Chuyến Tàu Cuối Năm – Câu Chuyện Chữa Lành Cho Người Trẻ Xa Nhà
Tàu rời ga Sài Gòn lúc gần nửa đêm. Tôi ngồi sát cửa sổ, lưng dựa vào balô, tai vẫn còn ong ong tiếng còi tàu kéo dài như một lời chia tay vội vã. Ngoài kia, thành phố lùi dần, ánh đèn vàng loang loáng chạy ngược về phía sau, như thể một năm qua đang bị kéo tuột lại phía mình.
Tôi về quê đón Tết. Miền Trung. Một vùng đất quen với nắng gió, quen cả với những năm ăn Tết không đủ đầy.
Trong balô của tôi không có nhiều quà. Vài hộp bánh mua vội ở siêu thị, mấy gói cà phê cho ba, chai dầu gió cho mẹ, ít quần áo mới cho thằng em. Không có phong bao dày. Không có món gì đủ “nở mày nở mặt”.
Nhưng tôi vẫn về.
Ban đầu là háo hức. Cảm giác sắp được ăn bát canh mồng tơi mẹ nấu, được nghe tiếng ba ho khan ngoài hiên mỗi sáng, được ngửi mùi khói bếp quyện mùi bánh tét. Những thứ ấy, ở Sài Gòn không mua được.
Nhưng càng về khuya, khi tàu bắt đầu lắc nhẹ qua những đoạn ray cũ, trong lòng tôi lại dâng lên một cảm giác khác: áp lực.
Tôi biết rõ mình sắp đối diện với điều gì.
Vừa bước xuống sân ga, thế nào cũng có người hỏi:
– Năm ni làm ăn ra răng rồi?
– Ở trong Sài Gòn chắc kiếm dữ lắm hè?
– Có người yêu chưa, chừng mô cưới?
– Ba mươi tuổi đầu rồi, chưa vợ con, chắc để dành được nhiều tiền lắm?
Những câu hỏi quen như cơm bữa. Không ác ý. Nhưng câu nào cũng như lưỡi dao cùn, không đủ sắc để cắt, chỉ đủ để rạch rỉ máu.
Tôi nhắm mắt lại. Cố ngủ. Nhưng không ngủ được.
Một người đàn ông trung niên ngồi ghế đối diện bỗng bắt chuyện. Giọng miền Trung, khàn khàn:
– Chú em cũng về quê ăn Tết à?
Tôi gật đầu.
– Làm chi trong Sài Gòn?
Tôi ngập ngừng một nhịp. Rồi trả lời:
– Dạ… làm đủ thứ.
Ông cười. Nụ cười có gì đó rất mệt:
– Rứa là giống tui hồi trẻ. Ai hỏi cũng nói “làm đủ thứ”.
Câu nói ấy làm tim tôi thắt lại. Tôi không biết vì sao.
Ông kể. Hồi trẻ cũng bỏ quê đi làm ăn xa. Cũng từng hứa Tết này Tết kia sẽ khá hơn. Nhưng hết năm này sang năm khác, tay vẫn trắng. Đến lúc quay về thì ba mẹ đã già, có người không còn kịp chờ.
Ông im lặng. Tôi cũng im lặng. Tiếng tàu nghiến trên ray nghe khô khốc.
Bất chợt, ông quay sang hỏi tôi một câu, rất khẽ:
– Rứa… chú em có hạnh phúc không?
Tôi sững người.
Từ đầu chuyến đi đến giờ, không ai hỏi tôi câu đó.
Không ba. Không mẹ. Không họ hàng. Không hàng xóm.
Chỉ có một người lạ, trên chuyến tàu đêm, hỏi tôi điều ấy.
Tôi mở miệng. Nhưng không trả lời ngay được.
Trong đầu tôi hiện lên một năm qua: những buổi tăng ca đến kiệt sức, những đêm nằm trong phòng trọ chật hẹp nghe mưa Sài Gòn đập lên mái tôn, những lần thất bại, những lần muốn bỏ cuộc. Nhưng cũng có những sáng sớm thấy mình vẫn còn đứng dậy được. Vẫn còn học thêm. Vẫn còn thử lại. Vẫn chưa buông tay khỏi cuộc đời.
Tôi hít sâu.
– Dạ… chưa hẳn. Nhưng cháu đang cố.
Ông gật đầu. Không nói thêm gì. Như thể câu trả lời đó đã đủ.
Tàu tiếp tục chạy. Qua những cánh đồng tối om. Qua những ga nhỏ lác đác ánh đèn. Quê nhà đang đến gần.
Tôi biết, sáng mai thôi, những câu hỏi cũ vẫn sẽ chờ sẵn. Tôi vẫn chưa có câu trả lời khiến ai hài lòng. Tôi vẫn chưa phải là niềm tự hào để đem ra kể với xóm giềng.
Nhưng lần đầu tiên, tôi nhận ra một điều:
Có lẽ mình không cần phải thắng trong những câu hỏi của người khác.
Chỉ cần không thua trong cuộc đối thoại với chính mình.
Tàu hú còi dài, chậm dần. Tôi mở balô, kiểm tra lại quà cho gia đình. Ít ỏi. Nhưng là tất cả những gì tôi có.
Và tôi biết, dù năm nay tôi về quê với đôi tay chưa đầy, thì ít nhất, tôi vẫn về — không trốn chạy.
Ngoài kia, trời miền Trung chắc đang trở gió.
Còn trong tôi, lần đầu sau rất lâu, có một thứ gì đó đang đứng vững.
Tàu dừng ở ga nhỏ lúc trời còn mờ sương. Tôi bước xuống, kéo theo balô, chân chạm đất mà tim đập mạnh hơn lúc ngồi trên tàu. Gió miền Trung tạt thẳng vào mặt, lạnh và khô, mang theo mùi quen thuộc của đất, của rơm rạ, của một nơi gọi là nhà.
Ba đứng chờ sẵn ở đầu sân ga. Chiếc áo khoác cũ, đôi dép nhựa đã mòn gót. Thấy tôi, ba không nói gì nhiều, chỉ gật đầu:
– Về rồi à con.
Chỉ một câu đó thôi, mà cổ họng tôi nghẹn lại.
Về tới nhà, mẹ đang nhóm bếp. Thấy tôi bước vào, mẹ quay đi vội, giả vờ lau tay vào vạt áo. Tôi biết mẹ đang khóc, nhưng mẹ không muốn tôi thấy.
Mâm cơm trưa hôm đó không có gì đặc biệt. Canh rau, cá kho, dĩa cà muối. Những món tôi đã ăn suốt tuổi thơ. Nhưng ngồi trước mâm cơm, tôi lại thấy tay mình run nhẹ.
Ba gắp cho tôi miếng cá.
– Ăn đi con. Ngoài đó chắc ăn uống thất thường lắm.
Tôi gật đầu, cúi mặt ăn. Không ai hỏi gì thêm. Nhưng chính sự im lặng ấy mới làm tôi căng thẳng. Tôi biết, sớm muộn gì, cũng phải đến lúc.
Chiều, họ hàng ghé qua thăm. Người trước người sau. Câu chuyện bắt đầu nhẹ nhàng, rồi dần quen thuộc.
– Trong Sài Gòn làm ăn được không?
– Lương lậu ra sao rồi?
– Có tính chuyện vợ con chi chưa?
Mẹ ngồi cạnh, lưng thẳng nhưng tay nắm chặt vạt áo. Ba im lặng hút thuốc, mắt nhìn ra sân.
Tôi cười, trả lời qua loa. Nhưng càng trả lời, tôi càng thấy mình như đang bị dồn vào góc tường. Cuối cùng, một người nói thẳng:
– Tuổi ni rồi, không lo ổn định là trễ đó nghe con.
Không khí chùng xuống. Tôi nghe rõ tiếng tim mình đập.
Lần đầu tiên, tôi không né nữa.
Tôi đặt chén xuống, giọng chậm nhưng rõ:
– Dạ, con biết. Con cũng muốn ổn định lắm. Nhưng năm qua, con chưa làm được. Con chưa kiếm được nhiều tiền. Cũng chưa có gia đình. Nhưng con không có sống bừa. Con không bỏ cuộc.
Cả nhà im lặng.
Tôi hít sâu, nói tiếp, như thể nếu dừng lại thì sẽ không nói nổi nữa:
– Có thể con đi chậm. Có thể con không giống người ta. Nhưng con đang cố sống cho đàng hoàng, cho tử tế. Nếu con chưa làm ba mẹ tự hào, thì con xin lỗi. Nhưng con chưa từng làm điều gì khiến ba mẹ phải xấu hổ.
Mẹ quay đi. Lần này mẹ không giấu nữa.
Ba dụi điếu thuốc, đứng dậy. Tôi tưởng ba sẽ trách. Nhưng ba chỉ nói, giọng khàn:
– Ba mẹ không cần con giàu. Ba mẹ chỉ sợ con khổ một mình, rồi không dám nói.
Câu nói ấy đánh thẳng vào tôi.
Ba vỗ nhẹ lên vai tôi, cái vỗ rất nhẹ, nhưng đủ nặng để tôi hiểu:
– Còn thở là còn làm được. Về nhà được là được rồi.
Đêm đó, tôi nằm trong căn phòng cũ. Trần nhà loang lổ vết nước mưa. Tiếng gió rít qua hàng tre sau hè. Tôi không còn thấy mình phải phòng thủ nữa.
Tôi vẫn chưa “thành công” theo cách người ta mong. Nhưng lần đầu tiên sau rất lâu, tôi thấy mình được chấp nhận – không phải vì tôi giỏi, mà vì tôi là con của họ.
Ngoài kia, tiếng pháo điện của mấy đứa nhỏ vang lên lách tách. Tết đã rất gần.
Tôi nhắm mắt.
Và ngủ một giấc sâu, không còn phải trả lời câu hỏi nào nữa.
👉 Nếu bạn thấy mình trong câu chuyện này, hãy để lại một dòng chia sẻ.
👉 Gửi bài viết này cho ai đó đang chuẩn bị về nhà dịp Tết.
👉 Ghé thăm chiakhoa.net để đọc thêm những bài viết nuôi dưỡng tâm hồn và tìm thấy chìa khóa cho cánh cửa hạnh phúc của riêng bạn.
Chìa Khóa TMC
#VeNha #ChuyenTauCuoiNam #NguoiTreXaQue#ChuaLanh #HatGiongTamHon #CuoiNam#ApLucNguoiTre #GiaDinh #AnTet
