để rồi nâng họ dậy và biến họ thành khí cụ sắc bén trong tay Ngài.
Cú ngã ngựa ở Đa-mát không phải là tai nạn. Đó là sự khởi đầu của Tình Yêu.
👉 Bạn đang ở “Đa-mát” nào của đời mình?
Đừng quên chia sẻ bài viết, để ánh sáng hoán cải chạm đến nhiều tâm hồn hơn.📩 Theo dõi chiakhoa.net để tiếp tục nhận những bài viết Suy tư – chữa lành – thức tỉnh.
Chìa Khóa Paul TMC
#ChiakhoaNet #LeSong #ChuaLanh #ThanhPhaolo #BaiHocCuocSong #SongDep #TruyenCamHung #CatholicInspiration
Nguồn trích dẫn chính
- Kinh Thánh: Công Vụ Tông Đồ 7–9; 22; 26 – Thư Phaolô
- Sách Giáo Lý Hội Thánh Công Giáo, số 639–655
- Benedict XVI, General Audience on St. Paul, 2006
- Giuse Ratzinger, Paul of Tarsus
