Bản Hợp Đồng Bị Xé Nát Và Giọt Nước Mắt Trong Đêm

Bản Hợp Đồng Bị Xé Nát Và Giọt Nước Mắt Trong Đêm

Mưa dội ầm ầm xuống mái tôn, rạch những vệt dài lạnh lẽo trên cửa kính.

Người đàn ông bước vào nhà với bộ dạng rã rời và ướt sũng. Công việc kinh doanh đang trên đà tuột dốc, một hợp đồng lớn vừa vuột mất vào phút chót. Áp lực nợ nần, những lời thúc giục, sự mỉa mai của đối tác… tất cả dồn nén khiến anh thấy mệt mỏi và chán chường đến cùng cực.

Trên bàn ăn là mâm cơm đã nguội lạnh. Cô con gái nhỏ rụt rè từ trong phòng bước ra, đôi mắt sáng lên: “Ba về rồi! Để con đi hâm lại bát canh cho ba nhé!”.

Nhưng sự vụng về của đứa trẻ đã làm trượt tay. Chiếc bát rơi xuống sàn gạch, vỡ toang. Nước canh bắn tung tóe lên đôi giày tây đắt tiền của anh.

Như một ngòi nổ bị châm mồi, bao nhiêu uất ức, bực dọc ngoài xã hội bỗng chốc bốc lên ngùn ngụt. Anh gằn giọng, quát lớn: – Có mỗi một việc nhỏ thế cũng không xong! Tôi đi làm bên ngoài đối phó với người đời mệt mỏi chưa đủ sao, mà về nhà còn phải dọn dẹp mớ hỗn độn này? Tránh ra!

Đứa trẻ giật mình, lùi lại. Đôi mắt nó ầng ậc nước, đôi môi mấp máy muốn nói điều gì đó nhưng rồi lại chạy ùa vào phòng, đóng rầm cửa lại.

Anh thở dài bực dọc, nới lỏng chiếc cà vạt rồi bước vào phòng làm việc. Nhưng cơn giận lại tiếp tục trào sôi khi anh nhìn lên bàn. Bản nháp hợp đồng quan trọng nhất – thứ mà anh đã thức trắng ba đêm để soạn thảo – đang bị đem ra vẽ nguệch ngoạc bằng bút sáp màu. Những nét gạch chéo đỏ chót đè lên những con số tâm huyết.

Không thể kiềm chế thêm một giây nào nữa, anh xăm xăm bước tới phòng con gái, đẩy tung cửa xông vào. Anh định sẽ cho nó một trận đòn nhớ đời để nó học được bài học về sự tôn trọng.

Nhưng, bước chân anh chợt khựng lại.

Đứa trẻ đã ngủ gục trên bàn học từ lúc nào. Trên gò má bầu bĩnh vẫn còn đọng lại một giọt nước mắt trong veo, long lanh dưới ánh đèn bàn. Dưới tay nó là một tờ giấy khác, cũng được vẽ bằng sáp màu. Anh tò mò, nhẹ nhàng rút tờ giấy ra xem.

Đó là bức tranh vẽ một gia đình ba người đang nắm tay nhau dưới ánh mặt trời. Ở mặt sau tờ giấy, những dòng chữ nắn nót còn sai lỗi chính tả hiện ra nghệch ngoạc:

“Con xin Thượng Đế cho ba không ký được tờ giấy này, để ba không phải đi công tác xa nữa. Con không cần đồ chơi mới. Con chỉ muốn ba ở nhà ăn cơm cùng con thôi…”

Đôi tay người đàn ông run lên. Tờ hợp đồng mà anh coi là mạng sống, là tương lai… hóa ra trong mắt đứa trẻ chỉ là một “kẻ thù” cướp đi người cha của nó. Anh luôn tự huyễn hoặc bản thân, viện cớ “vì gia đình” để lao ra ngoài kiếm tiền, vắt kiệt sức lực trong những cuộc nhậu thâu đêm. Nhưng rồi, anh lại mang chính những cay nghiệt, những áp lực và sự tàn nhẫn của thế gian về trút lên đầu những người mà anh thề sẽ yêu thương và bảo vệ.

Đêm đó, ngoài trời mưa vẫn rơi, nhưng trong căn phòng nhỏ, có một người đàn ông thành đạt đã gục đầu bên mép giường, khóc nấc lên như một đứa trẻ. Anh nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay bé xíu đang ủ ấm trong chăn, áp lên má mình, thầm thĩ một lời xin lỗi muộn màng.


Ngẫm Lẽ Sống

Cuộc đời là một guồng quay mưu sinh khắc nghiệt. Đôi khi, áp lực của cơm áo gạo tiền vô tình biến chúng ta thành những con nhím xù lông, sẵn sàng phóng những mũi gai nhọn hoắt vào chính những người ruột thịt.

Chúng ta thường tự lừa dối bản thân rằng mình đang hy sinh, đang nỗ lực để mang lại những điều tốt đẹp nhất cho gia đình. Nhưng sự thật là, vật chất có thể mua được một ngôi nhà to, nhưng chỉ có tình yêu thương và sự hiện diện mới sưởi ấm được một tổ ấm. Thượng Đế ban cho mỗi người quỹ thời gian đều đặn như nhau, dùng nó để mải miết theo đuổi những giá trị phù phiếm bên ngoài, hay để ôm ấp, trân trọng những người đang chờ đợi ta bên mâm cơm tối – đó là lựa chọn của mỗi người.

Đừng để đến khi mọi thứ đổ vỡ, khi khoảng cách giữa những người chung một mái nhà trở thành hố sâu không thể lấp, ta mới hốt hoảng nhận ra mình đã đánh mất điều quý giá nhất.

Nhà, suy cho cùng, không phải là tòa án để phán xét đúng sai hay là nơi để trút bỏ cơn giận dữ từ ngoài xã hội. Nhà là nơi bão tố phải dừng lại sau cánh cửa. Là nơi những vết thương trần thế được băng bó và xoa dịu bằng sự dung thứ, vỗ về.


Câu chuyện trên có khiến bạn nhớ đến một khoảnh khắc nào đó trong đời? Hãy chia sẻ cảm nghĩ của bạn ở phần bình luận bên dưới, và đừng quên chia sẻ bài viết này đến những người bạn yêu thương.

Theo dõi chiakhoa.net để đón đọc những bài học cuộc sống ý nghĩa mỗi ngày nhé!


Chìa Khóa TMC

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *